Logo
Chương 146: Bào Rút Siêu Cấp Thức Tỉnh Ốc

Vừa thức tỉnh đã có cơ hội thử nghiệm, hơn nữa còn là bậc đại đạo sư như Phong Ly, Tùng Hạc ngỏ ý giúp đỡ khiến Mạc Phàm không khỏi hoa mắt, mùng rỡ. Hắn vội vàng gật đầu đồng ý.

“Tuyệt vời, ta đang rất muốn kiểm tra điểm này, có các người giúp đỡ thì quá tốt!"

Quá trình biến hóa có chút bất ngờ, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng vượt qua khó khăn để thức tỉnh thành công, thật lòng khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.

Thấy thái độ của hắn, Đường Nguyệt ngạc nhiên nhíu mày, lo lắng nhiều hơn là tán thành. Nàng vội xua tay can ngăn:

"Xem kìa, sao ngươi không bỏ được cái tính vơ vét cơ hội vậy! Trước hết phải lưu lại vận hành khởi động tinh tử, hồi phục và bổ sung tinh thần, nếu không thì đừng hòng bước ra khỏi đây!”

Nghe giọng điệu cao ngạo như mệnh lệnh, lại đến từ cô giáo vỡ lòng mà mình kính trọng, Mạc Phàm có chút không kịp thích ứng. Hắn làm vẻ mặt oan ức nói: “Chuyện này ta vẫn chịu được mà, Đường Nguyệt lão sư, người quên rồi sao, ta là cấm chú pháp sư đấy. Lo lắng thừa thãi rồi."

“Ngươi lên cấm chú rồi là không coi ta ra gì nữa hả?” Đường Nguyệt nheo mắt lườm Mạc Phàm.

“Ấy, ta không có ý đó… nhưng người phải tin ta chứ, thể trạng của ta rất tốt, tự tin mà nói thì bây giờ có thể đến Ma Đô đánh một trận cũng được đấy chứ!” Mạc Phàm cố gắng biện minh.

Đường Nguyệt có chút tức giận, nhưng Phong Ly vội chen vào: “Được rồi, thực lực của hắn thế nào ngươi không biết sao? Chúng ta ở đây chỉ là muốn thử nghiệm, không có ý định chiến đấu gì cả!”

Việc này không phải là không có lý do, chỉ là việc thức tỉnh thông thường khác xa so với màn chấn động vừa diễn ra.

Xưa nay chưa từng có ai dám đem tỉnh thần của mình ra gánh chịu nhiều biến động trong minh tu vũ trụ đến vậy! Chỉ cần không vững chắc một chút thôi sẽ khó tránh khỏi phản phệ. Mà phản phệ có nghĩa là gì?

Nặng thì tàn phế, tử vong; nhẹ thì tổn thương bản nguyên linh hồn, ảnh hưởng tuổi thọ.

“Thôi được, cẩn thận là được!” Đường Nguyệt chậm rãi nói.

“Vâng!” Mạc Phàm gật đầu đồng ý.

“Vậy chúng ta đi, đến Đế Đô đài giao chiến cũng gần đây, có thể đi bộ.” Tùng Hạc không kéo dài thời gian thêm, quay sang căn dặn Quách Lập Ngữ: “Quách Lập Ngữ, ngươi không cần đi theo chúng ta, chuyện Mạc Phàm thức tỉnh hôm nay là chuyện trọng yếu, không được tiết lộ ra ngoài!"

Vừa nói đến đây, Tùng Hạc thoáng nhận thấy sắc mặt Quách Lập Ngữ đang tối sầm lại, có vẻ đau khổ, thậm chí vô cùng thống khổ.

"Nghèo… nghèo thật rồi, Quách gia ta có lẽ sẽ phá sản, mấy đời cũng không gánh nổi." Quách Lập Ngữ mếu máo cảm thán.

“Ngươi có chuyện gì?” Tùng Hạc hỏi.

