Asha Corea ngừng thở, nhưng chưa chết hẳn, giống như trạng thái một người bị rã rời sau thời gian dài ngâm mình trong hắc uyên lạnh lẽo.
Con người, dù sao vẫn có khoảng cách sinh mệnh rất lớn so với những sinh vật cấp đế vương.
Ngay cả đế vương cũng không dễ dàng sống sót trong Luyện Ngục này, Asha Corea cầm cự được mấy giờ đã là một kỳ tích đáng kể.
Trên tay Mạc Phàm, cơ thể nàng gần như không còn chút hơi ấm nào, từ trên xuống dưới đều đầy những vết thương chí mạng, yếu ớt đến tột cùng.
Nhất thời không biết phải làm gì, Mạc Phàm mắt đỏ hoe, vội vã luồn tay qua lưng nàng, ôm chặt. Một lượng lớn nhiệt hỏa bùng lên trên người hắn, nhưng ngọn lửa không gây tổn thương mà sưởi ấm cho thân thể lạnh giá đang khô héo dần.
“Asha Corea, Asha Corea...!!!”
Viêm Tước phủ bùng cháy dữ dội, tạo thành một cột lửa cuồn cuộn sáng rực như thần soi xuống địa ngục trần gian, nhanh chóng thiêu đốt bốc hơi mấy tầng huyết dịch chảy quanh.
Khi đặt chân xuống Luyện Ngục, Mạc Phàm luôn nghĩ rằng có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nàng, có thể nàng đã chết, hoặc đã hòa lẫn vào tro tàn. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để chôn nàng trong tim… Nhưng khi thực sự thấy Asha Corea còn sống, còn xương còn thịt ướt lệ trước mặt, hắn tuyệt đối không cam lòng để nàng ở lại đây.
Vì vậy, hắn tức giận!
Hắn hận đến mức gân mạch và huyết văn ác ma cũng muốn bốc cháy…
Ngọn lửa bên ngoài cường đại là thế, nhưng không thể so sánh với cơn cuồng nộ đang bốc cháy dữ dội trong tim Mạc Phàm.
Hắn ôm chặt nàng trong vòng tay to lớn, dưới sự che chở của tám tòa hồn trấn Tà Miếu, khoa trương như thể thiên địa cũng bất lực chia cắt.
“Ta ở đây, ngươi không được phép chết, bất kể thứ gì cũng không được phép chạm vào ngươi… Mau tỉnh lại!”
“…”
“Ngươi ôm ta hơi chặt…” Thanh âm nỉ non thủ thỉ bên tai Mạc Phàm bất chợt vang lên.
Là giọng nói run rẩy của Asha Corea, mang đến niềm vui sướng cực độ cho Mạc Phàm.
“Vậy mới phải, tỉnh rồi.”
“Ngươi phóng hỏa lớn như vậy, ta ngủ cũng cảm nhận được…”
Mạc Phàm cười khổ, quả thật vừa rồi hắn đã hơi khoa trương. Dù thể trạng không còn thi triển được ma pháp nào, nhưng sự phẫn nộ từ sâu bên trong khiến nội tâm và huyết dịch tăng nhiệt độ điên cuồng, giống như chất dẫn cháy, khiến trái tim hỏa thần lập tức bùng nổ.
“Mạc Phàm, ngươi có nghĩ đến việc xuống địa ngục cứu ta… có thể chúng ta sẽ không bao giờ lên được nữa không?” Asha Corea vẫn nằm gọn trong lòng hắn, cố gắng lấy chút hơi thở, thều thào hỏi.
Trong lòng nàng, không hiểu sao lại lộ ra vẻ mong đợi câu trả lời của hắn.
“Chưa từng nghĩ đến… chỉ là ta rất ghét cái Luyện Ngục này, sao có chuyện ta nhường một người phụ nữ tuyệt sắc cho thứ mà ta không ưa.” Mạc Phàm híp mắt trả lời dõng dạc.
Asha Corea nghe vậy, nở một nụ cười nhẹ nhàng trên môi, mắt không rời khỏi tấm lưng hắn.
“Tay của ngươi…” Nàng nói.
“Không sao rồi, ngươi không sao là tốt rồi.” Mạc Phàm không hiểu ý nàng, nghĩ rằng nàng lo cho vết thương của mình.
“Tay của ngươi đang đặt ở đâu?” Asha Corea đỏ mặt, cố gượng nói.
“Á, ta vô ý, ta vô ý…” Mạc Phàm giật mình buông tay khỏi… mông nàng.
“Ta lại cảm thấy ngươi còn muốn làm ngược lại, đôi mắt kia còn lộ rõ vẻ thích thú.” Asha Corea nhấn mạnh, nếu có chút sức lực, nàng đã rút Long Nha ra chém đầu tên lưu manh này rồi.
“Rõ ràng vậy sao?”
“Rất rõ ràng!”
Chuyện này cũng không thể trách hoàn toàn Mạc Phàm, hắn xuất phát từ lòng muốn cứu Asha Corea, nhưng khi ôm nàng vào biển lửa, lại xảy ra một chút sự cố ngoài ý muốn.
Nếu phải đổ lỗi, chắc chắn là do dáng vóc kia…
Ban đầu Mạc Phàm đặt tay lên lưng dưới ngực Asha Corea, nhưng đường cong kia liền khiến tay hắn trượt xuống eo thon. Eo thon chỉ là chặng đường trên đường đua, vẫn phải tìm một nơi khác, tốt nhất là nhô ra, có độ bám tốt để dừng lại… không bị trượt nữa, và cuối cùng chính là mông nàng, địa điểm hạ cánh hoàn hảo.
