Địa Thánh Tuyền và Cổ Tường Thành, ý nghĩa đại loại là như vậy. Bee đã chờ đợi thời khắc này từ lâu, khi thấy Mạc Phàm hiểu ra, vẻ mặt hắn cũng lộ rõ sự biến chuyển.
"Đại Thanh Long năm đó không thể dễ dàng hóa thân vĩnh viễn thành một thánh sinh vật. Bản thân thần long cũng hiểu rõ, thời đại của chúng đã qua rồi. Nếu cứ chia đất đai, thổ nhưỡng như vậy thì cả nhân loại lẫn Thanh Long đều không thấy tiện lợi. Hơn nữa, nhân loại ngày càng dựa dẫm vào Thánh thú Đồ Đằng, trở nên yếu ớt không chịu nổi. Để Thanh Long ngủ say có lẽ là một ý hay hơn. Vĩ Linh Hoàng muốn tùy ý chưởng khống Hoa Hạ cũng không thành công được, vì Cổ Lão Vương luôn có thể đánh thức Thần Long." Bee tiếp tục phân tích.
"Cổ Lão Vương sau này mang chấp niệm hóa thành vong linh yêu đế cổ lão, cũng là do Vĩ Linh Hoàng gây ra?" Mạc Phàm không nhịn được hỏi.
"Cái này ta không rõ, nhưng giả thuyết đó có vẻ hợp lý hơn." Bee đáp.
Khóe miệng giật giật, Mạc Phàm nghĩ mãi vẫn không hiểu, Vĩ Linh Hoàng, con hồ ly tinh này, quả nhiên có gian tình với Cổ Lão Vương. Chẳng trách Cửu U Hậu mỗi khi nhắc đến Côn Lôn yêu quốc đều lộ bảy, tám phần sát khí. Hai phần còn lại... là kinh sợ!
"Gòn một thắc mắc nữa, Cổ Lão Vương chết, thể xác tan rã có phải cũng do Vĩ Linh Hoàng gây ra?" Mạc Phàm chợt nhớ đến bộ khải bào Cổ Lão Vương bên trong Sát Uyên, chỉ kế thừa lực lượng và ý chí, chứ không có thân xác hoàn chỉnh. Hắn tò mò muốn biết rõ.
"Đúng! Nhưng Cổ Lão Vương chết, không có nghĩa là hắn thua. Vĩ Linh Hoàng đã hoàn toàn bỏ sót một át chủ bài của hắn, đó là lực lượng nguyền rủa. Hắn tách thể xác thành thiện hồn và ác hồn. Nguyền rủa xuống minh thần chi lực, dung nạp ác hồn và ý chí vào cổ thánh khải bào, còn thiện hồn thì mặc cho Vĩ Linh Hoàng đánh tan nát. Dù cấp bậc đế vương của Cổ Lão Vương còn kém xa, nhưng thần hồn Vĩ Linh Hoàng vẫn bị thương nặng, suýt chút mất mạng. Chỉ khi nào ác hồn trên khải bào chết đi, Vĩ Linh Hoàng mới có thể khôi phục hoàn toàn." Bee kể lại một mạch chi tiết, tỉ mỉ đến từng li.
Nghe đến đây, Mạc Phàm lập tức trừng mắt, hiểu ra: "Vậy có nghĩa là Vĩ Linh Hoàng tỉnh giấc, khôi phục hoàn toàn, đều liên quan đến cái ác hồn Cổ Lão Vương kia?"
"Tất nhiên, chẳng phải quá rõ ràng rồi sao!" Bee nhếch môi cười nhẹ đáp.
Đối diện hắn, Mạc Phàm mím chặt môi, cố gắng nhịn không buông ra vài câu chửi thề.
Cố Đô thảm vong, ác hồn Cổ Lão Vương hòa thân với tổng huấn luyện viên Trảm Không.
Mà tổng huấn luyện viên Trảm Không thì rõ ràng là do thằng não tàn Micheal kia giết.
