Logo
Chương 225: Quay Mông Cho Ta Chặt Đũi

Hắc Ám Hoàng Tuyền càn quét qua, một góc Côn Lôn Thánh Địa phía Đông giờ đã biến thành một vùng đất hoang tàn, chìm trong bóng tối. Nơi này, vốn dĩ còn toát ra khí tức băng thanh ngọc khiết, tựa như một pháp trường dành cho vạn yêu chúng sinh, nơi Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân chờ đợi những kẻ xấu số đến nạp mạng. Giờ đây, tất cả đều hòa lẫn vào màn trời đen kịt, ĩnh mịch và hoang vắng, không một tiếng gào thét nào vang vọng.

"Quy tắc chiến tranh không phải do một lãnh chúa yêu tộc nào có quyền định đoạt."

"Kẻ nào dám coi thường nhân loại, dù chỉ nửa điểm khiêu khích, chính Tà Thần ta mới là người phán quyết hắn xuống địa ngục!"

Ánh mắt sắc bén như mắt chim ưng giữa vùng đất hắc ám, Mạc Phàm kiên định dõi theo Vĩ Linh Hoàng, dùng ánh mắt đe dọa nàng.

Ngược lại, ở phía xa, bãi tro tàn, bụi lạnh, sơn tích, và tòa sa chi hoàng cung dưới chân nàng trông như cảnh tượng một thế giới vương giả đang bị những kẻ thống trị tàn phá.

Bạch Ma Bát Vĩ Hồ đứng sau lưng, Vĩ Linh Hoàng trong bộ hồng y lộng lẫy đứng phía trước, tạo cảm giác như một vầng mặt trời đỏ rực rơi xuống, phủ đầy phù sa đỏ đậm. Ngay cả đại quân yêu tộc cũng kinh sợ trước ngọn lửa sa mạc nóng rực này.

Xích Hỏa Ma Trù càng lúc càng hung hãn. Phía sau thân thể nhỏ bé của nàng là một Thiên Sơn Vết Tích hùng vĩ, sánh ngang bản gốc. Bạch Ma Bát Vĩ Hồ vẫy tám chiếc đuôi, khiến giang sơn chấn động, lòng người xao xuyến.

Tòa sa chi cung điện màu vàng óng dưới chân nàng không phải là ảo ảnh. Nó mang theo ma hỏa, thực sự trôi nổi ở đó, di chuyển theo bước chân của Bạch Ma Bát Vĩ Hồ.

Bên trong cấm vực Phong Kiếp Bát Giới khủng bố, đại thiên sứ Azazel đang bị rà soát. Thánh Nguyệt Khải của hắn rơi xuống đại lộ hủy diệt, nơi phong kiếp tràn đầy dấu vết màu xanh lục. Mỗi bước chân sai lệch đều như có một cơn gió bào mòn hào quang thiên sứ, rồi chuyển đến trong luân vũ thiên thiên vạn vạn.

Tàn phong lưỡi hái càng lúc càng ác liệt. Vầng hào quang 16 cánh của Azazel dần chuyển sang màu tím rỉ máu, khải bào chằng chịt vết xước sâu.

Phía ngoài, toàn bộ hoàng cung có thạch cao ma diễm của Vĩ Linh Hoàng trong nháy mắt tan chảy, để lộ cả tòa thành kiến trúc rộng lớn màu vàng đỏ óng ánh đã biến thành một Sa hỏa ma trù móng vuốt.

Xích Hỏa Ma Trù phủ lên móng vuốt sa hoàng như một đoạn trảo thần tích, uy hiếp tính mạng ngay cả những đế vương sinh vật.

"Bỏ nó ra, bằng không ta lấy mạng Azazel!" Vĩ Linh Hoàng khẽ thở dài, cuối cùng cũng lên tiếng trước.

Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn móng vuốt khổng lồ lơ lửng giữa trời, rồi liếc xuống bên dưới, thấy Azazel đang chật vật giữa tâm bão Phong Kiếp.

Hắn nhanh chóng nhận ra tình hình hiện tại. Trù trạo không phải do Vĩ Linh Hoàng huyễn ảnh, mà là do Bạch Ma Bát Vĩ Hồ âm thầm điều khiển. Nếu hắn bỏ ngoài tai mọi thương lượng, Azazel coi như xong đời.

Nhưng Mạc Phàm vốn đã rất nhạy bén, sau khi trở thành Tà Thần, lại có thêm bốn ác hồn cáo già thâm hiểm làm quân sư.

