Trên đường đến khu thí nghiệm Ninja trị liệu, Shirashi thấy phía trước hành lang có bóng một người quen thuộc đứng lặng, dường như đang quan sát gì đó, vẻ mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Hokage đại nhân?"
"À..."
Hokage Đệ Tam Sarutobi Hiruzen nghe thấy tiếng gọi bên cạnh, giật mình quay đầu, thấy Shirashi đang tiến về phía mình.
"Ta nhớ hình như ngươi là..."
"Hokage đại nhân, tôi là Chiba Shirashi."
"Xin lỗi, dạo này ta có tuổi rồi, trí nhớ hơi kém."
Hiruzen cười hiền hòa, có vẻ rất thân thiện.
"Ngài nói đùa, ngài còn chưa đến năm mươi đâu ạ."
Nghe Shirashi đáp lời, Hiruzen cười: "Cũng không còn trẻ nữa. Ta đã ngồi ở vị trí này hai mươi năm rồi, đợi đến khi Hokage đời sau kế vị, ta cũng có thể hoàn toàn giải thoát."
Shirashi cười trừ, không nói gì.
"À phải rồi, Hokage đại nhân đến đây có việc gì không?"
"Không có gì to tát, chỉ là muốn đi dạo một chút thôi. Gần đây ngươi làm việc bên cạnh Tsunade, thế nào, đã quen việc chưa?"
"Cũng không có gì quen hay không quen, dù sao tôi cũng chỉ có chút tác dụng nhỏ thôi."
"Đừng tự ti. Ninja trị liệu đối với Konoha hiện tại và sau này đều là một bộ phận vô cùng quan trọng. Nếu như ta sớm đồng ý cải cách y tế của Tsunade, thì lần Đại chiến Nhẫn giả lần thứ hai đã không..."
Nói đến đây, vẻ mặt Hiruzen trở nên ảm đạm.
Việc cải cách y tế chỉ thực sự bắt đầu trong Đại chiến Nhẫn giả lần thứ hai, chứ không phải bắt đầu bồi dưỡng Ninja trị liệu trước chiến tranh.
Nếu như ông sớm đưa ra quyết định, tỷ lệ hy sinh của Ninja Konoha đã không cao đến thế, và cuộc chiến giằng co mấy năm với Sa Ẩn ở giai đoạn cuối đã không kéo dài đến vậy.
"Đó không phải lỗi của Hokage đại nhân. Chiến tranh xảy ra là điều không ai ngờ tới. Trong chiến loạn, cứu được càng nhiều người chính là trách nhiệm và nghĩa vụ của Ninja trị liệu chúng tôi. Cũng vì lẽ đó mà tôi đã chọn con đường này. Nhưng cũng phải cảm tạ Hokage đại nhân đã coi trọng đội ngũ Ninja trị liệu, và cho chúng tôi địa vị như ngày hôm nay trong làng."
Shirashi nói một cách kiên định.
Trước đây, Ninja trị liệu ở Konoha không được coi trọng nhiều, địa vị nói chung không thể so sánh với nhân viên chiến đấu.
Mãi đến khi có cuộc cải cách y tế, làng mới nâng cao vị thế của Ninja trị liệu, và các làng khác cũng làm theo.
Tsunade thực sự lo lắng cho sự phát triển của làng. Về đóng góp này, không ai ở Konoha có thể sánh được với cô.
Hơn một nửa thế hệ Ninja trị liệu mới của Konoha hiện nay đều ít nhiều nhận được sự chỉ dẫn của cô.
Và những Ninja trị liệu được cô bồi dưỡng đã cứu sống vô số Ninja và dân làng, không khó để tưởng tượng địa vị cao quý của Tsunade trong làng.
"Đó đều là kết quả nỗ lực của Tsunade, không liên quan nhiều đến Hokage này đâu."
Hiruzen lắc đầu cười. Thấy học trò của mình có danh tiếng cao như vậy trong làng, ông thực sự rất vui.
Chỉ có như vậy, làng mới có thể ổn định.
Ba học trò của ông thực sự rất đáng tự hào.
