Logo
Chương 130: Điệp Ngân Bách Thể

2022000000

Perseus hét lớn. Lần đầu tiên được ngồi trên một sinh vật bay, lại còn là một con Á Mao Long uy mãnh vô song, hắn không thể tin nổi nhìn xuống đường phố, nhà cửa san sát chỉ như những tấm vải phơi, nhỏ bé tội nghiệp. Bỗng dưng, hắn cảm thấy mình giống như một kỵ sĩ cô độc thoải mái ngao du, một bá chủ tự do trên bầu trời, những khổ sở trong lòng tan biến hết.

May mà có Diệp Tâm Hạ ngồi phía sau khuyên nhủ, bớt được không ít sự hoảng loạn và tự cao quá mức của cậu.

Nếu đi xe, từ đường xá hai bên thành phố phải mất cả tiếng đồng hồ, có khi hơn, mới vào được thành Na-pi-lio. Nhưng với Á Mao Long, tốc độ bay thuộc hàng nhanh nhất trong các loài Á Long, chưa đầy mười phút đã gần đến thị trấn nhà Perseus.

Đó là một ngã ba nhỏ chẳng khác gì đường rừng, mảnh đất được trồng đủ loại hoa: lan, lài, cúc, huệ... không thiếu thứ gì. Đường đi chưa được mở rộng, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe tải nhỏ chở vật dụng đi lọt, chắc hẳn chính quyền địa phương còn chưa có phương án giải quyết.

Nhà của Perseus nằm khuất sau núi, càng đi sâu vào càng thưa thớt nhà cửa, lác đác vài mảnh ruộng, quanh quẩn chỉ toàn cỏ dại khô héo, rách nát, khác hẳn với thị trấn xinh đẹp bên dưới. Chắc chắn đây không phải là Na-pi-lio, thành phố thơ mộng nhất Hy Lạp trong trí tưởng tượng của Diệp Tâm Hạ.

Nàng chưa từng đến đây. Phần lớn thời gian trước đây nàng học tập ở Thần Miếu, không có thời gian rảnh để thưởng thức những thú vui lãng mạn này. Nếu có, thì cũng là do cái tên vô lại nào đó từ Hoa Hạ chạy qua chiếm tiện nghi.

Xuống khỏi đường mòn, Diệp Tâm Hạ theo Perseus đi sâu vào bên trong, con dốc dài gập ghềnh.

Cuối khu rừng là một căn nhà gỗ xập xệ, những tấm ván gỗ thông được chặt ra chắp vá miễn cưỡng, trông nhếch nhác không chịu nổi.

Đứng trước cổng, Perseus đột nhiên dừng lại, níu lấy tay Diệp Tâm Hạ, ngập ngừng nói: “Tâm Hạ tỷ, tỷ lấy khăn tay che mặt trước khi vào nhé!”

“Không cần, vào thôi!” Diệp Tâm Hạ xoa đầu cậu, ánh mắt kiên định đáp.

Nàng đã có hiểu biết sơ bộ về tình hình dịch bệnh. Vài ngày trước, sau khi bế quan xong, nàng đã gặp Mạc Ninh Tuyết ở Thần Miếu và cả hai đã nói chuyện khá kỹ về vấn đề này.

Không ngoa khi nói, Diệp Tâm Hạ tự tin bảy phần có thể đối phó với khuẩn trùng dịch bệnh.

Perseus gật đầu, tin tưởng nàng, không nói gì thêm, gõ cửa vài tiếng.

“Cộc cộc cộc cộc ~~~~~”

“Mụ mụ, con về rồi!”

“Khụ… khụ…”

“Perseus….” Giọng nói trầm khàn, hụt hơi, cố gắng cất lên từ bên trong.

Căn nhà nhỏ hẹp, đồ đạc lèo tèo, chủ yếu là mấy chiếc lưới rách của dân chài. Góc cửa sổ có một chiếc giường tre đã võng xuống, trên giường là một người phụ nữ chưa đến ba mươi tuổi.

Người này mặc quần đùi nằm duỗi người ra, phía trên không có áo che thân, sắc mặt nhợt nhạt thê lương. Không để ý có khách đến thăm, cô nằm kê gối cao, ngước cổ nhìn lên trần nhà.

Chắc hẳn là do khuẩn trùng đã ăn sâu quá năm ngày, hình thành lớp ván trong đường hô hấp, nếu không ngước cổ như vậy sẽ rất khó thở. Cô sốt rất cao, Perseus và Diệp Tâm Hạ đứng ở cửa cách đó hai mét vẫn cảm nhận được hơi nóng như lò sưởi phả ra. Quần áo cô ướt đẫm, trong nhà không có điều hòa, chẳng khác nào một xác người nhúng nước sôi, toàn thân ướt sũng, thật thảm hại.

“Mụ mụ, người, người có sao không?” Perseus hét lớn, quấn khăn quanh mặt, định chạy lại gần thì bị Diệp Tâm Hạ giữ tay lại.

