Phản hệ ư!?
Vừa khoảnh khắc trước còn tưởng rằng mình hoàn toàn tương thích với ma pháp kích ứng đặc biệt của Asha Corea, kết quả cuối cùng mọi chuyện lại không đơn giản như vậy.
Tinh nguyên dây chuyền kia vừa mang tính chất thiên bẩm, là nhất phẩm bảo bình do một tông môn thần bí nào đó ở Parthenon chế tác, vừa rõ ràng vẫn nằm trong phạm vi ảnh hưởng của Thánh Thành.
Nó không những không bài trừ thiên sứ ma pháp, mà còn cung cấp một lượng dinh dưỡng thượng hạng, khiến tinh lạc màu huỳnh quang của Michael càng thêm rực rỡ, lập tức rút cạn linh hồn của Mạc Phàm.
Sắc mặt hắn trở nên ngày càng khó coi, cảm giác như sức sống trong cơ thể đều bị tước đoạt hoàn toàn...
“Mạc Phàm, hồn ấn bên cạnh ngươi là trọng yếu, tháo nó ra!” Asha Corea đỡ lấy vai hắn, đồng thời nhận ra ngay tòa sơn cách kia khác biệt một cách quỷ dị trong hàng ngũ.
Ánh mắt Mạc Phàm khó khăn giao tiếp với nàng, hắn giờ phút này không thể điều khiển được trạng thái của mình, mồ hôi túa ra trên trán, cả người phát ra một cỗ tà khí đỏ rực, nếu nhìn kỹ sẽ thấy tám quang ảnh khác nhau liên tục thay phiên phản chiếu trên mặt hắn, giống như một chiếc TV bị nhiễu sóng khi đang dò kênh.
Tám hồn cách liên kết với nhau và kết nối với chủ thể ác ma Mạc Phàm, hiển nhiên là điểm yếu chí mạng khó tránh khỏi.
Nếu Nghĩa hồn Nhất Thu chết đi, bảy hồn còn lại sẽ bị ảnh hưởng, bản thân Mạc Phàm cũng sẽ bị thương tổn phản phệ. Việc hắn có chết hay không thì chưa thể xác định, nhưng nếu không có cách nào khác, hắn sẽ bị tổn thương hồn cách vĩnh viễn, chẳng khác nào một kẻ bị phế đi ma pháp.
Chặt đứt sợi dây xích này, tự diệt một hồn thể, chấp nhận khuyết đi một phẩm chất, có lẽ là cách duy nhất…
Chỉ là như vậy... có hợp lẽ không?
Quay lưng lại, bóp chết Nghĩa hồn của chính mình...
Nhất Thu là Hồng Ma đời thứ nhất, tuy rằng những việc hắn làm ra, chắc chắn thiên địa bất dung… nhưng hắn đã chết, tự chọn lấy phần nghĩa khí ở nhân gian, từng ấy năm sinh sống, dâng hiến sinh mệnh cho Tà Thần, đại diện cho thiện hồn dưới Tà miếu.
Mạc Phàm nhiều lúc nghĩ rằng Hồng Ma đời thứ nhất vì tham vọng cá nhân, đến cuối cùng thất bại, bị đại thiên sứ Sariel và Michael truy sát nên mới dâng hiến phần này cho Mạc Phàm.
Nhưng trong suốt thời gian liên kết chặt chẽ như vậy, Mạc Phàm lẽ nào không hiểu rõ sao?
Quỷ hồn còn quanh quẩn ở nhân gian, là vì trong lòng họ có nguyện vọng chưa hoàn thành, có lo lắng, không muốn rời. đi trước khi thấy kết quả.
Những hồn này, đối với trần thế đều có tàn niệm chấp niệm, chỉ khi chặt đứt tàn niệm chấp niệm, họ mới triệt để tiến vào tà miếu, trở thành canh gác hồn cách.
Phương pháp chặt đứt tàn niệm và chấp niệm của họ rất đơn giản, chính là hoàn thành nguyện vọng của họ, việc này do Tà Thần quyết định.
Nói cách khác, Nhất Thu ngay từ đầu đã tự quyết số phận, coi nhiệm vụ lớn nhất của mình là có nghĩa với Tà Thần.
Bao năm qua hắn tìm kiếm, tích góp tám vị canh gác tà miếu, mỗi người đại diện cho một loại phẩm chất đặc thù trên thế giới này, phân biệt là nghĩa hồn, chính hồn, trung hồn, kiên hồn của phần thiện, cùng với cuồng hồn, lam hồn, tật hồn, cừu hồn của phần ác… tất cả đều xoay quanh sự kiện Mạc Phàm. Cuối cùng, nguyện vọng của hắn là để Tà Thần, vị vương thiếu khuyết này, thực sự giáng lâm.
