Logo
Chương 189: Lựa Chọn Điểm Chiếm Đóng (Thượng)

Bên trong trưởng lão hội nghị, thông báo về cảnh giới huyết sắc đã vang lên khắp các lối đi, vách núi, bao trùm toàn bộ Tây Hải thành.

Hoàng hôn buông xuống, cái lạnh thấu xương khiến tay chân khó cử động, nhưng sự bất an lại nhen nhóm tinh thần chiến đấu của người dân Minh Lang sơn. Chuyện đánh giết vốn dĩ chẳng hề mới mẻ, nhưng trước khí thế hừng hực và áp lực chiến tranh nặng nề, không ít quân sĩ và pháp sư đã tự nguyện tập hợp lại, quyết tâm cùng Côn Lôn yêu tộc đổ máu đến cùng.

Trong khi các quân y, lương y, nhu y đang bàn bạc song song với kế hoạch tấn công yêu tộc, thì may mắn thay, nhóm của thầy Trần Khương và Linh Linh đã được Đỗ Tuần Du dẫn đến từ vài giờ trước, kịp thời tham gia hội nghị.

"Linh Linh, các ngươi nhanh vậy đã báo cho người của Cấm Chú Liên Minh?" Mạc Phàm hỏi.

"Mọi chuyện suôn sẻ. Chúng ta không có thời gian đến Đĩnh Thành, nhưng may mắn gặp được thầy Tùng Hạc trên đường, nên đã mượn quan hệ của thầy để liên lạc với Cấm Chú Hội Đế Đô. Đế Đô làm việc hiệu quả hơn hẳn, có lẽ vì có cả thiên sứ Thánh Thành ở đây, hoặc cũng có thể do danh tiếng của anh nữa," Linh Linh đáp.

"Họ đã tập hợp một nhóm bên ngoài Tây Hải Thành, thời điểm chuẩn bị là do họ dự liệu, chúng ta chỉ cầm cự. Dù sao thì đó vẫn chỉ là phương án cuối cùng," Trần Khương bổ sung.

"Được vậy thì tốt. Ít nhất chúng ta còn một tuyến phòng thủ cuối cùng," Ngải Giang Đồ nói. Với tư cách là một chỉ huy quân sự, anh luôn được huấn luyện để sẵn sàng cho mọi tình huống, đặc biệt là khi có đường lui.

Bỏ ngoài tai mọi chuyện, trưởng lão Tả Phong vốn đang hăng hái bàn luận, nhưng từ khi nhóm của Linh Linh và Trần Khương được dẫn vào, sắc mặt ông ta trở nên khó chịu.

Vấn đề cũ lại tái diễn. Tam đại trưởng lão vốn không tán thành việc đưa bất kỳ ai lên núi sâu vào Minh Lang doanh trại, nhưng có vẻ như được Quan Ngư ưu ái nên Đỗ Tuần Du lại coi thường quy tắc của Minh Lang thôn.

"Khoan đã, Đỗ Tuần Du, ngươi đang xem thường lời nói của chúng ta đấy à? Chỉ vì lập được chút công mà muốn dẫn ai lên thì dẫn. Đây là cuộc họp khẩn cấp, ngươi có tư cách gì mà tự ý dẫn người đến?" Tả Phong thẳng thắn nói.

Ông ta nhớ lại âm mưu của kẻ thống trị yêu tộc. Vĩ Linh Hoàng ngày xưa để cho toàn bộ thành thị Bắc Hải phồn vinh rồi suy tàn, đã định kỳ bố trí những kẻ khôi lỗi trong số dân di cư, chọn cách thẩm thấu từ bên trong, phá hủy kênh mương, rải độc khắp ruộng đồng.

Về sau, khi hạn hán xảy ra, nước mưa khan hiếm, sông ngòi khô cạn, mùa màng thất bát, không thể cung cấp đủ lương thực. Cuối cùng, kinh thành tự diệt mà không cần kẻ địch tốn một giọt máu.

Đây không phải là tiền lệ nguy hiểm chưa từng xảy ra.

