Logo
Chương 38: Thẩm Tĩnh Vân sức chiến đấu

La Hạo tiến đến trước mặt Chu Vũ Thần, vẻ mặt trở nên vô cùng âm hiểm, ghé sát tai hắn nói nhỏ: "Cứ chờ đấy, tao sẽ tống mày vào lại."

Chu Vũ Thần vỗ nhẹ vai hắn, đáp: "Vậy phải xem mày có bản lĩnh đó không."

Lời vừa dứt, La Hạo đột nhiên cảm thấy đầu gối tê rần, không nhịn được mà hai chân mềm nhũn, bịch một tiếng, quỳ gối ngay trước mặt Chu Vũ Thần.

Chu Vũ Thần lập tức lùi lại một bước, cười lạnh: "La Hạo, năm năm trước mày vu oan cho tao cố ý gây thương tích, năm năm sau mày lại dùng chiêu này. Tao cho mày biết, ở đây đâu đâu cũng có camera. Mày có quỳ mọp trước mặt tao, đập nát đầu gối thì cũng chẳng liên quan một xu nào đến tao."

La Hạo lồm cồm bò dậy, nổi giận mắng: "Địt mẹ mày. Chân lão tử tự nhiên bị tê. Tao nói cho mày biết, muốn giết mày chỉ là chuyện vài phút, không cần đến thủ đoạn gì khác."

Thực tế, khi vỗ vai La Hạo, Chu Vũ Thần đã dùng một luồng ám kình tác động thẳng vào đầu gối hắn, khiến hắn quỳ xuống, xem như thu chút lợi tức.

Bên cạnh, Tiểu Nguyệt Nguyệt bi bô nói: "Ba ơi, chú này dữ quá, Nguyệt Nguyệt sợ, mình về nhà đi ba."

Chu Vũ Thần gật đầu: "Ừ, mình về."

Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, La Hạo lập tức quay đầu nhìn, lúc này mới phát hiện Thẩm Tĩnh Vân đang ôm Tiểu Nguyệt Nguyệt.

Cả người hắn run lên, trên mặt lộ ra vẻ thèm thuồng lẫn kinh ngạc.

Quá đẹp!

Tô Hiểu Nhã đã là một mỹ nữ hiếm có, nhưng so với Thẩm Tĩnh Vân, dù là về tướng mạo, dáng người hay khí chất, cô ta vẫn kém một bậc.

Nếu Tô Hiểu Nhã là tuyệt sắc nhân gian thì Thẩm Tĩnh Vân chính là tiên nữ giáng trần.

Chỉ là vừa nghĩ đến tiên nữ này lại có con gái với Chu Vũ Thần, La Hạo liền cảm thấy vô cùng khó chịu.

Mẹ kiếp, đúng là hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Tô Hiểu Nhã đã sớm để ý đến sự xuất hiện của Thẩm Tĩnh Vân và Tiểu Nguyệt Nguyệt, chỉ là không ngờ các cô lại là một gia đình ba người với Chu Vũ Thần.

La Hạo cố gắng nở một nụ cười, hỏi: "Vị mỹ nữ đây họ gì?"

Thẩm Tĩnh Vân lạnh lùng liếc hắn một cái, quay sang nói với Chu Vũ Thần: "Có gì hay mà đôi co với loại người này, chúng ta đi thôi."

Chu Vũ Thần đáp: "Chờ một chút đã, tôi có một vấn đề vẫn luôn thắc mắc. Tô Hiểu Nhã, năm đó vì sao cô lại nói dối?"

Tô Hiểu Nhã dường như không chịu nổi ánh mắt sắc bén như dao của Chu Vũ Thần, vội vàng quay mặt đi, cắn môi: "Nói dối gì chứ? Tôi không hiểu anh đang nói gì."

La Hạo cười ha hả, đắc ý: "Để tôi trả lời cho. Chu Vũ Thần, mày có biết thứ quan trọng nhất trên đời này là gì không? Là tiền. Học hành thì có ích gì, có mua nổi cho Hiểu Nhã một cái túi xách không?"

"Vị mỹ nữ đây, câu này cũng rất đúng với cô đấy. Chu Vũ Thần chẳng qua chỉ là một thằng mọt sách, cô theo hắn chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu. Ngược lại, nếu cô đi theo tôi, tôi lập tức cho cô hai mươi tỷ, mua một căn biệt thự lớn."

"Yên tâm, tôi tuyệt đối không chê cô đã sinh con."

Thẩm Tĩnh Vân không chút khách khí đáp trả: "Tôi thấy hai người là những kẻ đáng ghê tởm nhất. Gã đàn ông thì dơ bẩn, mồm miệng toàn tiền, lại còn tự luyến. Còn ả đàn bà thì hèn hạ, vì tiền mà bán rẻ lương tâm, đúng là làm mất mặt phụ nữ chúng tôi."

"Chu Vũ Thần, nếu anh đã có câu trả lời rồi thì chúng ta đi thôi."

"Tôi bây giờ không muốn nhìn mặt bọn họ dù chỉ một giây".

Thấy Thẩm Tĩnh Vân, người luôn cao lãnh và tài trí, mà sức chiến đấu lại mạnh mẽ đến vậy, Chu Vũ Thần đầu tiên là sững sờ, sau đó là một trận sảng khoái từ trong ra ngoài: "Được, chúng ta đi."

