“Đùa với kiếm của ta, ngươi cho rằng mình bất tử chắc?” Mạc Phàm không hề có dấu hiệu báo trước, lạnh lùng nói.
"Ồ?" Vĩ Linh Hoàng liếc nhìn Hồng Ma Hữu Kiếm đang được Mạc Phàm cố gắng kiểm soát, rồi ngước mắt lên bầu trời, nơi ánh nắng sớm mai xuyên qua Côn Lôn Thánh Địa, nàng cất tiếng: "Cứ thử đi. Ta từng sống giữa loài người, thậm chí còn lâu hơn ngươi. Ta biết cái gọi là tình ái của các ngươi, chẳng phải người yêu nhau thường chết dưới kiếm của đối phương sao? Ngươi giết ta, ngươi sẽ mãi không quên được ta. Vậy ta có gì phải sợ?"
Giọng điệu của nàng cứng rắn, bướng bỉnh, càng siết chặt mũi kiếm trong tay, không chịu buông cho Mạc Phàm tùy ý định đoạt.
Nhưng cánh tay nàng bắt đầu mất cảm giác, dòng điện mạnh mẽ khiến máu chảy ra ngày càng nhiều. Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Mạc Phàm, ánh mắt kiên định.
"Hoàng cô nương, cả ta và ngươi đều biết, giữa chúng ta vốn không có tình cảm gì. Đừng đem những chuyện tình ái lâm ly bi đát ra bàn luận. Ta không phủ nhận là ta khơi mào trước, nhưng tất cả cũng vì đồng loại. Nay không tìm được tiếng nói chung, ngươi giết người của ta, ta giết người của ngươi, vậy cứ theo quy luật sinh tồn mà làm. Kẻ mạnh giết kẻ yếu, kết thúc trận này đi!" Mạc Phàm nói.
"Nếu ta cứ khăng khăng ngươi là phu quân của ta thì sao?” Vĩ Linh Hoàng vặn hỏi.
“Đừng ép buộc. Ngươi đẹp thật đấy, nhưng lòng dạ rắn rết. Nhà ta vừa hay đã nuôi một con rắn rồi, không muốn chứa thêm người,” Mạc Phàm cười khẩy.
Hắn không phủ nhận được nhan sắc của Vĩ Linh Hoàng, từ lần đầu tiên nhìn thấy, hắn đã khẳng định nàng là một trong những người đẹp nhất thế gian.
Là một người đàn ông đã có vợ, hắn nhiều lần phải đấu tranh tư tưởng, kiềm chế bản thân. May mắn là lòng hắn vững như thái sơn. Huống hồ Vĩ Linh Hoàng là kẻ thù của nhân loại, hơi thở của nàng đã nhuốm máu không biết bao nhiêu người, làm sao hắn có thể nảy sinh tình cảm với nàng được?
"Được thôi, vậy chúng ta đánh đổi đi. Tạm biệt người bạn của ngươi." Đột nhiên Vĩ Linh Hoàng thay đổi giọng điệu, nở một nụ cười trên môi.
“Ầm ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~>1”
“Ám ma bạch trảo!”
Bạch Ma Bát Vĩ Hồ theo ý niệm của Vĩ Linh Hoàng, dồn sức giáng toàn bộ hoàng cung phế tích xích hỏa ma trù trên trời xuống. Nó từ trong đám mây lao xuống, nghiêng mình rơi xuống vị trí không xa Vĩ Linh Hoàng.
Côn Lôn sơn mạch nằm ở vùng núi cao xuyên qua tầng mây, phần lớn chỉ có hoang mạc, rừng tuyết tùng và băng nguyên. Trong phút chốc, trảo của Bạch Ma Bát Vĩ Hồ đổ xuống, sa mạc nứt toác ra, bốn phương tám hướng ngập tro tàn lửa đỏ. Có thể thấy những đợt sóng xung kích màu vàng cao mấy ngàn mét như bão cát, nuốt chửng vô số tà linh.
Azazel còn chưa thoát ra khỏi Phong Kiếp Bát Giới, giờ phút này trên lưng, hắn lại phải cảm nhận bị nhốt vào bên trong một vòng xoáy ma động, cả người nặng trĩu.
Trảo màu trắng xé ngang, bên dưới cấm vực, Tàn Phong điên cuồng chém giết, sáu đường móng vuốt trắng xóa ầm ầm san bằng cả ngọn đồi. Phóng tầm mắt nhìn từ xa, cảm nhận đầu tiên chính là xích hỏa ma trù đã phủ kín Côn Lôn, lửa dữ lan theo bụi cát bay đầy trời, không nhìn thấy gì rõ ràng. Tất cả tráng lệ như máu đỏ, đáng sợ tột cùng, như một Ma giới bình lặng mà lại che giấu vô vàn nguy cơ tử vong tràn xuống.
