“Tôi nói, anh bị thần kinh à? Hẹn gặp ở Đế Đô tồi lại lôi nhau bay qua Cố Đô là sao?” Mạc Phàm mặt mày khó chịu nói.
Bọn họ hẹn gặp từ sớm ở Đế Đô, kết quả chưa kịp hỏi han gì đã phải ngồi máy bay đến Cố Đô. Thời tiết thì nóng như đổ lửa, khiến nhiệt độ trong máy bay cũng tăng lên mấy phần, vô cùng oi bức. Cũng may thời gian bay không dài, nếu không Mạc Phàm nhất định đã mở truyền tống trận cho nhanh.
Bee gật đầu, khi nhìn thấy kế hoạch bị điều chỉnh, hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho sự thay đổi này: “Trời tính không bằng người tính, tôi cũng không ngờ đám Vĩ Linh Hoàng lại hành động nhanh đến vậy. Coi như tôi tính toán có chút sai sót, ha ha..."
"Chúng nó làm gì? Anh đừng có giấu diếm, không phải tôi đồng ý cho anh đi cùng thì giờ tôi ném anh xuống đấy!" Mạc Phàm thẳng thắn đe dọa.
Bee tỏ vẻ đã hiểu, mặc dù không tin gã Mạc Phàm này đang nói thật nhưng cũng không có ý kiến gì khác.
Trong chuyến bay dài dằng dặc, có thêm một người để nói chuyện cũng đỡ buồn ngủ.
“Ôi dào, Lucifer huynh đệ, người đẹp trai thế sao tính tình cộc lốc vậy. Tôi kể, tôi kể là được.” Bee nịnh nọt nói.
"Tôi thế này cho nó ngay thẳng." Mạc Phàm vẫn giữ thái độ nghiêm túc đáp lại.
Cuộc thương lượng có vẻ hơi tẻ nhạt, Mạc Phàm biết rõ, cái tên Bee này mười phần thì có đến bảy, tám phần là tà đạo dị giáo, nói chuyện nửa thật nửa giả, không đáng tin. Nhưng Mạc Phàm tin rằng, mình cũng chẳng phải dạng chính quy gì cho cam, có thể hiểu được những gì hắn nói. Loại trừ những khả năng không thể, đáp án còn lại sẽ là sự thật.
“Chuyện trên trời, anh biết tôi biết là được, đâu phải lúc nào tôi cũng muốn thẳng thắn đâu. Khặc khặc… Vào trọng tâm, vào trọng tâm!” Bee cười gượng gạo nói.
Máy bay đã bay được hơn hai tiếng ở tầng lưu quyển. Vì có tiền nên bọn họ không tốn thời gian kì kèo, trực tiếp ngồi khoang thương gia cao cấp nhất. Tiện nghi đầy đủ, có sâm panh, bánh mì, ghế massage thoải mái. Tất nhiên, là tự phục vụ, vì đang trong thời kỳ dịch bệnh.
Tự phục vụ cũng tốt, nghĩa là không ai làm phiền, rất tiện cho việc thảo luận.
“Anh còn nhớ cách đây vài năm có một con Thần Long ở Ma Đô, Trung Quốc hiển linh cứu giúp dân chúng không?” Bee hỏi.
Mạc Phàm nhướng mày, chú ý đến lời Bee nói nhưng vẫn giữ thái độ bình tĩnh: “Có biết, tôi cũng là dân Ma Đô tản cư, cũng góp phần sơ tán trong trận đại hồng thủy đó.”
“Vậy anh chắc chắn biết Vạn Lý Trường Thành, Vọng Thương Thành là như thế nào đúng không?” Bee nháy mắt hỏi tiếp.
“Ý anh là gì?”? Mạc Phàm có chút bất an.
“Trước tiên tôi sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện lịch sử…” Bee bấm nút điều khiển, xoay ghế massage đang nằm một góc 90 độ, đối diện với Mạc Phàm rồi nói tiếp:
“Côn Lôn yêu quốc chiếm giữ một địa phương quan trọng của Hoa Hạ, duy trì thế lực ngàn năm vạn năm, mục đích cũng tương tự như hải dương thần tộc, là mở rộng lãnh thổ. Khác biệt ở chỗ, hành động của chúng trước sau đều không dùng vũ lực trực tiếp. Trong quá khứ, Vĩ Linh Hoàng thậm chí còn không hề yếu thế, tổ tiên các anh đời đời đều bị ả mị hoặc, gây ra chiến tranh, bình loạn. Nhưng vòng luẩn quẩn này, rất may đều có những thiên tài xuất chúng ngăn cản. Anh thấy có gì lạ ở đây không?”
“Các vị anh hùng đều bỏ sót Vĩ Linh Hoàng, không bắt được ả. Chứng tỏ Vĩ Linh Hoàng còn cao tay hơn họ, nhưng vì sao ả lại không ra tay?” Mạc Phàm trầm ngâm suy nghĩ.