Shirashi đứng đó cùng Hiruzen nhìn các học sinh đang chơi trò Ninja ở bãi tập cách đó không xa, rồi nói: "Bọn trẻ bây giờ thật hạnh phúc, không như mấy năm trước, vừa tốt nghiệp là có thể bị điều đến chiến trường."
"Đúng vậy, bảo vệ những đứa trẻ này chính là sự kế thừa ý chí Hỏa vĩ đại nhất mà ngài Hashirama để lại cho làng."
"Đệ Nhất đại nhân là một người vĩ đại, cũng là mục tiêu mà tôi ngưỡng mộ. Ý chí Hỏa mà ngài truyền lại cũng là một ý chí vĩ đại đáng để mọi người noi theo."
Shirashi nói một cách chuẩn xác.
Hiruzen cười, không nói gì. Một lát sau, ông mới nói: "Ngươi thấy người Uchiha thế nào?"
Shirashi suy nghĩ một chút rồi nói: "Mặc dù một số người quá kiêu ngạo, nhưng tôi cảm thấy bản chất của họ không hề xấu. Chỉ là đội cảnh vệ thường xuyên nhận được thư phàn nàn từ dân làng."
Nói đến đây, trên mặt anh lộ rõ vẻ bất lực.
Hiruzen cười: "Không sai, Uchiha cũng thừa hưởng ý chí Hỏa của ngài Hashirama. Ta hy vọng một ngày nào đó những dân làng kia cũng có thể tán đồng tộc Uchiha, xem họ là người một nhà."
"Hokage đại nhân tìm tôi để hỏi về chuyện của Ruri, phải không ạ?"
Shirashi cân nhắc một chút, hỏi ngược lại Hiruzen.
Hiruzen im lặng.
"Tôi rất lo lắng về trạng thái hiện tại của cô ấy.”
"Tôi biết ngay mà. Hokage đại nhân trăm công nghìn việc, sao lại để ý đến một quân tốt nhỏ bé như tôi chứ?"
Shirashi cười khổ rất thẳng thắn, khiến người ta có cảm giác hào hiệp, không để bụng chuyện đó.
"Đã bảo đừng tự ti như vậy. Có thể được một thiên tài Thượng nhẫn của tộc Uchiha coi trọng, điều đó không thể nghi ngờ chứng minh phẩm chất ưu tú của ngươi. Trong mắt ta, ngươi đã là một Ninja Konoha ưu tú, kế thừa ý chí Hỏa của ngài Hashirama."
"Chỉ là đùa một chút thôi, Hokage đại nhân xin đừng để bụng." Shirashi cười, rồi cân nhắc một lát, đáp lại Hiruzen: "Từ khi thầy Sakumo qua đời, tâm trạng của Ruri luôn không ổn định. Thành thật mà nói, lúc đó tôi cũng rất phẫn nộ trước sự ra đi của thầy Sakumo, nhưng người chết rồi, thầy Sakumo cũng không muốn chúng ta trở nên như vậy."
"Sakumo là một Ninja Konoha uu tú...”
"Vâng, chính vì vậy mà tôi mới có thể thực sự hiểu thầy Sakumo. Đến lúc chết, thầy vẫn mang theo tình yêu tha thiết với Konoha và đưa ra quyết định như vậy. Và thân là học trò của thầy, chúng tôi chỉ cần hiểu và kế thừa ý chí của thầy mà sống tiếp thật tốt. Dù sao, truyền lại ý chí của thầy là trách nhiệm và mục tiêu của những học sinh chúng tôi."
Shirashi đưa tay ra, hướng về bầu trời nắm lấy, dường như muốn nắm lấy một thứ gì đó.
Nhìn khuôn mặt tươi cười trong sáng, không hề bi phẫn của Shirashi, chỉ những người có tâm hồn thuần khiết mới có được nụ cười và ánh mắt như vậy.
Hiruzen ngẩn người một hồi.
Ông có chút cảm khái khi Shirashi còn trẻ mà đã có thể dùng tư duy bao dung vạn vật để suy nghĩ vấn đề.
Và loại tư duy này chính là phẩm chất quý giá mà một Hokage cần có.
Hiruzen có cảm giác rằng nếu là người này, có lẽ có thể khiến tộc Uchiha thực sự hòa nhập vào làng, trở thành người một nhà.
