Logo
Chương 46: Thế Lực Truyền Thuyết

Mạc Phàm hồi lâu mới chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt hắn giờ đây nhuộm một màu xanh bích thủy đậm đặc như đại dương lúc chiều tà. Nếu quan sát kỹ hơn, sẽ thấy một tiểu hắc tinh nhỏ bé ngay trung tâm đồng tử, dường như có thể hút người khác vào bên trong.

Sự thay đổi triệt để này khiến Asha Corea có chút không nhận ra.

Nhưng nàng lại thích đôi mắt này, nó mang đến cho hắn vẻ soái khí trọng yếu, đẹp trai đến lạ lùng.

Asha Corea vốn không phải là mẫu phụ nữ hay thẹn thùng. Nàng chủ động tiến lại gần hơn, nhẹ nhàng đưa tay lên phía mắt hắn, tò mò muốn chạm vào.

Khi đầu ngón tay chỉ còn cách một gang, đột nhiên một, hai tia điện nhỏ bé từ mắt Mạc Phàm len lỏi phóng ra, kết nối với ngón tay Asha Corea, như một sự đáp lại bản năng trước vẻ đẹp của nàng.

Chắc chắn là do học được phẩm chất cao quý từ người cha để lại...

“Đại công cáo thành?” Asha Corea mắt tròn xoe như mắt mèo, ngước lên nhìn Mạc Phàm hỏi.

“Còn tốt hơn cả mong đợi, chỉ là vẫn còn một vài điều ta chưa rõ ràng, cần thời gian để tiếp thu và bồi dưỡng.” Mạc Phàm thành thật trả lời.

Giống như trước mắt bày ra hai bàn tiệc khổng lồ, Mạc Phàm dù đã ăn no bụng cũng cần thời gian tiêu hóa. Dù sao, một hồn lôi chủng loại có cấp bậc phi thường khác biệt như vậy, hầu như không tồn tại trong thế giới ma pháp của loài người, việc hắn cưỡng ép dung hợp nó, dĩ nhiên không thể hiểu rõ trong một sớm một chiều.

Phải nói rằng, sau khi đạt được Tà Thần hoàn hảo, hắn cao thêm khoảng 20cm, trở thành một mỹ nam tuyệt thế!

Luyện Ngục có bốn tầng, nhưng trên thực tế, sự tồn tại của tầng thứ tư chưa từng được ai công nhận. Có lẽ có thể coi nó như một địa bàn ẩn náu bí ẩn nào đó, hoặc như khí lưu chân quyển của địa ngục này.

Có hay không cũng không quan trọng, vì chẳng ai muốn tự mình xuống đó viếng thăm.

Mạc Phàm và Asha Corea nhanh chóng quay lại đón Apase cùng Ảnh Duệ trưởng giả rồi rời khỏi hắc uyên lạnh lẽo, trở về sơn cốc phía trên.

Tầng thứ nhất Luyện Ngục...

Khác hẳn với màu xám tro ban đầu, hòn đảo hoang nhô lên giữa đầm lầy lúc này đã trải qua một cuộc gột rửa nhãn quan, mang đến một không khí buồn bã, tĩnh lặng, khiến người ta cảm thấy trống vắng khi đặt chân đến.

“Thảo nào liều chết xông vào tử môn, hóa ra là vì cứu một mỹ nhân tuyệt sắc?”

Âm thanh trầm ấm đột nhiên vang lên từ phía xa. Trên mấy hàng hoa tươi đỏ rực xếp thành một cây cầu bắc ngang ao, nơi đó chính là Bỉ Ngạn Tử Linh Kiều.

Giọng nói ấy, chắc chắn đến từ nữ nhân quyền quý xinh đẹp đang ngồi tựa mình vào thành thuyền u linh trầm tư.

Là Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu.

Nàng đã một mình giải quyết toàn bộ đám hắc ám cự nhân và khuyển chín đầu cản đường, bày ra một chút phô trương như vậy để chờ đợi. Có lẽ nàng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, an tâm hơn khi biết Mạc Phàm còn sống sót trở ra.

Chỉ là, một người phụ nữ thuộc địa vị cao sang như vậy, vốn dĩ quan hệ giữa hai người cũng không có nhiều, nhưng lại đặt niềm tin và chờ đợi hắn như vậy, Mạc Phàm không hiểu sao lại cảm thấy một dự cảm chẳng lành.

“Ngươi không cần phải né tránh ánh mắt của ta như vậy.” Mạn Châu Vu Hậu nhận ra sự lúng túng của hắn, lên tiếng.

“Há, Vu Hậu, người thật sự quá lợi hại rồi, một đội quân lớn như vậy mà người chỉ mất có mấy khắc đã tiêu diệt sạch…” Mạc Phàm cố ý làm ra vẻ ngây thơ, cười nói, muốn đánh trống lảng.

Mạn Châu Vu Hậu nhìn dáng vẻ kia của hắn, bật cười. Đàn ông trên đời này, vốn dĩ ai cũng như ai, ăn cháo xong là quên ngay việc chùi mép, chối bay chối biến.

Nàng không chấp nhất, ánh mắt dần chuyển sang Asha Corea bên cạnh, vui vẻ bắt chuyện, nhưng lời nói lại mang theo sự gièm pha, ám muội về mối quan hệ giữa nàng và Mạc Phàm.