Mạc Phàm có Tà Nhãn, nhãn quan quan sát cực kỳ rộng, hắn tận mắt chứng kiến Azazel khuỵu xuống đất, đầu gối như bị nghiền nát, phát ra những tiếng xương vỡ rợn người.
Trên thế giới này có ai có thể ngăn cản được Ám ma trảo của Bạch Ma Bát Vĩ Hồ?
Hắn hy vọng Bee lần này không tính toán sai lầm, nếu không mọi chuyện sẽ quá muộn.
Trong lúc nhất thời tâm trí xao động, Mạc Phàm vừa định rút kiếm giết chết Vĩ Linh Hoàng, nhưng nàng vốn không phải một cô gái chân yếu tay mềm, thực lực không thể so sánh với những người phụ nữ bình thường.
Từ nụ cười vô hại, hai ngón tay kẹp lấy lưỡi kiếm, Vĩ Linh Hoàng nhẹ nhàng và uyển chuyển như dòng nước, nàng. thuận thế giật ngược Mạc Phàm nhào tới phía trước, khiến hắn luống cuống không thể tin được.
Một chân trụ vững phía sau, tay còn lại chống lên vai hắn, rồi đúng lúc này bật người xoay thân thể vòng lên đầu Mạc Phàm.
Váy đỏ tung bay, Mạc Phàm bị cuốn theo động tác nhịp nhàng của Vĩ Linh Hoàng, đầu óc chưa kịp xử lý gì, bản thân không hề phòng bị phản ứng; chỉ biết trong chớp mắt, cả khuôn mặt của mình bị một tấm vải nhung đỏ che kín, mềm mại dễ chịu, hai bên như có hai chiếc gối ôm sát mang tai.
Mạc Phàm ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, loại mùi thơm này rất dễ được tạo ra từ hương liệu tổng hợp Kỳ Liên Sơn, khiến bộ não hắn nhận ra sự việc trước mắt.
Vĩ Linh Hoàng vừa rồi đã thi triển nhu đạo kỹ xảo. Nàng dựa vào tốc độ và sự uyển chuyển của mình, sử dụng nhu cương cường độ thân thể để mượn lực của Mạc Phàm, rút Hồng Ma Hữu Kiếm trên tay hắn.
Đây chính là điều mà Mạc Phàm không ngờ tới. Trong quá khứ hàng vạn năm, ngoài cường độ thân thể, yêu pháp, huyền thuật, Vĩ Linh Hoàng còn học rất thành thạo kỹ thuật võ đạo từ nhiều thời kỳ đế chế. Mặc dù kể từ khi ma pháp nhân loại ra đời, tạo nên một bước ngoặt lớn cho văn minh, những kỹ xảo như vậy đã dần dần lỗi thời, nhưng nàng hẳn là một trong số ít người còn nắm giữ.
Động tác của nàng thuần thục, chắc chắn như đã luyện tập hàng ngàn vạn lần. Nàng đã ngồi trên cổ Mạc Phàm, hai chân kẹp đầu, một tay giữ tóc hắn, cơ thể giữ thăng bằng ôm trọn khuôn mặt hắn, khiến hắn đến cả hô hấp cũng cảm thấy ngột ngạt.
Một tay giương cao Hồng Ma Hữu Kiếm, nàng mạnh mẽ hơn Mạc Phàm một chút, nên dù chưa thể sử dụng thành thạo, chỉ cần sơ bộ thôi, nếu nàng đâm thẳng xuống đầu hắn, sức mạnh hủy thiên diệt địa còn sót lại của hắc ma lôi hoàng trên Hồng Ma Hữu Kiếm cũng đủ để Mạc Phàm khó lòng tái sinh dù có hỏa sinh niết bàn.
May mắn cho hắn, Vĩ Linh Hoàng còn do dự có nên giết gã đàn ông này hay không. Viêm Cơ Quốc Mẫu lập tức nhảy ra khỏi người Mạc Phàm, hóa thành một đạo hồng liên tia lửa, nhanh chóng chụp lấy Hồng Ma Hữu Kiếm, đánh bất ngờ lên Côn Lôn Yêu Hoàng, đem thánh viêm chi hỏa thổi vào người nàng, mãi mới miễn cưỡng dùng lực và ý niệm thật mạnh giành lại quyền sở hữu, kéo nó bay xa sang chỗ khác.
Viêm Cơ Quốc Mẫu vừa bay ra, Mạc Phàm không chần chừ phản xạ, dùng hai tay giữ chặt hông Vĩ Linh Hoàng đang ngồi trên cổ mình, khiến nàng trong thời gian ngắn không thể nhảy xuống được.
