Quan Trung Hà trong lòng chỉ muốn gào khóc, chỉ muốn mắng cho Mạc Phàm một trận nên thân, để hắn đừng có lôi cái con rồng đen thui kia ra dọa mình... đến tè cả ra quần nữa.
Nhưng lần này, Mạc Phàm không gọi Hắc Long đáng sợ ra.
Mà hắn gọi Bạch Linh Chi Đế...
Giữa bầu trời Minh Lang sơn, ánh sáng thất sắc tụ lại thành cầu vồng, trên cầu vồng lấp lánh vô số Thiên Thanh Hồ Điệp, những cánh bướm xanh biếc uốn lượn quanh một nữ nhân bạch y. Nàng dung nhan tinh xảo lay động trái tim mọi người, dù gu thẩm mỹ của mỗi người khác nhau, nhưng trước vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành và khí chất cao quý của nàng, ai nấy đều phải khuất phục.
Lập tức, vô vàn cánh bướm xanh tươi tụ lại một chỗ, Thần Mang Trì Dũ, cầu vồng bảy sắc như dòng mật ngọt từ một cõi vĩnh hằng nhẹ nhàng rót xuống Minh Lang sơn, bao phủ lấy Phích Lịch Điểu đang tàn tạ.
Tia hồng quang đầu tiên, truyền cảm, gọi linh hồn trở về.
Tia huỳnh quang thứ hai, mềm mại hấp thụ những mảnh tế bào vỡ vụn.
Tia thanh quang thứ ba, nồng đậm gắn kết tứ chi cơ thể.
Tia tử quang thứ năm, cường hóa xương cốt.
Tia hạt quang thứ sáu, chan hòa dung nhập thần trí.
Tia bạch quang thứ bảy, thần mang hoàn mỹ phục hồi.
“U u u u u u u ~~~~~~~~~~!”
Cảnh tượng tái sinh phi thường này diễn ra trước mắt, khiến tất cả mọi người, trừ Mạc Phàm và Bee, đều kinh hồn bạt vía.
“Bạch… Tinh Linh…”
“Bạch Tinh Linh Đế Vương…”
Bạch Linh Chi Đế giáng lâm, nàng xinh đẹp tuyệt trần, hoàn toàn trái ngược với Hắc Long đáng sợ và hung hăng kia.
Quan Trung Hà không nói nên lời, muốn than vãn... nhưng làm sao than vãn khi Phích Lịch Điểu vừa được mang về từ cõi chết?
Ma pháp của nhân loại, là mình đã tụt hậu hay người này vốn dĩ là một sự tồn tại thần tiên?
Gọi Hắc Long Đại Đế ra đánh chết người,
Sau đó triệu hồi Bạch Linh Chi Đế phục sinh người,
Nói đâu xa, ngay cả hai vị thánh ảnh giả đi theo Farl, trước đây khi quan sát Mạc Phàm, hẳn là có chút địch ý. Bọn họ, kể từ lúc tin vào loại người đê tiện như Triệu Mãn Duyên, suýt chút nữa tưởng có thể theo đuổi được Mục Ninh Tuyết, suýt chút chạm vào ổ thuốc nổ hạng nặng.
Mãi đến khi biết về Mạc Phàm, biết cái sự tình Farl kể lại, rằng hắn đã đứng trước toàn bộ Thánh Thành quang minh mà không bị đánh gục. Rằng hai trong số những Đại Thiên Sứ chí cao cũng bị hắn mang thủ cấp về… so sánh thánh ảnh với Mạc Phàm, chẳng khác nào một miếng thịt thừa vứt đi.
Đây đúng là tổ tiên phù hộ mấy đời mới ngăn mình dây dưa với hắn!
Vì thế, vị đệ nhất trưởng lão của Minh Lang thôn năm nay đã gần 70 tuổi, lần đầu tiên cảm thấy hoài nghi nhân sinh. Trong vô thức, ông lại muốn đưa tay vào đũng quần kiểm tra…
"Lúc nãy chúng tôi sai, chúng tôi nhận sai, bây giờ tôi thay mặt nguyện ý hồi phục cho người Phích Lịch Điêu. Trưởng lão, lần này chúng ta muốn cùng các người toàn lực ứng phó Côn Lôn yêu quốc, về sau nếu có thể kết giao hay bàn luận, dĩ nhiên vẫn còn cơ hội. Ông có muốn qua kiểm tra thú lĩnh của mình xem có sứt mẻ gì không?" Mạc Phàm nhỏ giọng nói với Quan Trung Hà.
