Logo
Chương 98: Tây Hải Thành sân bay

Trời gần sáng, khoảng bốn giờ sáng theo giờ địa phương, công việc thu dọn chiến lợi phẩm từ bộ xương tủy của Băng Ngưu thú vương đã hoàn tất.

"Đi thôi, tiếp tục tìm lão Ngải!" Mạc Phàm nói.

"Mạc Phàm, trận chiến vừa rồi gây chấn động lớn đấy. Tôi tin rằng chẳng bao lâu nữa, những sinh vật nguy hiểm hơn sẽ tìm đến đây. Chúng ta có nên tạm thời về thành, lên kế hoạch chu đáo hơn rồi tiếp tục tìm kiếm không?" Quan Ngư hỏi.

"Chúng đến bao nhiêu, tao giết bấy nhiêu." Mạc Phàm cười hề hề đáp.

Nghe vậy, mặt Quan Ngư lộ rõ vẻ không vui, hắn gằn giọng:

"Cậu không hiểu đâu. Yêu thú ở Côn Lôn yêu quốc nhiều vô kể. Dù cậu mạnh hơn tôi tưởng tượng, nhưng kể cả cậu có dùng cạn ma năng, vắt kiệt sinh lực cũng không thể giết hết được. Hơn nữa, Côn Lôn yêu quốc đâu chỉ có một đế vương. Côn Lôn có thể đứng vững giữa đất trời mấy vạn năm, chắc chắn phải có những sinh vật mạnh hơn cả con Ngưu vương kia."

Mạc Phàm im lặng nghe Quan Ngư nói xong, cơ mặt giật giật rồi phá lên cười:

"Tôi chỉ nói khoác thôi mà. Học cùng nhau bao năm, lẽ nào cậu không hiểu tính tôi? Quốc phủ Mạc Phàm này nổi tiếng trầm lặng, suy nghĩ thấu đáo, không hề bốc đồng. Vừa chém giết vừa tìm kiếm, làm kinh động đến cả khu rừng, đâu phải phong cách của tôi."

Thà Mạc Phàm không nói, nghe xong những lời biện bạch này, cả Quan Ngư và Tiểu Mei đều không giấu nổi ánh mắt khinh bỉ.

Nổi tiếng trầm lặng, suy nghĩ thấu đáo?

Lại còn không bốc đồng?

Chó nó tin!

Khốn nạn... lúc nãy không phải còn hùng hổ lao vào đánh nhau với con trâu điên khổng lồ kia, tự ý quyết định mọi chuyện đó sao?

“Liu liu liu liu liu ~~”

Mặt trời đột nhiên rực lên ánh hồng đỏ chót từ phía Tây, bao trùm một vùng hồng quang khổng lồ, như thể cực quang Côn Lôn. Nó khủng khiếp đến nỗi, cả khu vực rộng lớn hàng trăm ngàn cây số dường như bị xuyên thấu, nhuộm màu, tẩy rửa.

Sát khí giết chóc điên cuồng lan tràn khắp không gian. Ngay cả Mạc Phàm cũng không biết tầng huyết sắc kia là thứ gì. Dù mang trong mình ác ma huyết mạch, Tà Thần ma đế, hắn cũng có chút giật mình, không thể xác định được năng lượng đang lan tràn ở phía Tây kia khủng bố đến mức nào. Nếu nó bộc phát hoàn toàn, chắc chắn sẽ kinh thiên động địa, khiếp quỷ thần!

Cảnh tượng này khiến vạn yêu đế quốc chấn động, vạn vật thức giấc, bao gồm cả Kỳ Liên Sơn, Côn Lôn Thánh Sơn nơi họ đang đứng, Mộc Cách sơn, Bạch Đằng sơn hay Minh Lang sơn bên trong lãnh thổ loài người.

Đây chính là vốn liếng thực sự của Côn Lôn đế quốc sao?

Lẽ nào một cuồng ma nào đó sau khi cảm nhận được cái chết của Băng ngưu thú vương đã nổi giận, phát ra yêu khí kinh hồn đến vậy?!

“Đó là hướng Kỳ Liên Sơn...” Quan Ngư giật giật khóe miệng, thất sắc nói.

"Từ đây đến đó bao xa?"

"Nếu không có phương tiện di chuyển nào ở Côn Lôn Thánh Sơn, với tốc độ bay của tôi cũng phải mất ít nhất một đến hai tuần. Cậu… lẽ nào…” Quan Ngư nhỏ giọng nói.

