Đài thi đấu của Học viện Đế Đô có sân bãi khá rộng rãi, được thiết kế theo quy định bắt buộc phải đảm bảo kết giới giao chiến, ít nhất đủ sức chống chịu các loại ma pháp siêu giai cấp thấp trở xuống.
Ở trung tâm sàn đấu, Mạc Phàm đứng đối diện với Phong Ly và Tùng Hạc. Phía xa về hướng Tây, Đường Nguyệt, Tiểu Mei và Apase ngồi xem như những trọng tài bất đắc dĩ.
"Ngươi thực sự muốn cả hai chúng ta cùng ra tay sao?" Tùng Hạc tỏ vẻ không vui hỏi.
"Ha, ta cũng không tùy tiện đâu, chỉ là ta nghĩ hai người nương tay với ta một chút thì tốt hơn, thêm một hệ nữa để triển khai, chính ta cũng có thể phán đoán tốt hơn thực lực của mình." Mạc Phàm đáp.
"Được rồi, bọn ta cũng không định dùng đến các loại pháp tắc siêu giai, ngươi cứ thi triển trước đi!" Phong Ly khoát tay, không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này.
Mạc Phàm gật đầu, trực tiếp liên hệ với Thủy Tình Trần để thăm dò.
Đó là một Tinh Trần màu xanh thẫm ma mị, dễ khiến người ta liên tưởng đến hắc ám hệ. Xung quanh Tinh Trần có những đám đá bụi màu vàng, xanh trắng, xanh lục, đen tạo thành một vành đai thô kệch kì dị. Tuy nói tiểu chòm sao còn nhỏ bé, nhưng dường như độ óng ánh rực rỡ của nó còn đậm đặc hơn cả Tinh Hà, Tinh Hải.
Điều khiến Mạc Phàm đau đầu là tinh tử của Thủy Hệ không có màu xanh tương tự Tinh Trần, mà lại mang một màu bạc xám ánh kim rất ngạo nghễ.
"Roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt ~~~~~~"
Thủy hệ lần đầu tiên xuất kích, bảy viên Tinh Tử ánh kim đồng loạt lóe lên, những vệt lam ngọc như lưu quang từ mỗi viên Tinh Tử xẹt qua xẹt lại, rồi ngay lập tức vận động ngang dọc, xoay chuyển thành một hàng ngũ nối liền tinh quỹ, phát ra chùm sáng hào quang rực rỡ.
"Nhất... nhất niệm tỉnh quỹ!" Tùng Hạc vừa thấy cảnh này liền kinh hoàng lùi lại theo phản xạ.
Đây là lần đầu sử dụng hệ mới mà đã có thể chớp mắt dựng hình thành công thủ pháp sơ giai?
Đối với tất cả các hệ mới thức tỉnh, thời gian đầu tiên nắm giữ tinh tử chuyển động đều có những khác biệt, không dễ dàng có thể phác thảo tiểu giản đồ thành công.
Nhưng điều đó chỉ đúng với ma pháp cấp thấp, không có nghĩa là cấp cao cũng vậy. Lên đến cao giai, hay siêu giai, việc nắm bắt tinh tử cũng sẽ dần dần trở nên dễ dàng hơn; pháp sư có thể thực hiện phóng thích đầu tiên chỉ trong vài giờ, thậm chí vài phút.
Tu vi bán cấm chú đã có thể hóa cảnh, chưởng khống hoàn mỹ "nhất niệm tinh cung", trong vòng chưa tới nửa khắc có khả năng dựng được cấu trúc 2401 viên tinh tử.
Cuối cùng là tiến vào cảnh giới cấm chú, vốn dĩ đã vượt qua cực hạn thao túng của con người, việc đánh giá tỉnh tử, dù lạ lẫm đến đâu, cũng trở nên vô cùng quen thuộc. Mạc Phàm hôm nay thể hiện ra, dĩ nhiên là bộ dạng của một cường giả cấm chú hàng đầu.
"Hai vị đạo sư, ta tới đây!" Mạc Phàm nói, đôi mắt ánh lên những đường chòm sao thủy kim rực rỡ.