Nếu ta tận diệt nghĩa hồn này, khác gì chính mình bất nghĩa, một tà thần vạn kiếp bất phục!
Mạc Phàm khổ sở quay lại nhìn tám tòa hồn sơn sau lưng, ánh mắt tràn đầy day dứt nhìn Nghĩa hồn đang tổn thương.
Để hắn càng thêm xấu hổ và đau xót, Hồng Ma Nhất Thu hiểu được tình huống, dường như không có ý định phản kháng, một lòng một dạ nở nụ cười chấp nhận, như muốn giữ lại sự an ủi và cảm thông trong lòng.
“Mạc Phàm, cảm ơn ngài đã chấp nhận ta!” Nhất Thu đột nhiên bước tới trước mặt Tà Thần của mình nói.
“Ngươi nói cho ta biết, nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm gì?” Mạc Phàm hỏi.
“Giết, trực tiếp diệt đi Nghĩa hồn của mình... ngài là Tà Thần, không thể vì một ai mà trở nên yếu đuối". Nhất Thu thẳng thắn trả lời.
Câu trả lời khiến Mạc Phàm im lặng trong giây lát, mãi một lúc mới tiếp tục lên tiếng với nửa nụ cười trên môi.
“Vậy tại sao lúc đó ở Song Thủ Các, ngươi lại chấp nhận mang tà châu đi cứu mọi người, biến mình thành Hồng Ma, để cả thế giới nhìn vào và thống hận không bao giờ dứt? Ta là lãnh tụ Tà miếu, lẽ nào lại không bằng chính mình về nghĩa khí?”
“…”
Trong mắt Nhất Thu thoáng hiện lên sự bình an pha lẫn chút tự hào.
“Ta đã đúng, trên thế giới này vốn dĩ không ai thích hợp trở thành Tà Thần hơn ngài. Suốt thời gian dài nương nhờ, ta từng chút một chứng kiến ngài trưởng thành, giống như một phần ký ức không trọn vẹn của ta năm xưa được vun đắp lại. Mạc Phàm, ngài không cần vì ta mà nặng lòng... bất quá, ta quả thực không xứng đáng làm nghĩa hồn của ngài”. Nhất Thu nói.
Mạc Phàm đột nhiên để ý đến lời lẽ kia, nghiêm túc trừng mắt Nhất Thu, trước mặt Tà Thần vương, tuyệt đối không một hồn cách nào được phép đùa cợt.
“Từ rất lâu rồi, ta đã chọn cho ngài một nghĩa hồn khác, xứng đáng hơn ta, cũng để vị trí thiện hồn trong tà miếu này cao đẹp hơn bất cứ ai, bất cứ nơi nào trên nhân thế". Nhất Thu tiếp tục nói.
Dứt lời...
Sau lưng tòa sơn Nhất Thu, đột nhiên một ngọn ma sơn đồ sộ hơn gấp mấy chục lần xuất hiện, khiến tích lôi ma động trong tầm mắt Mạc Phàm bỗng chốc biến thành một cái giếng trời bị đóng nắp.
U linh tà khí dày đặc đến mức không thể xác định toàn cảnh, chỉ loáng thoáng thấy sinh vật có diện mạo màu đen này, càng nhìn kỹ, Mạc Phàm thậm chí cảm giác mình chỉ đang nhìn một góc trên lưng ma sơn.
Quá lớn!
Thứ này lớn đến mức không thể thấy rõ, theo nó từ từ đi lên, Mạc Phàm cảm giác mình đang rơi vào một Hắc Uyên vạn trượng, cảm giác nhỏ bé xông thẳng lên đầu!
Sương mù sinh ra từ ma sơn, bằng cách nào đó có thể tồn tại đồng thời dưới đáy Luyện Ngục này, mang đến một chấn động, một rung chuyển, và bên tai Mạc Phàm, bắt đầu nghe thấy những âm thanh vô cùng quen thuộc.
“Aus…Austin…” Asha Corea che miệng, kinh hãi.
“Gào gào gào gào gào ong ong ong~e>Ð
Thân thể hồn ảnh sinh vật ma sơn kia hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, đó chính là Hắc Long Đại Đế.
Hơn nữa, lần này tái hiện trước mắt, có lẽ là trạng thái mạnh mẽ nhất trong quá khứ của Hắc Long, một đầu viễn cổ chân long. Tương đương với quang minh kim long trên đỉnh Thánh Thành, thậm chí còn lẫm liệt, hung dữ hơn bội phần.
Hắc Long Đại Đế, nhận ủy thác của Mạc Phàm, biến bản thân mình không trọn vẹn, trở thành chìa khóa cứu mạng Asha Corea suốt mấy giờ dưới Luyện Ngục, chấp nhận vĩnh viễn trầm luân trong bùn tanh huyết dịch này.
