Logo
Chương 79: Cáo mượn oai hùm

Chu Vũ Thần không vòng vo, móc điện thoại ra ngay.

Định gọi cho Trương Vi thì điện thoại lại đổ chuông.

Thẩm Thành Cương gọi đến.

Đúng là dịp hay!

Chu Vũ Thần liếc Lục Hải Tuyền một cái rồi nghe máy.

"Alo, Thẩm ty trưởng, có việc gì không ạ?"

"La Hạo bị bạn tù đánh chết rồi."

"Chết rồi?"

Chu Vũ Thần biến sắc, vội ra chỗ vắng người nói: "Có ai mua chuộc họ không?"

"Chưa rõ, đang điều tra. Tôi gọi báo cho cậu biết, ân oán giữa cậu và La Hạo đến đây là chấm dứt."

"Cảm ơn hảo ý của ngài. Thực ra từ ngày La Hạo vào tù, tôi đã buông bỏ rồi."

"Mong sau này cậu dùng kỹ thuật hacker của mình làm nhiều việc có ý nghĩa hơn."

Chu Vũ Thần biết chuyện lén gửi video cho Nghiêm Thanh Phong không qua mắt được Thẩm Thành Cương, nói: "Thời gian tới tôi sẽ dồn sức vào việc lập nghiệp."

Hai người đều thông minh, nói đến vậy là hiểu ý nhau.

Thẩm Thành Cương hỏi: "Tiểu Nguyệt Nguyệt thế nào?"

Khóe miệng Chu Vũ Thần nở nụ cười: "Cái miệng nhỏ của nó ngọt như mía lùi, bố mẹ tôi quý lắm."

Thẩm Thành Cương cười lớn.

Trong lúc hai người trò chuyện, Lục Đạt đang mặt dày mày dạn làm quen với Chu Thanh Kiến.

Điện thoại bây giờ tính bảo mật kém.

Đừng nói Chu Vũ Thần và Lục Đạt đứng gần nhau, cách năm sáu mét cũng nghe được nội dung cuộc gọi.

Lục Đạt nghe rõ mồn một, Chu Vũ Thần gọi người bên kia là Thẩm ty trưởng, mà Thẩm ty trưởng bảo một người tên La Hạo bị bạn tù đánh chết.

Vậy thì vấn đề là, Thẩm ty trưởng này là ai?

Liên tưởng đến việc Chu Vũ Thần nói quen biết Thẩm Thành Cương, sở trưởng cảnh vụ Vân Hải, Lục Đạt đoán người kia chính là Thẩm Thành Cương.

Thế là, thái độ của hắn đối với Chu Thanh Kiến thay đổi 180 độ, không còn hùng hổ dọa nạt mà chuyển sang ôn tồn nhắc lại tình nghĩa mười lăm năm đồng nghiệp.

Chu Tình đứng bên cạnh trợn mắt há mồm.

Đây là lần đầu tiên cô thấy người mặt dày đến vậy, không phải nói là vô liêm sỉ mới đúng.

Chu Thanh Kiến bình thản nhìn Lục Đạt biểu diễn, một lúc sau mới thở dài nói: "Cuối cùng tôi cũng biết mình thua ở đâu. Lão Lục, anh cao tay hơn tôi, tôi tâm phục khẩu phục."

Lục Đạt ngượng ngùng: "Lão Chu, năng lực của anh tôi vẫn luôn nể phục. Trước đây là tôi sai, xin anh bỏ qua cho. Tôi cam đoan sau này không làm phiền anh nữa, càng không chèn ép anh."

Chu Vũ Thần nói chuyện điện thoại xong, quay lại, vừa nghe thấy câu này, liền nói: "Chú Lục, ý chú là chú đã từng làm phiền bố tôi, còn chèn ép ông ấy đúng không?"

Lục Đạt tự tát vào mặt: "Đều là lỗi của tôi."

Lục Hải Tuyền thấy ba mình làm vậy thì xấu hổ, túm lấy cổ tay ông ta: "Ba, ba làm gì thế? Kể cả họ quen lãnh đạo Văn Hải thì sao?"

"Im miệng cho tao."

Lục Đạt mắng con một tiếng, quay sang Chu Vũ Thần tươi cười: "Tiểu Chu, tôi thừa nhận tôi có lỗi với bố cậu, nhưng Hải Tuyền không liên quan gì, mong cậu đừng để ý đến nó."