Thử hỏi thế gian, mấy ai qua được Tô Lộc, Lục Niên, Vũ Ngang, Lãnh Tước trong việc bày mưu ám hại người?

Bọn hắn chỉ cần nhìn một cái liền biết, Vĩ Linh Hoàng thực ra đã muốn cứu người rồi…

Người thông minh đến đâu, một số chuyện vẫn phải tuân theo chuẩn mực để ứng phó, không thể chỉ dựa vào trí thông minh.

Mạc Phàm dự định đem Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân xuống âm ti địa ngục, Vĩ Linh Hoàng đành từ bỏ ngâm xướng đại kiếp huyền thuật, chuyển sang toàn diện công kích Azazel, muốn trao đổi.

Nàng bây giờ, tâm không vững!

"Ta không thích cách đó, bất quá ngươi giết hắn cũng được, ta không thành vấn đề!" Mạc Phàm nói.

"Vì sao không muốn? Ngươi luôn miệng nói đạo lý, mà lại vô ơn bội nghĩa như vậy?" Vĩ Linh Hoàng nghe hắn nói, có chút đoán trước, nhưng vẫn không rõ bản tính thật giả của tên này.

"Quay mông lại cho ta chặt hết tám cái đuôi còn sót của ngươi, tiếp đó để ta một kiếm đâm thủng tim ngươi, cuối cùng ném vào địa ngục dung lô thiêu rụi. Nếu làm ta vui, ta sẽ tự động thả sủng vật của ngươi ra, thậm chí còn chăm sóc nó cẩn thận, coi nó như thú cưng số một." Mạc Phàm không hề đùa cợt. Hắn không còn muốn diễn trò với Vĩ Linh Hoàng nữa.

Nghe những lời ngông cuồng đến cực điểm của hắn, bộ ngực Vĩ Linh Hoàng phập phồng tức giận sau lớp hồng y mỏng manh. Nàng cố gắng hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.

Bạch Ma Bát Vĩ Hồ vẫn đứng đó, giương bàn tay to lớn như màn trời làm mỏ neo, chờ đợi đại lệnh hạ trảo xuống kết liễu Azazel, người vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.

Vĩ Linh Hoàng nhẹ nhàng như vũ, duy trì tư thái lướt đi uyển chuyển, chậm rãi bay xuống từ trên cao.

Mặt đất trong nháy mắt giống như mặt hồ, xuất hiện gợn sóng lan ra xung quanh. Nàng nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Mạc Phàm.

Dù trên người hắn đang tỏa ra lôi hỏa thần quang, dù Hồng Ma Hữu Kiếm trên tay hắn sẵn sàng chém bất cứ ai dám đến gần, Vĩ Linh Hoàng vẫn thoải mái tiến bước. Nàng dịu dàng vuốt nhẹ từ sống kiếm đến mũi kiếm, rồi níu chặt lấy mũi kiếm, mặc cho Hồng Ma Hữu Kiếm run rẩy, mặc cho những tia điện đen nhạt và đen huyết chớp lóe giao thoa như lôi long huyết long phẫn nộ, cũng không thể xâm hại được nàng. Ngược lại, thánh khí của nàng còn muốn miễn dịch toàn bộ khí tức xung quanh.

Sự xuất hiện đột ngột này khiến Mạc Phàm bất ngờ. Khi vô tình liếc nhìn nàng, hắn có cảm giác như nàng muốn bắt mình đi.

Lần đầu tiên khoảng cách gần đến vậy, Vĩ Linh Hoàng lộ ra một gương mặt tỉnh mỹ tuyệt luân. Đôi mắt nàng mang theo vài phần tự tin, vài phần trêu tức, và cả vài phần cao ngạo. Nàng tôn trọng Mạc Phàm như một cường giả, có kính nể, nhưng tuyệt đối không hề sợ hãi.

Hồng Ma Hữu Kiếm là phụ hiệu lôi chúc tầng thứ hai, lại còn là một thần khí từ Luyện Ngục lôi tễ. Vậy mà trước mặt Vĩ Linh Hoàng, nó suýt chút nữa đã thành sủng vật. Nếu không phải bàn tay nàng có rỉ xuống một giọt máu, Mạc Phàm đã nghĩ rằng thanh yêu kiếm này sẽ phản chủ.

Đáng sợ nhất là, hắn phát hiện gò má, cổ, làn da trắng nõn hoàn mỹ của nàng thậm chí không hề có một giọt mồ hôi, chứng tỏ từ nãy đến giờ nàng vẫn chưa thực sự quyết liệt muốn giết hắn, và vẫn chưa tung ra toàn bộ thực lực.