“Cô ấy đã nhiễm bệnh ngày thứ chín, theo lý thuyết, có thể sẽ không qua khỏi đêm nay!” Diệp Tâm Hạ nghiêm giọng nói.

Nghe vậy, Perseus kinh hãi, quỳ xuống nắm lấy chân Diệp Tâm Hạ khóc lóc: “Tâm Hạ tỷ tỷ, tỷ nhất định, nhất định phải cứu mụ mụ của con!”

Thấy bộ dạng của cậu, Diệp Tâm Hạ cũng thấy chạnh lòng, khẽ nói: "Perseus, con chuẩn bị một chậu nước ấm, ta xem tình hình rồi quyết định. Nhưng con yên tâm, ta vẫn có sáu phần chắc chắn!"

Chỉ có sáu phần, sáu phần từ miệng Diệp Tâm Hạ nói ra như sét đánh ngang tai. May mắn thay, Perseus là một đứa trẻ hiểu chuyện, cậu biết thế giới này chưa từng có ai sống sót sau dịch bệnh này. Nàng nói có sáu phần, nghĩa là có hy vọng, có thể mong đợi.

“Vâng, tỷ tỷ!” Perseus gật đầu, dụi mắt rồi chạy nhanh ra sau hè lấy nước.

Đợi cậu ra ngoài, Diệp Tâm Hạ đóng cửa lại, tiến lại gần người phụ nữ.

“Ra ngoài rồi?” Người phụ nữ trẻ tuổi khó nhọc lên tiếng.

“Rồi ạ!" Diệp Tâm Hạ đáp.

“Thần nữ điện hạ, tôi biết ngài...” Người phụ nữ khổ sở nói.

Diệp Tâm Hạ không trả lời, nàng đứng cạnh giường, nhẹ nhàng đặt tay lên trán người phụ nữ đáng thương để kiểm tra thân nhiệt.

“Ba của nó cũng biết ngài…” Giọng nói già nua trước cả chục tuổi lại vang lên.

“Lóe lóe lóe lóe ~~~~~~”

Diệp Tâm Hạ vẫn không đáp lời, nàng bắt đầu vẫy tay, những con Điệp Ngân Bách Thể từ những đốm sáng trắng phá kén chui ra. Hào quang lóe lên trong không gian, nguồn suối êm dịu vô tận chớp chớp đôi cánh mỏng bay xung quanh người phụ nữ đang nằm trên giường, không ngừng bồi đắp thể chất, tái sinh cốt cách.

Đây chính là suối nguồn sinh mệnh!

“Ti ti ti ti ti ti ti ~~~~~~~~”

Điệp Ngân Bách Thể không sinh ra từ thế giới quan bình thường, chúng tiến hóa từ Điệp linh trì dũ cách thể, theo thần hồn nguyên bản trở về, so với ban đầu đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, hơn nữa từ trong kén trứng đã kịp thời thích nghi với tinh linh bách thể, dung hòa hơn với thế gian.

Đừng nói là vết thương khủng khiếp, dù linh hồn bị tổn thương, suối nguồn sinh mệnh vẫn có thể miễn cưỡng hồi phục, thậm chí còn phục hưng làn da lão hóa.

Bất kỳ một bạch ma pháp sư nào chứng kiến cảnh này, chắc chắn sẽ có một nhận thức mới về căn nguyên ma pháp. Cấm chú vốn dĩ đã phá tan giới hạn của con người, nhưng Diệp Tâm Hạ còn tiến xa hơn thế, phải có sinh mệnh cường đại cỡ nào mới có thể triệu hồi thần thánh Điệp Ngân Bách Thể.

Ánh sáng từ Điệp Ngân Bách Thể bao phủ lên người phụ nữ, nhanh chóng lan tỏa ra các tế bào lân cận, thẩm thấu vào bên trong.

Sắc mặt cô đã hồng hào trở lại, nhiệt độ cơ thể dần dần hạ xuống nhanh chóng, đó là sự phục hồi kỳ diệu, chỉ trong chớp mắt. Nên nhớ, trước sự tàn phá của khuẩn trùng, rất nhiều lực lượng bạch ma pháp trên thế giới, kể cả cấm chú, đều vô dụng!!

Tất nhiên, Diệp Tâm Hạ hiểu rõ, dù thần hồn ban tặng sinh mệnh nhưng vẫn không có nghĩa là người phụ nữ đã hoàn toàn khỏi bệnh. Bên trong cô, khuẩn trùng vẫn còn tồn tại, vẫn là một sinh vật kết dính đặc trưng.

Chừng nào nó còn sống, người phụ nữ sẽ lại chết.

“Tán dương sơn, huyết đẫm Thần Miếu, Thần Nữ đăng cơ…” Người phụ nữ lẩm bẩm, không quan tâm Diệp Tâm Hạ có nghe thấy hay không.

Môi khẽ run lên, Diệp Tâm Hạ nhíu mày nhìn người phụ nữ.

“Ba của nó, là hồng y giáo chủ của Hắc Giáo Đình!”