"Dành vài ngày dò thám động tĩnh ở đây. Nếu không tìm thấy lão Ngải, chúng ta rất có thể phải đến Kỳ Liên Sơn một chuyến. Ước lượng hai ngày là đủ." Mạc Phàm nghiêm túc nói.

Quan Ngư định nói gì đó, nhưng trong lòng lại không ngừng nghĩ đến Ngải Giang Đồ, ý chí quyết tâm trong hắn cũng trỗi dậy.

"...Được thôi, cứ làm theo cậu. Tôi sẽ liên lạc với toàn bộ thám báo pháp sư trong thành để thu thập tin tức. Nhất định vẫn còn hy vọng, mong rằng đội trưởng sẽ bình an vô sự."

Mạc Phàm thấy vẻ mặt Quan Ngư có chút đăm chiêu, liền hỏi:

"Cậu định nói gì với tôi phải không?"

“…Cảm ơn cậu, Mạc Phàm."

"Vì tôi cho cậu cơ hội trả thù cho Nam Giác sao?"

"Không, vì cậu đã cho tôi được sống một lần nữa, trả lại tôi ý chí quyết tâm năm đó... cái mà tôi đã đánh mất từ ngày hai người họ vì tôi mà biến mất...”

........

……....

Cách cứ điểm Tây Hải thành khoảng trăm km về hướng Đông Nam.

Sau nhiều lần bàn bạc, chính quyền mấy huyện tỉnh trực thuộc đã quyết định cấp phép khai mở tuyến sân bay Hà Thiên.

Dù chỉ là sân bay quốc nội, không trực tiếp đón nhận giao thương quốc tế, nhưng nó mở ra nhiều cơ hội buôn bán, nhập cư, xuất cư ở địa phương, kéo theo sự đông đúc, nhộn nhịp, đôi khi quá tải.

Tại nhà ga, có ba người, một nam hai nữ đang làm thủ tục bay.

Một người đàn ông da sẫm màu, vẻ mặt cương nghị rắn rỏi, đôi mắt lạnh lùng vô hồn, đi bên cạnh một người phụ nữ tóc nâu, mắt hẹp dài, sắc mặt không tốt, xanh xao như thể đang run rẩy vì thời tiết lạnh giá.

Đi cùng họ là một cô gái mặc bộ đồ trắng toát, nửa mái tóc bị che bởi mũ len dài trùm kín nửa đầu, nửa còn lại trắng như tuyết, dáng người thướt tha. Nàng cầm trên tay tấm hộ chiếu và cốc cà phê ca cao nóng hổi. Bước chân thanh thoát, dường như không gây ra tiếng động, chiếc váy trắng dài che kín dưới chân, không rõ nàng đang bước đi hay đang bay trên mặt đất, giống như một vị tiên nữ vừa hạ phàm, phong thái tuyệt trần động lòng người.

“Cạch~~”

Một hành khách vội vã, có lẽ vừa xuống máy bay, vô tình kéo vali đụng vào cô gái mặc đồ trắng, làm rơi cả hộ chiếu và cốc cà phê xuống đất.

Cà phê sữa nâu chảy ra, thấm vào hộ chiếu và làm bẩn chân váy trắng.

"A… xin lỗi, xin lỗi, cô không sao chứ?" Người đàn ông vội vàng đỡ cô gái, suýt chút nữa nàng đã ngã.

Hai người đi cùng không nói gì. Người đàn ông da ngăm một tay đỡ cô gái, tay còn lại không thèm nhìn người hành khách kia.

"Thật ngại quá, là lỗi của tôi, tôi sẽ..." Người hành khách vẫn rất căng thẳng, cúi xuống nhặt hộ chiếu của cô gái lên, đồng thời cầm cốc nước đổ trên tay.

"Không sao, trả lại tôi là được." Cô gái nhanh tay lấy lại hộ chiếu, không để ý đến cốc nước đổ trên tay anh ta.

Ánh mắt nàng thoáng thay đổi khi nhìn khuôn mặt người hành khách:

"Anh không phải là người Hoa Hạ?"