“Chính là đạo lý này. Kẻ ả sợ hãi không phải những vị anh hùng đó, mà là Thần Long thánh thú đứng đằng sau. Những thời kỳ đó Thần Long đâu có ngủ say, mà ngao du khắp đất nước.” Bee giải thích.
Mạc Phàm nheo mắt, hít sâu một hơi rồi hỏi: “Thánh Thú không nhận ra ả sao?”
“Thánh thú đương nhiên nhận ra hơi tức của Vĩ Linh Hoàng, nhưng không diệt trừ ả. Không nói đến việc chưa chắc đã dễ dàng chiến thắng, quan trọng là Vĩ Linh Hoàng không đem đại quân yêu tộc đi đánh, ả luôn đơn phương hành động, cho rằng như vậy sẽ không tạo động cơ chiến tranh.” Bee nói.
Hiển nhiên, không phải lúc nào cũng may mắn như vậy. Mạc Phàm xoa xoa Tiểu Nê Thu trước ngực, ban đầu không hiểu vì sao Thanh Long lại bỏ qua mị yêu này.
Thanh Long, Huyền Vũ, Bạch Hổ, Chu Tước của Trung Quốc đơn giản chỉ là duy trì những bảo vệ thiết yếu nhất, không dễ dàng ra tay với Vĩ Linh Hoàng. Ít nhất là không có động cơ. Chẳng lẽ lại hùng hổ tấn công một quân hậu hay sao?
Vĩ Linh Hoàng có chiến thuật cực kỳ linh hoạt, quyến rũ bạo chúa, leo lên vị trí cao nhất quốc gia, rồi xâm nhập vào thương trường, chính trị. Bất quá, thời nào cũng có người bảo vệ đồ đằng, Thanh Long dù là sinh vật sống hay hóa thành tường vẫn ngăn cản kế hoạch của lãnh chúa Côn Lôn yêu tộc.
“Anh nói tiếp đi!” Mạc Phàm càng lúc càng thấy kế hoạch của Vĩ Linh Hoàng không giống như mình tưởng.
“Đến thời Tần Thủy Hoàng, Vĩ Linh Hoàng xuất hiện lần cuối. Điểm đặc biệt là, Tần Vương vừa là người Thần Long lựa chọn, là một thiên tài kiệt xuất trăm năm có một, Vĩ Linh Hoàng lại chấp nhận làm một tiểu thiếp nhỏ bé, không đáng nhắc đến. Nhưng vì ả có sắc đẹp trời sinh, vẫn có thể tác động đến hoàng đế. Chỉ là bất ngờ, ả lại vô cùng hòa nhã, giúp đỡ Tần Vương cả trong lẫn ngoài nước, thậm chí còn giúp Tần Vương thức tỉnh hai hệ đầu tiên ở châu Á là vong linh hệ và thổ hệ. Cuối cùng, mục đích chính là muốn Tần Vương tạo ra Địa Thánh Tuyền và Thần Tường. Thần Tường chính là đại mạch nguyên bản của Thần Long, Địa Thánh Tuyền chính là một trong những lực lượng Đồ Đằng.” Bee cẩn thận nhìn sắc mặt Mạc Phàm, giải thích rõ ràng nhất có thể.
Thần Tường của Vọng Thương Thành bị tách ra, hóa thành Vạn Lý Trường Thành bảo vệ cả Hoa Hạ. Vạn Lý Trường Thành kéo dài từ Hạ Lan, Hoàng Hà cổ bia, cửa thành cổ, Trấn Bắc quan, Thần Mộc quan, Gia Dự Quan cho đến Cỡ Đồ, Đế Đồ, Tần Hoàng đảo vốn dĩ được xây dựng từ thời Tần Vương. Tần Vương cũng chính là Cỡ Lão Vương, trình độ thổ hệ ma pháp đạt đến đỉnh cao, chính ông đã phá vỡ Vọng Thương Thành, triển khai thần tường, trở thành phòng tuyến bắc bộ Hoa Hạ.
Sau đó các triều đại tiếp tục mở rộng, đều là do các quân vương tìm được chất liệu tương tự thần tường. Điều này Linh Linh từng nhắc đến nên Mạc Phàm nắm bắt rất nhanh.
Địa Thánh Tuyền không hẳn là do Cổ Lão Vương sáng tạo, nhưng về một nghĩa nào đó cũng không cần phải bao biện, rõ ràng thực hư vẫn là Thanh Long phân tách ra trong thời kỳ này.
“Ý anh là, Thanh Long bị Cổ Lão Vương phân tách ra thực chất cũng là kế hoạch của Vĩ Linh Hoàng?” Mạc Phàm trừng mắt hỏi.