Mẹ kiếp, thiên sứ trưởng toàn tập hợp những kẻ ngốc có tiếng vậy sao? Giờ lão tử phải đi dọn rác cho các ngươi à?
Nhưng nghĩ kỹ lại có đôi chút kỳ lạ.
Tần Thủy Hoàng thuộc về thời kỳ hoàng kim trong lịch sử Trung Quốc. Thời điểm đó, ông thống nhất thất quốc, một tay che trời cả đại lục Á Châu, có lẽ đến cả Quang Minh Thánh Thành cũng không nhất thiết muốn chèn ép toàn diện. Nhưng ít nhất, theo như nha đầu bách khoa toàn thư Linh Linh kia kể, Cổ Lão Vương mạnh nhất là thổ và vong linh, sau đó là thứ nguyên hỗn độn và không gian. Từ khi nào mà trớ chú hệ lại có thể mạnh đến mức yêu nghiệt như vậy? Lại có thể dùng thân thể làm môi giới báo thù, vượt trên cấp độ sinh vật được?
Vĩ Linh Hoàng ít nhiều gì thực lực cũng phải ngang ngửa Thanh Long. Giả dụ Thánh Thú Thanh Long muốn hạ sát nàng, e rằng cũng phải mất vài cái sừng, vài cái răng.
Trong ngàn năm lịch sử Trung Quốc, không phải là không có những hắc mã, hắc long xuất hiện với thiên phú khủng bố. Nhưng Mạc Phàm không tin Vĩ Linh Hoàng ở cấp độ này lại có thể bị một đòn phản nguyên đến gần chết, thậm chí bị phế đi hoàn toàn. Chuyện này thật sự khiến hắn khó chấp nhận, đoán chừng Michael bên kia sau khi bị hắn chửi xong cũng cảm thấy khó chấp nhận tương tự.
"Một số chuyện, ngươi không hiểu thì đừng cố hiểu quá, cứ chấp nhận nó là một giả thuyết để suy luận là được!" Bee cười nói, hắn nhìn ra được sự thắc mắc của Mạc Phàm, tựa hồ hắn cũng từng thắc mắc như vậy, hoặc có thể không.
"Bee, ta là một kẻ ít học, nhưng ta có thể chắc chắn rằng những gì ngươi biết hoàn toàn không được ghi chép trong lịch sử ma pháp Trung Hoa. Nhưng đồng thời, ai nghe cũng không cảm thấy mâu thuẫn ở đâu, mà càng cảm thấy ngươi giống như một người đứng ngoài quan sát mọi việc tường tận!" Mạc Phàm đột nhiên thay đổi ánh mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông Âu Châu này.
"Ồ!" Bee có vẻ giật mình, hắn tỏ ra lúng túng điều chỉnh lại tâm trạng.
"Khặc khặc, cứ mỗi khi kể chuyện thì ta lại quen hào hứng quá mức, suýt chút nữa là không giữ được thân phận... ạch... Lucifer huynh, hợp đồng của chúng ta dựa trên nguyên tắc hai bên thỏa thuận mà, ta đã hứa nói cho ngươi những gì ta biết thì sẽ nói, còn những chuyện ta không hứa thì đánh chết cũng không nói. Ngươi muốn biết cũng được, chúng ta làm thêm một giao dịch nữa!" Bee cười nói.
"Người Âu Châu các ngươi ai cũng thực dụng vậy sao?" Mạc Phàm có chút bất đắc dĩ nói.
"Hmm, đại khái chỉ mình ta... nhiều lắm thì thêm vài chục ngàn người nữa thôi!" Bee vuốt cằm tính toán.
Vài chục ngàn người nữa...
Mạc Phàm nhất thời không biết có phải bị tên này làm cho lẹo lưỡi không, câu nào hắn nói ra cũng muốn gợi đòn vậy.
"Vẫn cứ treo đó đi, khi nào cần biết, ta tự sẽ liên lạc!" Mạc Phàm phủi tay từ chối.