Tinh quỹ thủy hệ có cấu trúc cực kỳ phức tạp. Mạc Phàm vốn cho rằng đây là một tổ hợp kỳ lạ, khi nối lại với nhau rất dễ bị vành đai bụi ảnh hưởng. Nếu không phải tinh thần cảnh giới của hắn đủ cao thâm, có lẽ đã thất bại rồi.
Hơi ẩm trong không khí bắt đầu co cụm lại, thủy nguyên tố biến dị không ngừng phản ứng mãnh liệt, sinh ra một chùm sáng ngân phiến càng lúc càng sáng. Bên trong chùm sáng đó, xuất hiện một chất lỏng màu bạc óng ánh, chất lỏng này chính là thủy ngân nguyên tố!
Mạc Phàm nở nụ cười hài lòng, thầm niệm:
"Thủy Ngân Phiến Tạc!"
Tay vung lên, một đạo thủy ngân trong chân không lập tức biến đổi, đông đặc lại thành một phiến kim loại cứng rắn dài hơn 3 mét, trông giống như một thanh trường mâu, chỉ có điều đây là lần đầu hắn sử dụng, nên chưa thể mài dũa thêm phần nhọn để tăng sát thương.
"Hoắt hoắt hoắt hoắt ~~~~"
Phiến thủy ngân lướt đi theo tay Mạc Phàm với tốc độ rất nhanh, như một đạo mãnh thương xé gió, làm cho không khí xung quanh rít lên những tiếng chói tai ghê sợ, có cảm giác mặt đất có thể nứt ra làm hai bất cứ lúc nào.
"Đây... đây là ma pháp sơ giai sao?"
Vẻ mặt của Đường Nguyệt thay đổi ngay lập tức. Vừa nãy sự chú ý của nàng còn dồn vào Mạc Phàm, ai ngờ ma pháp sơ giai này lại bùng nổ ra sức mạnh kinh người đến vậy.
Tùng Hạc đã đứng ở một khoảng cách đủ an toàn, nhưng vẫn cảm thấy uy hiếp khi Thủy Ngân Phiến Tạc lao tới. Hắn không chút chần chừ phóng thích một giải ma pháp để ngăn chặn.
"Thủy Hoa Thiên Mạc!"
Một cánh cổng đường kính 5 mét, gợn nước nhanh chóng lan tỏa, dựng lên một bức tường thác nước kết giới trước mặt Tùng Hạc và Phong Ly. Phải dùng đến ma pháp cao giai cấp bậc cao nhất để đối đầu với sơ giai thuần chất, gương mặt Tùng Hạc tỏ rõ vẻ khó chịu.
"Tê tê tê tê ~~~~~"
Đây là hai cấp bậc ma pháp chênh lệch lớn! Dù Tùng Hạc sở hữu một hồn chủng thủy hệ để gia trì, vẫn không đủ sức ngăn chặn Thủy Ngân Phiến Tạc của Mạc Phàm.
Thủy ngân không chỉ cứng rắn, nó còn mang tính thôn phệ rất cao, vừa bị ngăn chặn liền hóa lỏng, bao phủ và nuốt chửng thác nước của Tùng Hạc.
Tất nhiên, ma pháp sơ giai vẫn chỉ là sơ giai, lực lượng không đủ mạnh để duy trì, nhanh chóng đổ sụp theo thác nước.
Cảnh này khiến Tùng Hạc và Phong Ly kinh hãi. Nếu cho Mạc Phàm thêm thời gian làm quen, ngay cả ở sơ giai, hắn vẫn có khả năng miểu sát đỉnh phong cao giai pháp sư trong chớp mắt!
Đây là trận đấu, và Mạc Phàm không hề dừng lại.
Ưu thế của ma pháp sơ giai là tiêu tốn ít ma năng, có thể thoải mái liên hồi phóng thích với tần suất khủng bố.
Phải!
Không hề dừng lại…
Hưng phấn dâng trào, Mạc Phàm bắt đầu thuần thục thả ra hàng chục "Thủy Ngân Phiến Tạc" nữa.
Như một xưởng sản xuất pháo chiến xa oanh tạc, hai tay hắn là hai nòng pháo, liên tục ném đi những luồng năng lượng thủy nguyên tố, trông như một khẩu súng liên thanh.
