Logo
Chương 37: Cừu nhân gặp mặt

"Đổ cười trên nỗi đau của người khác!"

Thẩm Tĩnh Vân dậm chân, lẽo đẽo theo sau. Cô hồn nhiên không nhận ra rằng mình ở trong nhà Chu Vũ Thần chẳng hề thấy gượng gạo chút nào.

Ăn cơm xong, ba người tản bộ trong khu dân cư.

Tiểu Nguyệt Nguyệt tay trái nắm tay Thẩm Tĩnh Vân, tay phải nắm tay Chu Vũ Thần, nhảy chân sáo, chơi đùa quên cả trời đất.

Thẩm Tĩnh Vân hỏi: "Chiếc Maybach của anh bao nhiêu tiền?"

Chu Vũ Thần đáp: "Ba tỷ bốn trăm năm mươi triệu."

Thẩm Tĩnh Vân chau mày, nói: "Anh không phải muốn khởi nghiệp sao? Vất vả lắm mới kiếm được chút tiền, lại dồn hết vào một chiếc xe, anh không thấy phí sao?"

Chu Vũ Thần cười: "Tôi mua một chiếc xe hơn ba tỷ mà cô đã thấy phí rồi. Vậy nếu tôi nói tôi bỏ ra bốn mươi lăm tỷ mua lại căn hộ này, cô có thấy tôi là thằng ngốc không?"

Thẩm Tĩnh Vân nghe xong, sững sờ: "Anh nói thật á?"

Chu Vũ Thần gật đầu: "Sáng nay vừa làm xong thủ tục giấy tờ nhà đất."

Thẩm Tĩnh Vân không kìm được hỏi: "Rồi cuộc lần giao dịch dầu thô kỳ hạn này anh kiếm được bao nhiêu?"

Chu Vũ Thần đáp: "Hơn một trăm tỷ một chút."

Thẩm Tĩnh Vân dừng bước, cả người ngây dại. Khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ lộ vẻ khó tin.

Chỉ trong vòng chưa đầy hai tuần, Chu Vũ Thần đã kiếm được hơn một trăm tỷ, quả thực vượt quá sức tưởng tượng của Thẩm Tĩnh Vân.

Tiểu Nguyệt Nguyệt nghiêng đầu, nhìn Thẩm Tĩnh Vân: "Mẹ ơi, sao vậy ạ?"

Thẩm Tĩnh Vân giật mình, đáp: "Không có gì."

Chu Vũ Thần thản nhiên nói: "Một trăm tỷ thôi mà, trên thị trường tài chính chẳng đáng là bao, cô đừng ngạc nhiên vậy."

Thẩm Tĩnh Vân nhìn gương mặt điềm tĩnh của Chu Vũ Thần: "Nếu là người khác kiếm được hơn một trăm tỷ, chắc chắn sẽ mừng phát điên. Sao ở anh, tôi chẳng cảm nhận được chút gì vậy?"

Chu Vũ Thần nói: "Tôi chỉ mới kiếm được khoản đầu tiên thôi, chưa có gì đáng vui cả."

Thẩm Tĩnh Vân hỏi: "Vậy mục tiêu của anh là gì?"

Chu Vũ Thần đáp: "Mục tiêu ngắn hạn là mười tỷ trong nửa năm, mục tiêu dài hạn chỉ có bốn chữ."

Thẩm Tĩnh Vân hỏi: "Bốn chữ gì?"

Chu Vũ Thần ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, ánh mắt lóe lên tia sáng, trầm giọng nói: "Tinh thần đại hải."

Thẩm Tĩnh Vân khẽ mỉm cười. Cô định nói gì đó, nhưng nhìn khuôn mặt tràn đầy tự tin và khát vọng của Chu Vũ Thần, trong lòng chợt xúc động, lại nuốt lời vào trong.

Cảm nhận được sự khác thường của Thẩm Tĩnh Vân, Chu Vũ Thần cười ha ha: "Có phải hơi ảo tưởng sức mạnh không?"

Thẩm Tĩnh Vân đáp: "Cũng hơi hơi. Nhưng tối thấy anh rất nghiêm túc."

Chu Vũ Thần nói: "Lý tưởng thì phải có chứ, biết đâu thực hiện được thì sao? Đúng rồi, bảo bối, con có lý tưởng gì?"

Tiểu Nguyệt Nguyệt chớp mắt: "Đi công viên giải trí Tinh Linh chơi ạ."

"Phụt..."

Chu Vũ Thần bật cười.

Thẩm Tĩnh Vân cũng cười tươi như hoa.

Tiểu Nguyệt Nguyệt bĩu môi: "Ba ơi, mẹ ơi, lúc ở bệnh viện ba mẹ hứa sẽ dẫn con đi công viên trò chơi mà."

Chu Vũ Thần nhìn Thẩm Tĩnh Vân, hỏi: "Mai anh có chút việc, ngày kia dẫn Tiểu Nguyệt Nguyệt đi công viên trò chơi, được không?"

Thẩm Tĩnh Vân gật đầu: "Được."

"A!"

Tiểu Nguyệt: Nguyệt nhảy cẫng lên, mừng rỡ: "Con được đi công viên trò chơi rồi!"

Chu Vũ Thần và Thẩm Tĩnh Vân nhìn nhau, khóe miệng đều nở nụ cười.

Sau khi dạo một vòng trong khu dân cư, Chu Vũ Thần lái xe chở hai mẹ con đến trung tâm thương mại.