La Hạo lách người chắn trước mặt họ, nói: "Chửi bọn tao xong là xong à, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy."

"Tránh ra."

Chu Vũ Thần giận dữ quát, đẩy nhẹ vào vai La Hạo.

La Hạo chỉ cảm thấy một lực lượng khổng lồ kéo theo thân hình mập mạp của hắn xoay ba bốn vòng tại chỗ, sau khi dừng lại thì cả người choáng váng.

May mà Tô Hiểu Nhã tiến lên đỡ hắn. Nếu không, hắn đã phải ngồi bệt xuống đất rồi.

Chu Vũ Thần lạnh lùng liếc hai người một cái, rồi cùng mẹ con Thẩm Tĩnh Vân rời đi.

La Hạo một hồi lâu mới hoàn hồn, mắng to: "Thằng khốn nạn, tao nhất định phải giết chết nó."

Tô Hiểu Nhã khẽ nói: "Hạo ca, mình về trước đi."

"Bốp!"

Đáp lại Tô Hiểu Nhã là một cái tát trời giáng của La Hạo.

"Có phải là nhìn thấy người tình cũ nên muốn nối lại tình xưa không hả? Tao nói cho mày biết, đừng có nằm mơ. Hắn vào tù một năm tất cả đều là nhờ có mày đấy. So với tao thì hắn còn hận mày chết đi được, hiểu chưa?"

Tô Hiểu Nhã ôm mặt, nước mắt tuôn rơi: "Hiểu rồi."

La Hạo hừ một tiếng, trong đáy mắt lóe lên một tia độc ác.

Về đến nhà, Thẩm Tĩnh Vân phải mất hơn một tiếng mới đỡ được Tiểu Nguyệt Nguyệt ngủ.

Ra khỏi phòng ngủ, thấy đèn thư phòng của Chu Vũ Thần vẫn sáng, Thẩm Tĩnh Vân liền đi tới, nhẹ nhàng gõ cửa.

Chu Vũ Thần đang đọc sách, thấy là Thẩm Tĩnh Vân thì mỉm cười: "Mời vào."

Thẩm Tĩnh Vân bước vào thư phòng, nhìn giá sách với hàng trăm cuốn sách thuộc đủ loại lĩnh vực, tò mò hỏi: "Những cuốn sách này, anh đều đọc hết rồi à?"

Chu Vũ Thần gật đầu: "Sau khi ra tù, tôi chỉ làm ba việc, một là phục vụ trong khách sạn, hai là huấn luyện viên trung tâm thể hình, thứ ba là đọc sách."

Thẩm Tĩnh Vân tùy ý cầm vài cuốn sách lên, lật xem, bên trong đấy những vết gạch bút chì, rõ ràng Chu Vũ Thần đã đọc rất nghiêm túc.

"Không hổ là thủ khoa đại học của tỉnh Thanh Giang. Nếu Nguyệt Nguyệt mà thích học như anh thì tốt quá."

Thẩm Tĩnh Vân giơ ngón tay cái lên, không nhịn được mà khen ngợi.

Chu Vũ Thần lắc đầu: "Ngại quá. Động cơ đọc sách của tôi không thuần túy, về bản chất là để chuẩn bị cho việc kiếm tiền, nên tôi toàn đọc mấy loại sách về mạng lưới, tài chính, quản lý, thông tin, vô tuyến điện, chất bán dẫn."

Thẩm Tĩnh Vân cười nói: "Mọi người đi làm vì cái gì? Về bản chất cũng là vì kiếm tiền thôi, chỉ là không ai có thể nỗ lực khắc khổ như anh."

Khóe miệng Chu Vũ Thần lộ ra một tia cay đắng: "Tôi không có lựa chọn khác. Kế hoạch ban đầu của tôi là vào cuối năm hai đại học sẽ thi đỗ cao học của Đại học Văn Hải, rồi dùng hai năm học xong tất cả chương trình cao học, cuối cùng ở lại Đại học Văn Hải dạy học, làm thầy giáo."

"Không ngờ một tai họa tù ngục đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh của tôi, khiến kế hoạch cuộc đời của tôi tan thành mây khói, nhắc đến lại thấy xui xẻo."

"Tĩnh Vân, chuyện hôm nay, tôi phải cảm ơn cô. Những lời cô mắng họ, nghe thật sảng khoái."

Thẩm Tĩnh Vân hỏi: "Anh hận bọn họ không?"

Chu Vũ Thần không chút do dự đáp: "Hận. Nếu giết người không phạm pháp, tôi đã sớm bắt lấy bọn chúng. Thằng La Hạo có bối cảnh xã hội đen, từng phái người vào tù để đối phó tôi, may mắn được mấy người bạn tù giúp đỡ nên tôi mới có thể sống sót một cách lành lặn."

"Ra tù, tôi lập tức rời khỏi Vân Hải là để tránh La Hạo có thể truy sát tôi."

Thẩm Tĩnh Vân kinh hãi: "Người này quá tồi tệ."

Chu Vũ Thần cười: "Có ánh sáng thì có bóng tối, có người tốt thì có người xấu, thế giới này vốn dĩ là như vậy."

Thẩm Tĩnh Vân hỏi: "Vậy anh định làm gì tiếp theo?"

Chu Vũ Thần lạnh lùng nói: "Tôi đã có tính toán."