Việc lần đầu tiên dẫn Mạc Phàm vào mà không báo cáo đã là một chuyện vô cùng khẩn cấp, miễn cưỡng có thể tha thứ.

Lần này, ngay trong cuộc họp thượng tầng, hắn vẫn không báo cáo mà dẫn Linh Linh, Trần Khương đến tận cửa.

Rõ ràng là muốn phản loạn, rõ ràng là khinh thường tôn chỉ của trưởng lão.

Thấy sắc mặt của Tả Minh như muốn giết mình tại chỗ, Đỗ Tuần Du vội vàng quỳ xuống, hai tay dâng Minh Lang Lệnh lên đầu, run rẩy nói:

"Thành chủ, ba vị trưởng lão, Đỗ Tuần Du thân phận thấp kém, chỉ biết phục mệnh và lập công chống giặc. Vì không thể vẹn toàn cả hai, nên đã cố chấp phá quy tắc... Đây là Minh Lang Lệnh, xin dùng nó để bảo mệnh, mong được tha thứ."

Minh Lang Lệnh lóe sáng, một lớp biểu bì nâu nhạt chảy vào người Đỗ Tuần Du. Điều này có nghĩa là nếu tam vị trưởng lão muốn giết Đỗ Tuần Du, họ sẽ không thể tác động ma pháp lên người hắn. Nó tương tự như thần chú lời thề của Quang Minh Thành, tuy cấp bậc không bằng, nhưng tác dụng lên huyết mạch Minh Lang vẫn rất lớn.

"Ra ngoài trước đi, Dù sao thì lần này ngươi cũng phạm tội nặng hơn một quy tắc. Chuyện sau sẽ xử phạt," Quan Ngư hờ hững nói.

Là thành chủ, tận mắt thấy Minh Lang Lệnh của mình bị sử dụng một cách vô ích như vậy, ông ta thực sự rất tức giận. Nếu không kìm chế được, đích thân ông ta đã lôi Đỗ Tuần Du ra ngoài đánh cho một trận.

Đỗ Tuần Du vốn tưởng rằng lần này dẫn người vào sẽ lập được công lớn, ai ngờ cuối cùng lại rơi vào sợ hãi. Anh ta vội vàng dập đầu tạ lỗi, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, tránh ở lại lâu hơn sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ thật sự.

Đương nhiên, những người khác, đặc biệt là Mạc Phàm và Bee, quan sát tình hình rất kỹ. Sau khi nhìn theo bóng lưng Đỗ Tuần Du chạy ra ngoài, họ trao đổi ánh mắt, dường như đã đạt được một sự đồng thuận ngầm. Tuy nhiên, họ giữ ý kiến này cho riêng mình, không nói ra vào lúc này.

Một lát sau, khi quay trở lại vấn đề chính, không khí buổi thảo luận dần trở nên căng thẳng hơn. Những việc cần làm là: quân số, địa hình chiến trường và xác suất tạo được sức ép cần thiết.

Ý kiến và tham mưu rất nhiều, nhưng các phương án đều mang tính khó dự đoán, khiến mọi người rơi vào trầm tư.

Nếu muốn tấn công yêu tộc từ Minh Lang sơn, chỉ có hai con đường: một là con đường gần nhất, trực tiếp lên Côn Lôn Thánh Sơn.

Nhưng Côn Lôn Thánh Sơn là gì?

Nó là một ngọn núi hùng vĩ, uy nghi, tráng lệ như chốn thần tiên trong yêu quốc. Nó là lãnh thổ trọng yếu bao trùm hàng chục vạn cây số vuông, là khởi nguyên của yêu ma quốc, nơi tập trung đông đảo ma thú.

Rõ ràng đây là nơi không ai muốn phát động chiến tranh nhất!

Cho dù có đủ thực lực, cũng phải có đủ dũng khí. Hơn nữa, nếu có một đế vương nào đó phát động tấn công từ đỉnh núi, thì dù có sáu, bảy cường giả tụ lại cũng chưa chắc có thể lên núi được. Tuyệt đối là một bức tường thành kiên cố.