"Xem ra ta đã lo lắng hão rồi."
Hiruzen cười bất lực, nhưng trong lòng an ủi rất nhiều.
Quả thực là ông đã lo lắng quá mức. Có một người đàn ông ưu tú, nắm giữ tự duy của một Hokage làm bạn, tên thiên tài Uchiha kia chắc chắn sẽ không đi vào con đường sai lầm.
Hiruzen có loại tự tin này.
"Đến khi các ngươi kết hôn, ta sẽ đến đúng giờ và tặng cho các ngươi một món quà."
"Khụ khụ... Hokage đại nhân nói đùa, chuyện như vậy giữa tôi và Ruri còn sớm lắm ạ."
Mặt Shirashi đỏ bừng.
"Mười bảy tuổi không còn nhỏ nữa. Ở tuổi của ngươi, ta đã gần như đính hôn với Biwako rồi."
Hiruzen thấy Shirashi có phản ứng hơi ngại ngùng, đáy lòng hơi cười. Anh thực sự là một người trẻ tuổi đáng yêu và có tư tưởng thuần khiết.
Đối với vị thiên tài thiếu nữ Uchiha kia, xem ra hoàn toàn không cần lo lắng gì cả.
Thật sự là mong chờ một tương lai tươi đẹp, nơi cả làng cùng nhau cười vui vẻ.
"Hôm nay em đến muộn thật đấy, suýt chút nữa là trễ rồi."
"Xin lỗi, thầy Tsunade. Vừa nãy trên hành lang em gặp Hokage đại nhân, nên đã nói chuyện một lát.”
Đến văn phòng, đối mặt với câu hỏi của Tsunade, Shirashi thành thật trả lời.
"Thầy Sarutobi?"
Tsunade hơi sững sờ.
"Đúng vậy ạ."
"Các em nói chuyện gì?"
"Không có gì, chỉ là mấy chuyện nhỏ nhặt thôi ạ."
Shirashi trả lời với vẻ mặt rất tự nhiên.
"Vậy à."
Tsunade gật đầu, không hỏi thêm.
Năm giờ rưối, sau khi khu thí nghiệm tan học, Tsunade vội vã rời khỏi lớp, để Shirashi ở lại giải đáp cho những học sinh không hiểu bài.
Với kiến thức lý thuyết và thực tiễn của Shirashi, việc dạy dỗ những học sinh này là quá đủ.
Nhìn theo bóng lưng rời đi của Tsunade, Shirashi trong lòng ít nhiều có chút băn khoăn.
Thực sự xin lỗi, thầy Tsunade, em đã nhiều lần lợi dụng lòng tốt của thầy. Anh thở dài trong lòng.
Nhưng để tránh thêm phiền phức, anh chỉ có thể làm như vậy.
Hôm nay có thể lừa gạt được, nhưng sau này chưa chắc đã may mắn như vậy.
Shirashi thực sự không thể kết luận vị Hokage đại nhân kia có thể sẽ tìm đến mình để giao lưu hay không.
Shirashi hiểu rõ đạo lý nói nhiều tất lỡ lời.
"Shirashi tiền bối, chỗ này em không hiểu, anh có thể chỉ em được không ạ?"
"Shirashi tiền bối, em không rõ chỗ này."
"Shirashi tiền bối..."
"... "
Đông đảo nữ sinh vây quanh, nhất thời tạo nên một bầu không khí nũng nịu màu hồng phấn xung quanh Shirashi.
Shirashi nhất thời hơi choáng váng. Khu thí nghiệm không thiếu thứ gì, chỉ là không thiếu các loại nữ sinh đáng yêu.
Trong khi cảm thấy choáng váng đầu, anh cũng có chút hối tiếc.
Sau nhiều năm như vậy, ưu điểm của anh cuối cùng cũng được các nữ sinh phát hiện.
Được nữ sinh hoan nghênh, đây chắc chắn là trải nghiệm đầu tiên trong đời anh.
"Được rồi, không cần phải vội, cứ từng người một thôi, tôi cũng sẽ không chạy mất, sẽ giải đáp hết cho các em."
Một bên khác.