Nhưng dù vậy, khổ hạnh không dứt được chấp niệm, càng níu kéo Nghĩa hồn Nhất Thu, mong muốn trả nghĩa tình cho Mạc Phàm và Asha Corea.
Năm xưa, viễn cổ chân long này và Văn Thái là bạn hữu, cũng coi như trưởng bối chứng kiến Asha Corea lớn lên. Đến khi Văn Thái chết, nó lại không giúp gì được, tự giam mình ở Bạo Quân Sơn trấn thủ.
Dưới tình huống bị Tô Lộc đặt bẫy lợi dụng, nghĩa khí năm xưa được Asha Corea đánh thức trở lại. Sau đó, nhớ đến việc Mạc Phàm cứu rỗi nó khỏi oan nghiệt, đến khi chết vẫn mong muốn trả ân nghĩa này bằng thần binh ma cụ cho hắn.
Từng sự kiện, từng việc trôi qua, sinh vật cuồng bạo nhất thế giới này lại thể hiện nghĩa khí cao đẹp, động lòng người nhất.
Nguyện vọng duy nhất của nó là cả đời, cả vạn kiếp sau muốn trả nghĩa cho Mạc Phàm, tự mình thăng cấp thành hồn thể canh gác tà miếu. Hơn nữa, trở thành kẻ mạnh nhất trong các hồn cách khai sinh.
Là Nghĩa Hồn hoàn hảo nhất nhân gian!
Bảy tòa hồn sơn còn lại và viễn cổ hắc long nghiêng mình quỳ xung quanh Mạc Phàm như một nghỉ thức tế đàn trong đêm không trăng.
Nhưng lần này Nhất Thu không đứng cùng họ, hắn chỉ đơn giản đặt tay lên ngực, cúi người hành lễ với vị thần linh trong mắt mình.
“Ta thực sự không phải nghĩa hồn của ngài. Nhưng trong thời gian được ở bên cạnh, ta rất tự hào, cảm ơn đã cho ta giải thoát chấp niệm của mình…"
"Ta là Nhất Thu! Ta cung phụng bát miếu Tà Thần!!”
Kìm nén nói hết những lời này, khuôn mặt Nhất Thu mang vẻ hạnh phúc đến lạ kỳ...
Sau từng ấy năm mang danh Hồng Ma, hắn đã mệt mỏi...
Tâm nguyện cuối cùng của hắn vốn dĩ là chứng kiến một Tà Thần mạnh mẽ nhất ra đời, để chính mình được siêu thoát, được trở về cùng người thân đã khuất…
Nhất Thu vặn cổ, tự xé thân thể u hồn ra làm đôi, tạo thành hai sợi dây nguyệt mâu mang hắc quang lấp lánh.
Tám hồng hồn bên cạnh Mạc Phàm đột nhiên được hai sợi dây nguyệt mâu chiếm cứ, tà nguyệt quấn quanh tám phương vị của Mệnh Hồn và thần cách.
Trong nháy mắt, Hồng Ma hoàn thành tự mình cứu rỗi, chữa trị linh hồn thương tổn cho Mạc Phàm và bát hồn còn lại, để siêu thoát khỏi nhân thế.
Giống như một ngọn núi lửa đang sôi sục phun trào, bát đại hồn cách và linh hồn Mạc Phàm cùng nhau tái sinh!
Bát hồn cách trong thiên địa mới hoàn toàn tụ hội.
Càng trở nên mạnh mẽ hơn bội phần vì một cựu hồn chết đi.
Mạc Phàm đứng dưới cỗ lực lượng kinh diễm vừa khai sinh, đứng giữa bát hồn cách, tất cả đều hóa thân thành một vị vương đế lẫm liệt nhất.
Có thể thấy tinh lạc khắc trên lồng ngực và ràng buộc trong linh hồn Mạc Phàm cũng tan nát theo cách tàn nhẫn này.
Ngưng Tụ Tà Châu trước ngực hắn giờ phút này cũng vỡ tan tành, đại biểu Hồng Ma đã vĩnh viễn trở thành quá khứ.
Giữa làn sương huyết dịch kia...
Chỉ có một kẻ duy nhất tồn tại đi ra, kẻ duy nhất khiến thiên địa bát hồn cũng phải quỳ phục dưới chân…
….
“Rắc rắc~~~”
Mạc Phàm bóp nát hắc quang hồn thạch, bất kể thiểm lôi bạo phát thế nào, khuôn mặt hắn cũng không biểu lộ chút khó khăn, nếu không muốn nói là âm trầm vô sự, sau đó hắn lật ngược bàn tay, một đạo ma hồn lôi từ trong đám huyết vụ phóng ra, chui vào bên trong cơ thể đang phát ra mấy tầng huyết quang.
“Ta bảo ngươi quỳ thì ngươi quỳ, đừng chống cự!” Mạc Phàm cười gằn nói.