"Ầm ầm ầm ầm ~~~==~"
Chùm sáng càng lúc càng nhiều, càng lúc càng nhanh hơn, mặt đất và vách kết giới bị thủy ngân phiến bắn trúng đều dần dần nát tan.
Công kích sơ giai mà nhanh và đáng sợ đến vậy! Phong Ly bất đắc dĩ cắn răng sử dụng phong hệ cao giai, mở Phong Chi Dực kéo Tùng Hạc ra ngoài, bản thân mình liên hồi né tránh.
Tất nhiên, đó là do Phong Ly và Tùng Hạc không sử dụng siêu giai ma pháp. Nếu dùng siêu giai, họ có thể dễ dàng áp chế ngược lại Mạc Phàm.
Chỉ là…
Dùng siêu giai ma pháp để ngăn chặn sơ giai thì còn ra thể thống gì!
"Tỷ phu bật chế độ đàn áp rồi! !" Tiểu Mei cười kinh ngạc.
"Bọn họ thua rồi!" Apase gật đầu.
"Vẫn chưa đâu, không phải viện trưởng vẫn chưa rời khỏi đài sao, hắn còn nhiều thủ đoạn cao giai chưa dùng." Đường Nguyệt phản bác.
"Không kịp nữa đâu, thủy ngân còn đáng sợ hơn nhiều." Apase kiên định nói, đồng thời ra hiệu cho Đường Nguyệt tiếp tục theo dõi.
Toàn trường giờ là một mảng thủy ngân vỡ vụn đậm đặc, có khói trắng ngây ngút tỏa ra, khiến người ta liên tưởng đến sương lạnh.
Mạc Phàm đứng giữa làn khói trắng nhìn Phong Ly, Phong Ly cũng nhìn chằm chằm Mạc Phàm.
Nãy giờ hắn vừa né tránh vừa thả hạt giống Quỷ Mộc Thủ khắp sân bãi. Đạo sư quả không hổ danh là đạo sư, chiến thuật này là để kìm hãm Mạc Phàm, không cho hắn bất cứ cơ hội nào.
Nhưng có điều khó hiểu là, vì sao Mạc Phàm không công kích nữa?
Và vì sao Quỷ Mộc Thủ không nảy mầm?
"Khụ khụ..." Phong Ly khuy xuống, toàn thân mềm nhũn ra, có cảm giác như bị nội thương.
Mạc Phàm quay người lên đài, liếc nhìn Tiểu Mei gật đầu. Tiểu Mei nhanh chóng tiến đến chỗ Phong Ly, dùng bạch quang bao phủ, không ngừng hồi phục cho viện trưởng Học viện Đế Đô.
"Đây... đây là vì cái gì?" Tùng Hạc lúc này mới định thần lại được, hỏi.
"Hai vị đạo sư, đắc tội rồi. Thủy ngân nguyên tố ở dạng khí phơi nhiễm sẽ cực kỳ độc. Ta phóng thích sơ giai liên tục là vì mục đích đó, khí độc tản ra sẽ không ngừng xâm nhiễm vào cơ thể. Chẳng qua vì đạo sư là siêu giai mãn tu nên quá trình này không ảnh hưởng ngay lập tức, cũng không quá nguy hiểm đến tính mạng." Mạc Phàm cười khổ nói.
Nhiễm độc…
Thủy hệ biến dị thành Thủy ngân! Thủy ngân tồn tại ở thể rắn thì cứng cáp như kim loại, thể lỏng thì thôn phệ, đến thể khí lại mang tính chất độc hại.
Đây quả là một dạng công pháp hoàn hảo!
Sơ giai đàn áp hai siêu giai pháp sư trong tình huống không sử dụng siêu giai ma pháp. Mạc Phàm còn chưa thèm dùng đến huyền âm hệ!
…………………….
"A…" Mạc Phàm sững sờ.
"Ngươi đùng nói với ta là Thủy Ngân còn có thêm hiệu quả nào nữa đấy?" Phong Ly tức giận mắng.
"Không phải… hình như ta vừa đột phá lên trung giai ma pháp." Mạc Phàm vô tội nói.
"..."