“Không cần, ta tin tưởng ngươi, ngươi sắp xếp là được.” Quan Trung Hà rụt rè nói, trong lòng dần dần nảy sinh ý muốn tuyệt đối nghe theo Mạc Phàm.
“Ngươi chủ tu là triệu hoán hệ?” Tả Phong không nhịn được… rụt rè hỏi Mạc Phàm.
Mạc Phàm nhìn hắn, chợt nghĩ mình có hơi khoa trương. Trong thời gian ngắn như vậy đã gọi ra một cái Nghĩa hồn cách Hắc Long Đại Đế dọa người chưa hết, còn mượn Tiểu Mei ra phục sinh cho Phích Lịch Điểu.
“Ừ, ta chủ tu triệu hoán hệ, thứ tu ám ảnh hệ, khặc khặc... thật khó khăn lắm mới tiến xa được tới đây!” Mạc Phàm bất đắc dĩ nói.
Tả Minh, Tả Phong hai vị trưởng lão đã rất cẩn thận quan sát, nhưng thực sự là cách xa nhau quá xa về trình độ, họ hoàn toàn không thể phân biệt được Hắc Long Đại Đế kia vốn dĩ không liên quan gì đến hệ triệu hoán của Mạc Phàm, tương tự Tiểu Mei cũng không phải là khế ước thú của Mạc Phàm.
Họ đơn thuần tin rằng Mạc Phàm là người tu triệu hoán hệ, và những gì hắn thể hiện thực sự quá sức tưởng tượng.
Mà khi Mạc Phàm nói ra điều đó, ba người bọn họ nhìn vào sắc mặt đám người trẻ tuổi ở đây, không hiểu vì sao lại thấy ai nấy cũng đang cười… một cảm giác chân thực như thể mình bị hố vậy.
“Ngươi nói cái gì đam mê vạch mông, lẽ nào… hai người các ngươi?” Bee quàng tay qua vai Triệu Mãn Duyên, ánh mắt kia mang ý nghĩ không đứng đắn.
“Ta nói, ngươi làm sao có cái đam mê biến thái đến nhường này, có muốn thử luôn với thú vật không, vừa vặn nhà ta có nuôi một đầu sinh vật hiếm có rất ưa thích của lạ nha!” Triệu Mãn Duyên nhướng mày với Bee.
“Còn khó gì, bất quá mọi thứ có thể thỏa mãn nhu cầu ta đều không từ chối, nhưng giọng la hét của nam nhân thì ưa thích hơn một chút, đẹp trai như ngươi lại là một điểm cộng!” Bee cười cợt nói ra.
Nghe tên này thốt ra những lời biến thái, rõ ràng là nằm ngoài dự liệu của Triệu Mãn Duyên. Thậm chí Triệu Mãn Duyên suýt chút cắn phải đầu lưỡi của mình, đây là lần hiếm hoi hắn không biết phải đối đáp thế nào với tên não bị đục khoét dâm ô này.
Giả dụ Bee thực sự thuộc thể loại hoa tính, vậy chứng tỏ hắn có khả năng hứng tình hơn người thường rất nhiều lần.
Vậy cũng đồng nghĩa rằng tác dụng của dược liệu lên người Bee, có phải sẽ đạt tới cảnh giới đục tường hay không.
………………..
………………..
Văn minh nhân loại song hành phát triển cùng yêu ma, quái thú, nhưng tiến triển chậm hơn rất nhiều. Mà Côn Lôn yêu tộc lại là một trong những ma tộc cổ đại lâu đời nhất ở vị diện này, và tất nhiên, bên trong không hẳn đều đoàn kết thống nhất, mà còn chia đàn xẻ nghé lãnh thổ.
Ngũ hành thời không, Tả huyết tứ quốc, nhất tộc ngoại nhân.
Nếu có một vị trí đủ cao để quan sát toàn bộ Côn Lôn trong phạm vi nhất định, không khó để nhận ra năm ngọn thần sơn khổng lồ nổi bật nhất nằm ở năm tuyến trụ trọng yếu cốt lõi nhất của toàn bộ sơn mạch.
Cái gọi là Ngũ Hành sơn trong sử thi cũng vì vậy mà có tên.
Còn lại tứ tử vết tích, lần lượt là Kỳ Liên sơn, Mộc Cách sơn, Bạch Đằng sơn, Côn Lôn Thánh sơn, toàn bộ đều thuộc về yêu tộc.
Hiện tại, đám Mạc Phàm đang bàn luận, đang tụ tập ở Minh Lang sơn.