“Cái tên trời đánh này cứ xuất hiện là mang đến vận đen cho ta, chỉ một hơi của hắn thôi đã ngốn cạn sạch tài nguyên siêu cấp thức tỉnh ốc trong vài năm, đến mức phải liên hệ Thánh Thành để thay toàn bộ!" Quách Lập Ngữ hai mắt đầy bi phẫn nhìn Mạc Phàm.

"Khặc khặc, thứ này đắt lắm sao?" Mạc Phàm ngạc nhiên cười khổ hỏi lại.

“Cái gì mà đắt, các ngươi căn bản không hiểu, ốc giác này không thể so sánh với vài cái hồn chủng hay giá trị tỉnh hải chỉ mạch. Cũng đừng cho rằng chỉ thức tỉnh thôi thì chẳng đáng gì. Đây là báu vật vô giá, đối với thế lực chí tôn như Thánh Thành còn có giá trị không kém gì đại địa kết tình. Vài ngàn Ức đấy!”

Vài ngàn ức! Còn không kém hơn đại địa kết tinh!

Đây là vật báu quốc gia à?

Lần đầu tiên nghe đến giá trị thực sự của siêu cấp thức tỉnh thạch, Mạc Phàm dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không khỏi sửng sốt. Hắn bình tĩnh điều chỉnh hơi thở, tránh bị con số thiên văn kia làm cho choáng váng.

Đúng vậy, Mạc Phàm chắc chắn không thể thức tỉnh thành công nếu không có siêu cấp thức tỉnh thạch. Chính nhờ nguồn năng lượng dồi dào đó, Mạc Phàm mới có đủ sức mạnh để phóng xuất tinh thần, triệu hồi các chòm sao hệ ma pháp hiện lên; càng là dựa vào nguồn năng lượng này để chuẩn bị sẵn sàng đối phó với vòng xoáy ác ma thôn phệ.

Đây chắc chắn là phát minh hàng đầu đương thời! Thánh Thành không thiếu cường giả, lực lượng cổ xưa quang minh còn rất thịnh vượng, nhưng để họ đào tạo ra một cấm chú sư không dễ dàng như thiên tài bình thường dù tốn bao công. sức. Vì vậy, thứ còn thiếu, chính là siêu cấp thức tỉnh thạch.

Siêu cấp thức tỉnh thạch sẽ tạo ra một pháp sư hoàn hảo nhất, và chưa từng có tiền lệ cấm chú thức tỉnh thất bại.

“Khoan đã, ngươi nói ta dùng rất nhiều tài nguyên phải không?” Mạc Phàm đột nhiên phản bác, đây là chiêu bài hắn đã chuẩn bị sẵn.

“Còn phải hỏi sao, ngươi đến đây là để móc túi chúng ta mà!!” Quách Lập Ngữ vừa mơ hồ, vừa tức giận đáp.

“Vậy có nghĩa là Tiểu Mei và Apase chắc chắn thức tỉnh không tốn gì cả. Ta nói có sai không?” Ánh mắt Mạc Phàm sắc bén như diều hâu.

“A... nhưng...” Quách Lập Ngữ giật mình.

“Quách huynh, chúng ta coi như đã kết nghĩa rồi, phải có nghĩa khí chứ. Ta tin rằng Tiểu Mei và Apase tiêu xài rất ít tài nguyên, thậm chí 10, 20 ức còn chưa tới. Là huynh có lỗi với ta trước, ta cũng chỉ mượn chút dư thừa này làm bảo hộ nuôi dưỡng Tinh Trần. Huynh sai, ta cũng không hoàn toàn đúng. Cho nên huề nhé, ta không tính toán với huynh dù phần thiệt nhiều hơn về ta, sau này có bệnh tật gì cứ đến Phàm Tuyết Thành tìm tiểu đệ.” Mạc Phàm nhanh chóng ứng biến.