“Vị nữ nhân này, lần trước chẳng phải cũng đã xuất hiện trong bàn cờ hắc ám sao? Còn là chung một chiến tuyến vào sinh ra tử… Đã là người quen, hay là chúng ta chào hỏi nhau một tiếng? Ta nhớ không nhầm khi đó hắn gọi ngươi là Asha Corea nhỉ?”

“Ngươi là ai?” Asha Corea thẳng thừng hỏi ngược lại, dựng lên một bức tường ngăn cách, như tạt một gáo nước lạnh vào mặt Vu Hậu.

Lời lẽ của Asha Corea thực sự là một đòn tấn công chí mạng đối với Vu Hậu. Là hiện thân nữ vương của hoàng thất trong hắc ám vị diện, nàng chưa từng bị ai xem thường như vậy.

Không nói đến việc một kẻ lạ mặt bước chân vào địa ngục này mà vô lễ đã đáng tội chết, huống chi Asha Corea đã từng gặp mặt, càng không được phép quên.

Tất nhiên, Asha Corea biết rõ Mạn Châu Vu Hậu, chỉ là trên đường trở về, Mạc Phàm đã nói một số chuyện liên quan đến việc trao đổi để nàng ở lại hắc ám vị diện này, khiến nàng vừa cảm động, vừa thấy phiền phức. So với sự phiền phức đó, Asha Corea muốn biết lý do thực sự khiến Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu muốn Mạc Phàm ở lại đây, vì vậy nàng đã cố tình tạo ra một thái độ gây sốc như vậy.

Mạc Phàm không hề được dặn dò trước về màn kịch này, bỗng chốc trở nên hoang mang tột độ.

Hai mỹ nhân đang đối đầu vì mình sao?

Asha Corea đang ghen? Nàng đang tranh giành, không muốn mình ở lại đây làm nô lệ cho ả hắc ám nữ vương kia?

Đẹp trai phong lưu như vậy, cảm giác có hai người phụ nữ tranh giành mình, thật sự khiến người ta tự hào không ngớt.

Mà phải nói, nếu hai vị đại lão bà của mình ở đây, chắc chắn sẽ có một trận long trời lở đất, khiến cho vạn sinh linh đồ thán mất. Nếu các nàng ai cũng ngoan ngoãn dễ bảo, mỗi người nhường nhau một chút, ta bất quá sẽ hy sinh thân mình chiều chuộng từng người....

Đứng một bên, Ảnh Duệ trưởng giả hai tay áp lên má, miệng há hốc đầy hứng thú:

“Thôi xong!”

Hắn là người trong hoàng tộc, làm sao không biết tính khí Mạn Châu Vu Hậu. Tử vong Bỉ Ngạn từ lâu đã không còn là cổ tích nằm trong điển tịch lưu trữ. Nó và người trước mặt, đồng thời cùng tồn tại.

Ban đầu, Ảnh Duệ trưởng giả tưởng rằng Asha Corea không chết dưới Luyện Ngục, khổ cực cứu lên, có lẽ vì chán cuộc sống này rồi mới dây vào Vu Hậu. Nhưng lập tức hắn cảm nhận được khí tràng ít ỏi tỏa ra từ Asha Corea.

Dù chỉ là một chút, cũng đủ để hắn đánh giá lại cẩn thận... Rõ ràng nếu Mạn Châu Vu Hậu nổi cơn, sẽ tự mình gặp phải đại họa thực sự.

“Ta là Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu, người đứng đầu của Ảnh Duệ bộ tộc.” Trái với suy nghĩ của mọi người, Vu Hậu đột nhiên hiền từ nở nụ cười trả lời.

“Woaaa?”

“Thật không đấy?”

Ảnh Duệ trưởng giả vẫn một dáng vẻ hai tay áp lên má đứng một bên làm trò, càng lúc càng cảm thấy thích thú với diễn biến này.

“Không quan tâm...” Asha Corea tiếp tục công kích.

Lần này sát thương từ lời nói còn mạnh hơn gấp bội. Nàng thực sự không coi Mạn Châu Vu Hậu ra gì, ngay cả khi vị nữ vương kia hạ mình cũng không muốn dừng lại.

“Bạch bạch bạch~~~~”

Ảnh Duệ trưởng giả vỗ tay không ngớt, biểu cảm thán phục sát đất Asha Corea.

Còn Mạc Phàm ở bên cạnh thì khuôn mặt méo mó đến biến dạng. Một tay hắn nắm đầu lão tôn giả đang làm trò, tay còn lại giơ lên che miệng kinh hãi… Không ngờ tình huống lại đẩy đi xa đến mức này.

Hóa ra nàng... thích mình đến như vậy!

“Chúng ta không nên gượng gạo như vậy. Ngươi và ta đều rõ ràng… Ngươi không muốn Mạc Phàm trở lại, phải chăng có liên quan đến thế lực sắp xuất hiện ở Thánh Thành… À không, lẽ ra phải là một truyền thuyết bên trong nhân loại đang trở lại?” Asha Corea nói.

Một người… là một truyền thuyết tồn tại…

Lại được so sánh như một thế lực...