"Shirashi tiền bối quả nhiên là người dịu dàng."
Nohara Rin không chen lên, nói.
"Thật á? Chỉ là kẻ ăn bám, không biết có gì tốt."
Sau khi tan học, Obito không về ngay mà chờ ở bên ngoài khu thí nghiệm, đợi đến khi tan học mới vào tìm Rin.
"Obito, cậu nói vậy là quá bất lịch sự."
Rin trừng mắt nhìn Obito.
Vốn là vậy mà. Obito lẩm bẩm trong lòng.
Chỉ là một tên ăn bám trong tộc Uchiha của họ thôi.
Vậy mà lại tỏ vẻ ta đây, được nhiều cô gái khả ái vây quanh đến vậy.
"Kakashi tên kia trước đây cũng vậy."
Obito nhớ ra điều gì đó, tâm trạng khó chịu.
"Kakashi? Nói đến, lâu rồi không gặp cậu ấy.".
"Rin, loại người đó có gì hay mà gặp. Cậu ta bây giờ đã là Trung nhẫn, làm nhiệm vụ còn chẳng giúp được gì. Biết đâu chừng cậu ta đã quên chúng ta rồi."
"Obito, cậu vẫn luôn nói một đằng làm một nẻo. Cậu thực ra rất quan tâm Kakashi mà, phải không?"
Rin cười tinh nghịch.
"Không có chuyện đó. Tớ ghét cậu ta nhất, cứ hay nói tớ ở cuối xe gì đó. Tớ không muốn dính dáng gì đến người như vậy đâu."
Obito hừ lạnh một tiếng, với vẻ mặt lạnh lùng Ta và Kakashi là kẻ thù.
"Nhưng mà..."
Rin định nói gì đó thì Obito ngắt lời: "Thôi đi, chuyện đó là chuyện của quá khứ rồi, đừng nhắc lại nữa."
"Được rồi." Rin gật đầu.
Obito lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn về phía Shirashi đang bị đông đảo nữ sinh vây quanh, rồi hỏi Rin:
"Nói đi nói lại, Rin cậu không đi thỉnh giáo sao?"
"Không sao, buổi tối tớ đến nhà Shirashi tiền bối thỉnh giáo là được."
Nghe Rin nói vậy, sắc mặt Obito nhất thời trắng bệch, trái tim chìm xuống.
"Rin... Cậu không phải là thích cái tên ăn bám đó đấy chứ?"
"Obito, cậu đang nói cái gì vậy? Tớ đối với Shirashi tiền bối chỉ là kính trọng thôi. Shirashi tiền bối tuy rằng rất ưu tú, nhưng không phải kiểu tớ thích."
Rin bất lực nhìn Obito.
Cái tên này trong đầu rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy.
Lúc nào cũng thiếu một sợi dây.
"Vậy à."
Obito vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm.
Lập tức nhớ ra điều gì đó, cẩn thận dò hỏi: "Vậy Rin cậu thích kiểu con trai nào?"
Rin suy tư một chút rồi cười nói với Obito: "Không nói cho cậu."
"Hả? Tại sao? Tớ, chúng ta không phải là bạn sao?"
Rin hơi đỏ mặt nói: "Đây không phải là thứ có thể chia sẻ với bạn bè. Nhưng tớ sẽ luôn quan tâm người đó."
Quan tâm người đó?
Rin đã có người mình thích?
Người đó... là ai?
Nội tâm Obito như bị cào cấu, nghĩ thế nào cũng không ra, Rin đang quan tâm đến ai.
Tòa nhà Hokage.
"Thầy Sarutobi, xin đừng lôi người không liên quan vào."
Vốn dĩ Tsunade tìm đến, Hiruzen rất vui.
Nhưng sau khi Tsunade nói ra câu này, nụ cười trên mặt Hiruzen cứng đờ.
"Chuyện thời Đại chiến Nhẫn giả lần thứ hai tạm không nói. Thêm vào chuyện của Sakumo nữa, xin đừng tiếp tục giở những trò chính trị này. Đặc biệt là với loại người như Danzo. Ông ta đã làm gì trong Đại chiến Nhẫn giả lần trước, ngài phải rõ hơn tôi chứ."