Chu Vũ Thần mỉm cười: "Chú Lục, chú lo xa rồi. Thẩm ty trưởng, Chu phó tư trưởng đều là lãnh đạo cương trực công chính, sao lại vô cớ gây khó dễ cho người khác? Hơn nữa, tôi cũng đâu có quyền lực gì."

Lục Hải Tuyền nói: "Tôi cũng thấy vậy."

Lục Đạt nhớ giọng trách mắng: "Câm mồm."

Lục Hải Tuyền tức đỏ mặt.

Cố Hiểu Hiểu cũng thấy mất mặt.

Nếu không phải Lục Đạt hứa mua cho họ căn hộ rộng 188 mét vuông thì có lẽ hai người đã bỏ đi rồi.

Chu Vũ Thần ghé sát tai Lục Đạt, cố ý dọa hắn: "Chú Lục, nghe cho kỹ đây. Nếu để tôi biết bố tôi ở đơn vị không thoải mái, tôi đảm bảo con trai chú sẽ trở thành liệt sĩ đấy."

Lục Đạt nghe vậy, sắc mặt đạ biến, vội nói: "Tôi hiểu."

Chu Vũ Thần khẽ mỉm cười, vỗ vai hắn như một người bề trên: "Hiểu là tốt. Lục cảnh quan có một người cha tốt."

Câu này nghe như trêu chọc, nhưng thực ra xuất phát từ nội tâm Chu Vũ Thần.

Lục Đạt là mẫu người năng lực bình thường, giỏi nịnh bợ, mặt dày, nhưng dù có nhiều khuyết điểm, hắn vẫn là một người cha tốt.

Hắn không chắc chắn về mối quan hệ của mình với sở trưởng cảnh vụ Vân Hải, nhưng vẫn chọn thái độ thà tin là có, không thể tin là không, hạ mình trước mặt mình.

Vì cái gì?

Chẳng phải là sợ con trai sau này bị gây khó dễ sao?

Ở ban ngành chính phủ bị gây khó dễ thì cùng lắm là khó chịu, nhưng ở bộ cảnh vụ thì có thể mất mạng.

Lục Hải Tuyền sắc mặt khó coi, nói: "Ba, mình đi ký hợp đồng đi."

Lục Đạt nhìn Chu Vũ Thần, Chu Vũ Thần ra hiệu cứ tự nhiên, Lục Đạt mới dám cùng Lục Hải Tuyền rời đi.

"Ba, ba dù sao cũng là phó ty, sao phải sợ Chu Vũ Thần đến vậy? Kể cả nó quen sở trưởng thì sao?" Lục Hải Tuyển kéo Lục Đạt ra một chỗ, giận dữ chất vấn.

Lục Đạt cũng bực: "Thì sao? Người ta có thể tùy ý giao cho mày nhiệm vụ nguy hiểm chết người. Hải Tuyền, mày nghĩ tao không muốn giữ mặt mũi, phải cúi đầu trước thằng nhãi ranh đó chắc? Tao làm vậy chẳng phải vì mày sao?"

Lục Hải Tuyền im lặng một lát, đột nhiên nghĩ ra gì đó, lấy điện thoại ra.

Lục Đạt hỏi: "Mày làm gì đấy?"

Lục Hải Tuyền nói: "Con nhớ có một sư huynh làm ở bộ phận kỹ thuật của cảnh vụ Vân Hải."

Mắt Lục Đạt sáng lên: "Mày mau hỏi xem Chu Vũ Thần nói có thật không."

Năm phút sau, Lục Hải Tuyền cất điện thoại, người có chút choáng váng.

Cố Hiểu Hiểu lay anh ta: "Anh không sao chứ?"

Lục Hải Tuyền định thần lại, nói: "Mọi người có thấy cô bé mà vợ Chu Thanh Kiến bế không?"

Lục Đạt nói: "Thấy rồi. Sao vậy?"

Lục Hải Tuyển nuôi nước bọt: "Cô bé đó là cháu ngoại của Thẩm ty trưởng"

"Oanh"

Lục Đạt cảm thấy như có tiếng sấm bên tai.

Hắn không ngờ Chu Thanh Kiến lại có quan hệ thông gia với một vị lãnh đạo cấp phó bộ, thật quá vô lý.

Sau cơn khiếp sợ, Lục Đạt lại thấy may vì vừa rồi đã cúi đầu, nếu không, Lục Hải Tuyền chắc chắn chết.