Vốn đang phẫn nộ, Quách Lập Ngữ tự mình dẫm phải tổ ong vò vẽ, rơi vào tình thế bế tắc, quanh quẩn cảm giác ê chề.

Đây chính là đuối lý, lại còn đuối lý trong thế bất lực. Mạc Phàm cái tên tiện nhân này quả nhiên không đơn giản, đến lúc này Quách Lập Ngữ mới tự hỏi, liệu có phải ngay từ đầu Mạc Phàm đã cố tình gài bẫy hắn?

Phải, chắc chắn là vậy rồi, Mạc Phàm là một cấm chú pháp sư, dù thiếu kiến thức nhưng vẫn hiểu biết về những điều quan trọng. Làm sao hắn lại không biết cơ chế truyền tải lực lượng tài nguyên khi nghe mọi người giới thiệu sơ qua về siêu cấp thức tỉnh thạch?

Quách Lập Ngữ bỗng chốc hiểu ra, Mạc Phàm đã sớm biết Tiểu Mei và Apase sẽ không tiêu tốn đến 300 ức tài nguyên. Hắn quá cáo già! Cố tình để mình trở thành con mồi bị lừa, để có hai đường lui.

Thứ nhất, có thể lợi dụng việc tiến vào minh tu thức tỉnh để bào rút lực lượng hạch tâm của thức tỉnh ốc; cái gọi là tham lam thử nghiệm thức tỉnh toàn hệ không phải là may mắn trời ban, mà là Mạc Phàm đã có chủ ý từ trước. Hắn đã ăn rất ngon lành tài nguyên khổng lồ của Thánh Thành!

Đường lui còn lại là chờ đợi giây phút này để tố cáo Quách Lập Ngữ lừa hắn, thuận tiện đòi lại tiền thừa.

Tức chết mất thôi!!

“Bất quá, Quách huynh yên tâm, ta sẽ nói với lão Triệu cho huynh cống hiến ở đây cả đời để chuộc lỗi.” Mạc Phàm cười vỗ vai Quách Lập Ngữ.

Sau đó, hắn cùng Phong Ly, Tùng Hạc và Đường Nguyệt rời khỏi Thiên Châu Các, hoàn toàn không để ý đến chuyện trăm Ức, ngàn ức gì đó.

Để lại một mình Quách Lập Ngữ già nua đáng thương nhìn theo bóng lưng bọn họ mà muốn khóc.

Cả đời cống hiến cho Triệu Thị sao?

Đừng đùa! Món nợ này dù bốn, năm đời cũng khó mà trả hết. Đây chẳng phải là muốn con cháu Quách gia phải gia nhập Triệu Thị sao.

Nhưng, trong lòng Quách Lập Ngữ cũng rất thích công việc này, hắn rất sợ một ngày nào đó sẽ bị sa thải.

Đến đài giao chiến của Đế Đô học viện,

“Ngươi từ khi nào trở nên thủ đoạn như vậy?” Đường Nguyệt không nhịn được nói.

“Lão sư, người không trách ta thật chứ. Quách Lập Ngữ quả thật là một người có tài kiếm tiền, ta cũng coi như cổ đông lớn của Triệu Thị, phải có trách nhiệm chứ.” Mạc Phàm cười đáp.

“Nhưng như vậy có quá vô tình không, sao lại có thể bắt người ta gánh món nợ đó?” Đường Nguyệt phản bác.

“Ta biết con người Quách Lập Ngữ, hắn nhất định rất thích, thậm chí đam mê công việc này. Vừa hay cho hắn một chỗ làm việc tốt nhất, tiện lợi cho việc moi tiền của mấy gã giàu có, làm thêm một bản hợp đồng ràng buộc ăn chia thì đôi bên cùng có lợi.” Mạc Phàm nháy mắt giải thích.

Đường Nguyệt nghe xong có chút không tin vào mắt mình. Mạc Phàm, học sinh mà cô từng đào tạo, cô không còn nhận ra nữa rồi!