Thẩm Tĩnh Vân đã đồng ý ở lại nhà Chu Vũ Thần, nên cần mua thêm một bộ đồ vệ sinh cá nhân.

Sau khi mua xong, Chu Vũ Thần không vội rời đi mà đi tới cửa hàng quần áo Vân Tường.

Vân Tường là thương hiệu thời trang cao cấp nhất tại Vân Hải, có cả trang phục nam, nữ và trẻ em, đồng thời nhận đặt may riêng.

Thẩm Tĩnh Vân liếc nhìn giá cả, ôi chao, một chiếc váy công chúa cũng hơn ba triệu, gần bằng nửa tháng lương của cô.

"Chu Vũ Thần, quần áo ở đây đắt quá, thôi bỏ đi." Thẩm Tĩnh Vân khẽ kéo áo Chu Vũ Thần.

Chu Vũ Thần đáp: "Đắt thì có lý do của nó. Sắp đến hè rồi, chúng ta mua mỗi người hai bộ đồ mới đã rồi tính."

Thẩm Tĩnh Vân vội nói: "Tôi không muốn, tôi không mua, càng không để người khác mua cho tôi."

Chu Vũ Thần chỉ vào mình: "Tôi là người khác à?"

Thẩm Tĩnh Vân không chút do dự: "Phải."

Chu Vũ Thần im lặng một lúc, bất đắc dĩ nói: "Được rồi. Vậy cô giúp tôi và Tiểu Nguyệt Nguyệt chọn hai bộ được không?"

Thẩm Tĩnh Vân đáp: "Cái này thì không thành vấn đề."

Phải nói, Thẩm Tĩnh Vân có con mắt thẩm mỹ rất tốt.

Mấy bộ cô chọn đều rất hợp với Chu Vũ Thần và Tiêu Nguyệt Nguyệt.

Ban đầu Chu Vũ Thần định mua cho Thẩm Tĩnh Vân một bộ mỹ phẩm và một chiếc túi xách, nhưng thấy thái độ kiên quyết của cô, anh không dám hé răng.

Bốn bộ quần áo tổng cộng hết hai mươi sáu triệu, so với quần áo cũ của Chu Vũ Thần thì đúng là đắt đỏ.

Vừa thanh toán xong, một giọng nói mà Chu Vũ Thần cả đời không quên được vang lên sau lưng anh.

"Ông xã, em muốn mua chiếc váy kia kìa, không đắt đâu, có mười hai tỷ thôi."

"Chuyện nhỏ, hôm nay mua luôn."

Chu Vũ Thần quay đầu, nhìn đôi nam nữ đang đi tới, trong mắt tràn đầy sự lạnh lùng và căm hận.

Hai người này chính là đôi gian phu dâm phụ đã đẩy tiền thân vào tù mười tháng, thay đổi vận mệnh cả đời anh: La Hạo và Tô Hiểu Nhã.

So với năm năm trước, Tô Hiểu Nhã càng thêm mặn mà quyến rũ.

Cô cao mét bảy, dáng người thon thả, ngũ quan tinh xảo, lông mày lá liễu, khóe mắt hơi xếch lên, toát lên vẻ lanh lợi và quyến rũ. Làn da cô trắng như tuyết.

Cô mặc một bộ đồ công sở màu đỏ nhạt, đi tất đen, vô cùng gợi cảm.

Việc Tô Hiểu Nhã được đám sói lang ở Đại học Vân Hải bầu là hoa khôi quả không sai, chỉ là so với vẻ thanh thuần trước đây, cô có thêm không ít vẻ phong trần.

La Hạo thì thay đổi còn nhiều hơn.

Nếu năm năm trước, vóc dáng hắn có thể dùng từ "cao lớn vạm vỡ" để hình dung, thì giờ chỉ có thể dùng từ "béo ị như heo".

Mắt nhỏ, hai cằm, thân hình tròn lẳn như một quả bóng thịt di động, cái bụng tròn vo nhô ra phía trước như phụ nữ mang thai bảy tháng.

Buồn cười nhất là trên cổ gã đeo một sợi dây chuyền vàng, như thể muốn cho mọi người biết rằng: "Ta là dân xã hội đen, ta rất giàu, các người đừng dại mà động vào ta."

"Thần ca."

Tô Hiểu Nhã liếc mắt đã nhận ra Chu Vũ Thần, không kìm được thốt lên một tiếng, lùi lại một bước, vẻ mặt áy náy.

Đồng tử của La Hạo co rút lại: "Mày là Chu Vũ Thần? Ha ha, không ngờ mày còn dám đến Vân Hải. Sao? Ngồi tù có dễ chịu không?"

"Đinh."

"Nhiệm vụ hệ thống: Người chơi chạm trán kẻ thù năm xưa La Hạo và Tô Hiểu Nhã, mời báo thù rửa hận trong vòng một tháng, khiến chúng phải trả giá cho những gì đã gây ra."

Chu Vũ Thần hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, thản nhiên nói: "Ngồi tù đúng là không dễ chịu gì, tất cả là nhờ công của hai người."

La Hạo cười ha hả: "Sao? Chỉ bằng mày mà đòi báo thù? Mày có tin tao chỉ cần một câu thôi là có thể khiến mày thân bại danh liệt không?"

Chu Vũ Thần lắc đầu: "Không tin. Tôi nhớ năm đó anh từng phái người vào tù dạy dỗ tôi, kết quả bọn chúng lại bị tôi cho một trận. Giờ bốn năm trôi qua rồi, món nợ các người nợ tôi cũng nên trả thôi."