Người đàn ông là một thanh niên tóc vàng, dáng người cao ráo, khuôn mặt đẹp, mũi cao, mắt sâu, màu lục biếc đặc trưng. Anh mặc bộ vest xám lịch lãm, đi giày tây đồng điệu, trông như một quý tộc châu Âu. So với người Trung Quốc thuần túy, anh ta có những điểm nổi bật, thu hút phái nữ ngay từ cái nhìn đầu tiên.

"Chưa hẳn, trên thực tế ông ngoại tôi xuất thân từ miền Bắc Hoa Hạ." Chàng trai tóc vàng dịu giọng, cười nói.

Thấy ba người họ nhìn mình với ánh mắt khó hiểu, không trả lời, anh ta thở dài:

"Tôi không phải người Hoa, tên tôi là Bee đến từ Italy, đến đây du lịch."

"Anh đến từ vùng nào của Italy?" Người phụ nữ tóc nâu đột nhiên hỏi.

"Thành phố tượng trưng cho tình yêu, Venice!" Bee tỏ ra thích thú khi có người nhắc đến quê hương mình.

"Venice, cái tên buồn cười thật. Cô từng đến đó chưa?" Người đàn ông da ngăm hỏi người phụ nữ đi cùng.

“...Chuyện quá khứ rồi.” Người phụ nữ tóc nâu nhỏ giọng rồi quay mặt đi, không muốn tiếp tục câu chuyện.

"Sân bay Hà Thiên chỉ có chuyến nội thành, các người từ thành phố khác đến sao?" Cô gái mặc đồ trắng chỉnh lại y phục.

"Là Tam Dương Thị." Bee đáp.

Cô gái có vẻ đặc biệt thích thú với du khách nước ngoài, nở nụ cười ôn hòa hỏi: "Cảm thấy thế nào, ở đó náo nhiệt không?"

"Rất náo nhiệt, dân cư đông đúc nhưng hiếu khách. Tôi đã chụp rất nhiều ảnh lưu niệm với người bản xứ." Bee thoải mái nói.

Sau sự kiện Ma Đô, cơ cấu kinh tế Trung Quốc đã thay đổi hoàn toàn. Trọng điểm kinh tế dịch vụ được tái thiết chuyển qua Đế Đô, Cố Đô và long mạch mới nổi Phi Điểu thị, hay còn gọi là Phàm Tuyết trấn.

Đông Hoàng Ma Đô đóng góp không nhỏ vào việc thu hút du lịch phát triển, nay được thượng viện dồn tâm huyết xếp ngay sau Tam Dương Thị. Hiệu quả đến rất nhanh, trong vài năm ngắn ngủi, Tam Dương Thị trở thành đại mạch dân cư, dân số đông nhất cả nước, thu hút hàng triệu lượt khách du lịch mỗi tháng.

"Vậy ra anh thích những nơi náo nhiệt. Tôi cũng muốn đến đó một chuyến xem sao." Cô gái mỉm môi, vẻ thánh khiết của nàng khiến cả sân bay Hà Thiên như bị thu hút.

Ngay cả Bee, dù mới gặp lần đầu, lại lớn lên ở quốc gia du lịch, không thiếu những cô gái tuyệt sắc, nhưng người trước mắt anh ta dường như ở một đẳng cấp khác.

"Hay, hay quá. Các người muốn đến Tam Dương Thị phải không? Để tôi trả tiền vé máy bay cho ba người, coi như đền bù." Bee áy náy nói.

"Được." Cô gái không từ chối.

"Vậy tôi sẽ thanh toán. Khoảng 5 phút nữa các người có thể đến quầy lấy vé... Hiện tại tôi có chút việc gấp, xin cáo từ. À, cho tôi biết tên được không?" Bee nói.

"Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ?" Cô gái tò mò.

"Nói sao nhỉ… tôi chỉ mơ hồ hy vọng." Bee nháy mắt, cười khổ.

"Cứ gọi tôi là Phi Tuyết, hai người kia là Chu Trúc, Chu Đình." Cô gái thích thú nói.

"Rất hân hạnh được biết cô Phi Tuyết và hai vị. Tôi đi đây, có duyên gặp lại, bye bye... À, các người là ma pháp sư sao? Thực lực không tầm thường." Bee vẫy tay nói.

Phi Tuyết không đáp lời, chỉ thoáng nhìn chàng trai tóc vàng, vẫy tay cười rồi không để ý nữa. Vết cà phê trên váy nàng đã biến mất từ lúc nào. Nàng cùng hai người bạn đi về phía quầy thủ tục của sân bay.

. . . . .