Khi Tsunade nhắc đến cái tên Danzo, sắc mặt cô rõ ràng u ám hơn nhiều.
"Danzo đã nhận lỗi rồi. Những năm qua ông ta cũng lập được rất nhiều công lao cho làng...”
Hiruzen biết Tsunade đang nói đến việc Root hãm hại đồng đội của Sakumo trong Đại chiến Nhẫn giả lần thứ hai.
"Ngài thực sự quá dung túng ông ta, thầy Sarutobi."
Tsunade biết không thể khuyên can quyết định của thầy Hiruzen, liền không nhịn được ngắt lời ông.
"Làng không thể thiếu Danzo. Hơn nữa ta đã quyết định để Orochimaru thay ta giám sát nhất cử nhất động của Danzo."
Hiruzen cảm thấy có thể sớm tiết lộ chuyện này cho Tsunade, dù sao cô là một trong những học trò mà ông tin tưởng nhất.
"Orochimaru? Ông ta gia nhập Root?"
Tsunade hơi nhíu mày.
"Không phải gia nhập. Nói đúng hơn là hạn chế những hành động quá khích của Danzo."
Hiruzen giải thích.
Tsunade đứng tại chỗ suy tư một chút, biện pháp này dường như có thể được.
Trong tình huống Hiruzen không muốn thanh trừng Root, đây thực sự là một cách.
"Ngài vẫn thích những thủ đoạn điều hòa cân bằng này."
Trước đây cũng vậy. Nhưng mấy năm gần đây, Tsunade phát hiện Hiruzen ngày càng thành thạo trong việc cân bằng thế cục bên trong Konoha.
Ở một mức độ nào đó, Tsunade không biết điều này tốt hay xấu cho tương lai của Konoha, nhưng nó thực sự đã hạn chế sự hỗn loạn bên trong Konoha, khiến mọi nơi trở nên an bình hơn.
"Tất cả những điều này đều là vì tương lai của làng ”
"Được rồi, tôi không thể thuyết phục ngài. Thế nhưng, mặc kệ ngài định xử lý chuyện của Uchiha như thế nào, xin đừng lôi người không liên quan vào. Đứa trẻ đó không thích hợp với chính trị. Giống như Sakumo bị các người bức tự sát vậy. Hãy buông tha cho cậu ta đi."
Trên mặt Tsunade đã lộ rõ vẻ khẩn cầu.
Hiruzen nghe Tsunade nói vậy thì trở nên trầm mặc.
"Ta hứa với cô, ta sẽ không tìm cậu ta nữa."
Nghĩ đến những lời Shirashi đã nói với mình trước đó, Hiruzen cảm thấy vấn đề không lớn.
Thiếu niên đó sẽ dẫn dắt Uchiha Ruri trở thành một phần của Konoha.
Điều này cũng gián tiếp giúp mối quan hệ giữa Uchiha và làng trở nên hòa hoãn, thậm chí hòa hợp hơn.
"Cảm ơn."
Tsunade hơi cúi người chào.
"À phải rồi, bệnh của cô vẫn chưa khỏi sao?"
Khi Tsunade chuẩn bị rời đi, Hiruzen quan tâm hỏi một câu.
Tsunade biết Hiruzen hỏi về điều gì, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, lắc đầu.
"Vậy à? Dù thế nào đi nữa, Konoha vẫn là nhà của cô. Đừng một mình gánh chịu những nỗi đau này."
"Tôi biết. Tôi sẽ bồi dưỡng thêm nhiều Ninja trị liệu cho làng, để không ai phải cảm nhận nỗi đau mất người thân nữa, và để cứu vãn nhiều sinh mạng hơn..."
Nói xong câu này, dưới ánh mắt chăm chú của Hiruzen, Tsunade xoay người rời đi.
(PS: Chương sau sẽ hướng dẫn Kakashi. Chương này sẽ không quá dài, ba, năm chương là có thể giải quyết. Chương sau nữa là trốn tránh, sẽ dài hơn một chút.
Nội dung vở kịch gốc của Hokage sẽ được giữ lại một phần, nhưng cũng sẽ có rất nhiều thay đổi.)
(hết chương)