Vốn dĩ, hắn còn tưởng rằng sau khi cứu nàng, nói vài lời sướt mướt lay động lòng người, sẽ được một màn sủng ái ngọt ngào nào đó. Kết quả, suýt chút nữa đã bị nàng nhân cơ hội chém chết dưới Luyện Ngục lạnh lẽo này.
“Phải rồi, ta nhớ ngươi có một ma cụ phi thường thần kỳ…”
“Nhắm mắt lại, quay mặt đi!”
Nhớ ra điều gì đó, Mạc Phàm định đổi chủ đề, nhưng chưa nói hết câu thì Asha Corea đã hét lên vào mặt hắn.
Mất một lúc, hắn mới hiểu chuyện, quay lưng đi, mang theo vẻ lúng túng lẫn hả hê.
“Hầy… ta không kịp nhìn, ngươi đến mảnh vải che thân cũng không còn… Cũng may, khi ôm ngươi, ta đã cảm thấy có chút da thịt nhiều hơn, hóa ra chưa nhìn nhưng đã nếm…”
Asha Corea giận tím mặt khi nghe câu sau, nàng không ngờ lại dễ dãi để tên hạ lưu này nói ra những lời đáng xấu hổ như vậy.
……
Trong lúc chờ Asha Corea thay quần áo, Mạc Phàm chú ý đến những vết thương do lôi điện gây ra.
Mấy ngàn đạo hắc ma thiểm điện kia tấn công theo cách thức lạ lẫm quỷ dị. Dù sở hữu khả năng kháng lôi mạnh mẽ, hắn cũng chỉ mơ hồ nhìn thấy được hình thù thực sự của chúng, và bị thương rất nặng.
Ánh mắt hắn hướng lên vị trí cao nhất của ma động, nơi ngay từ khi bước vào, hắn đã cảm nhận được một nguồn lôi năng khổng lồ.
Hắc Quang Hồn Thạch!!
Một tảng thạch tinh kim treo lơ lửng ở vị trí nổi bật nhất, ẩn chứa năng lượng Lôi hệ vô cùng vô tận, giống như tất cả nguyên lực của một cơn lôi bạo khu vực đều do nó tích trữ quá nhiều mà rò rỉ ra.
Vậy thì, nếu nó thực sự bộc phát… Tích Lôi Ma Động chắc chắn sẽ trở thành hoang động, và cả Luyện Ngục này cũng sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ…
Vẻ thèm thuồng hiện rõ trên mặt hắn…
“Đó là hồn lôi đại biểu cho hắc ám vị diện.” Asha Corea từ phía sau đi tới nói.
Nàng vừa thay quần áo xong, liền nhận ra ngay hành vi muốn cướp bóc ngay tại nhà địch của hắn.
“Hồn lôi sao? Hồn lôi uy lực làm sao có thể đạt tới mức độ này?” Mạc Phàm há hốc mồm hỏi.
Asha Corea không vội trả lời, nàng đặt nhẹ tay lên ngực Mạc Phàm, ánh sáng xanh lam tràn ngập, khiến trái tim hắn đập mạnh, liên tục tái tạo cơ thể. Mạc Phàm cảm nhận được tất cả tinh kiều, tinh vũ đang được bổ sung.
Đây không phải lần đầu Mạc Phàm chứng kiến cảnh này, trước đây hắn đã thấy nó ở Học Phủ Chi Tranh khi chạm trán Hy Lạp quốc phủ, và gần đây hơn là trên lưng Huyền Xà tại Parthenon Thần Miếu.
Tinh nguyên dây chuyền trước ngực Asha Corea phát sáng, tuyệt đối là thượng hạng thần khí khiến tất cả bạch ma pháp sư trên thế giới này phải thèm thuồng.
Dù là tâm linh, trì dữ hay chúc phúc hệ, đều không có năng lực khôi phục ma năng, kể cả nhiều ma khí và ma cụ, phần lớn mọi người vẫn tự an dưỡng, kích thích tốc độ khôi phục ma năng.
Chỉ có Diệp Tâm Hạ, nắm giữ thần hồn, mới có thể trực tiếp làm được điều này, và dĩ nhiên nàng còn có thể làm tốt hơn rất nhiều, không thể so sánh được.
Trong thời gian ngắn, Mạc Phàm khôi phục được hai thành sức mạnh, thêm vào đó một số vết thương ngoài da, cháy xém và xương cốt cũng lành lặn phần nào.
“Ta không được như Diệp Tâm Hạ, dù có sử dụng một số phương thức hỗ trợ, cũng chỉ là múa rìu trước mặt người khác, nếu có nàng ở đây thì khác…”
Asha Corea mặt mày tái nhợt như tờ giấy, vẻ thống khổ động lòng người. Nàng vốn đã bị thương rất nặng, dù ma năng còn dồi dào, nhưng tự chữa trị đã là quá sức.
Thậm chí, ở trạng thái tốt nhất, nàng cũng không thể hồi phục quá ba thành ma năng cho Mạc Phàm.
Nhưng như vậy cũng tốt rồi…
Hắn lúc này là sinh vật cấp đế vương, thể chất vượt xa giới hạn của con người, nàng hồi phục hai thành… cũng đủ để hắn dùng vài ma pháp phòng thân.
Trạng thái cơ thể, tinh thần và ý chí cũng tốt hơn trước rất nhiều, không cần phải trâu bò chịu đòn chờ người đến cứu nữa.
“Mạc Phàm, trên người ngươi còn có một vết thương quang ấn, liên quan đến hồn cách bên trong…” Asha Corea khó khăn nói.
Thiên sứ tội ấn trên người Mạc Phàm không bị Tình nguyên mặt dây chuyền của Asha Corea làm mờ đi, mà còn phản ứng vô cùng mạnh mẽ.