Sau khi làm rõ quy tắc, người đàn ông tóc vàng này quả thật để lại cho hắn một ấn tượng sâu sắc. Nhưng hắn không cần thiết phải lột bộ mặt này xuống vội, ít nhất cuộc xâm lăng của Côn Lôn yêu tộc vẫn còn đó, bớt thêm kẻ địch nào hay kẻ đó.
"Nói thật, ngươi có biết vì sao ta lại thăm dò Đế Đô không?" Bee hỏi.
"Ngươi không có thời gian rảnh rỗi để truy lùng Vĩ Linh Hoàng, mà chỉ dựa vào việc khám xét Thần Tường Đế Đô?" Mạc Phàm hỏi lại.
"Không sai. Truy tìm tung tích Vĩ Linh Hoàng vốn chẳng có tác dụng gì cả, chỉ có từng bước truy vấn dữ liệu về ả trong quá khứ, rồi đưa ra phán đoán đi trước ả một bước mới có thể tìm kiếm được. Đế Đô Nam Nguyên có một vi tâm trận pháp, trận pháp này tồn tại từ thời Tần Vương để lại, cũng là một trong những Cổ Thành then chốt. Nó giống như cái đuôi, một điểm quan trọng của Thần Long." Bee nói.
"Long vĩ, ý ngươi là gì?" Mạc Phàm bắt đầu nghỉ hoặc.
"Vạn vật đều có điểm yếu. Thanh Long về bản chất cường đại vô địch, nhưng vẫn không thoát khỏi điểm cân bằng sinh thái này. Long Vĩ nếu được tự do xoay sở thì sẽ vô cùng khó lường, nhưng ngược lại nếu bị cố định, nó sẽ trở thành vết chí mạng!" Bee tiếp tục giải thích.
"Vĩ Linh Hoàng muốn tấn công thần tường, nguyên nhân là vì long vĩ?" Mạc Phàm hai mắt hơi lóe lam quang, có chút mất bình tĩnh.
"Chưa có bằng chứng, chưa có lý luận cụ thể. Nhưng ước chừng là một giả định như vậy! Nếu là ta xây dựng kế hoạch, thì đó sẽ là phương án tối ưu nhất. Vĩ Linh Hoàng, từ thời Tần Vương tính đến nay, có lẽ đã giành cơ hội cho ngày này. Thậm chí ta còn suy đoán rằng, ngàn năm trì hoãn đều nằm trong tính toán của ả." Bee từ tốn nói, đồng thời điều chỉnh nút bấm, xoay ghế trở về vị trí cũ.
Phải, Chân Long phương Tây so với Đông Phương Thanh Long tuy có khác biệt lớn, nhưng chung quy đều thuộc dòng dõi tôn quý hiếm có. Nói về sự cường đại vô địch, trong ức vạn sinh mệnh huyễn hóa, chúng còn đứng cao hơn trên đỉnh tháp sinh vật.
Vĩ Linh Hoàng là kẻ có trí tuệ, ả không muốn trực tiếp so tài với Thanh Long. Chỉ sợ ả cần một thiên vận, một mực bày mưu kế để Thanh Long hóa thành Cổ Thành Tường, càng có khả năng thuận lợi tiếp cận, khóa chặt thân thể, thậm chí khiến vị Thánh Đồ Đằng vĩ đại này không có cơ hội trở mình, vĩnh viễn không thể trở lại.
Và ả chỉ cần có vậy. Không còn Thánh Thú uy hiếp, Vĩ Linh Hoàng muốn đem toàn bộ Côn Lôn yêu tộc xuống xâm lăng, tuyệt đối là điều nhân loại không thể ngăn cản!
Không, không cần toàn bộ, Mạc Phàm hiểu rõ thực lực yêu tộc lớn đến mức nào. Ngũ mạch thần sơn, thực tế chỉ cần một cái Côn Lôn thánh sơn thôi cũng đủ để đẩy toàn bộ nhân khẩu Hoa Hạ xuống biển sâu rồi.
