Bên kia, Chu Thanh Kiến tò mò hỏi: "Tiểu Thần, con nói gì với Lục Đạt vậy? Ba thấy hắn có vẻ sợ xanh mặt."
Chu Vũ Thần nhún vai, nói: "Con bảo con có thể khiến con trai hắn thành liệt sĩ."
Chu Thanh Kiến giật mình: "Con định làm thật à?"
Chu Vũ Thần quay sang nhìn ba, mắt sáng rực, hỏi: "Nếu con làm thật thì sao? Chắc ba biết rõ, ông ngoại Nguyệt Nguyệt là Cục trưởng Cảnh sát, muốn làm chuyện này cũng không khó."
Chu Thanh Kiến không chút do dự: "Không được. Ba với Lão Lục tuy có chút hiềm khích, hắn cũng ngấm ngầm gây khó dễ cho ba vài lần, nhưng chưa đến mức đó. Tiểu Thần, con tuyệt đối đừng làm vậy."
Chu Vũ Thần cười: "Ba, con chỉ hù dọa hắn thôi, ai ngờ lại dọa cả ba sợ? Ông ngoại: Nguyệt Nguyệt nổi tiếng là người cương trực, không đời nào cho phép cấp dưới ức hiếp người khác đâu."
Chu Thanh Kiến thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt."
Chu Vũ Thần bất lực nói: "Ba, tính ba thật không hợp với công việc ở cơ quan nhà nước. Con thấy ba chọn sai đường rồi."
Chu Thanh Kiến cười: "Chọn sai thì chọn sai. Làm việc gì cũng vậy, miễn sao không thẹn với lương tâm là được. Ha ha, Tiểu Thần, nói thật, vừa rồi thấy bộ dạng khúm núm của Lão Lục, bao nhiêu ấm ức hai năm nay ba chịu ở chỗ hắn coi như trút hết. Một chữ thôi, sướng!"
Chu Vũ Thần mỉm cười.
Chờ gần nửa tiếng, cô nhân viên bán building mới giải quyết xong mọi thủ tục.
Theo yêu cầu khẩn khoản của Chu Vũ Thần, Chu Thanh Kiến và Tô Tú Uyển ký tên vào hợp đồng mua bán nhà.
Tiền nhà do Tô Tú Uyển thanh toán.
Chu Vũ Thần không tranh với mẹ.
Lúc đi ra, họ lại chạm mặt Lục Đạt và hai người kia.
Về mặt nợ lại, xuất hiện trên khuôn mặt sần sùi của Lục Đạt.
"Lão Chu, ông mua căn bao nhiêu mét vuông?"
Chu Thanh Kiến lắc lắc bản hợp đồng mua nhà trong tay: "Ba trăm hai mươi mét."
Lục Đạt thật sự bị sốc: "Trả hết một lần?"
Chu Thanh Kiến gật đầu: "Ừ."
Lục Đạt ngạc nhiên: "Ông lấy đâu ra nhiều tiền thế?"
Chu Thanh Kiến chỉ Chu Vũ Thần: "Thằng bé này làm tài chính. Dạo trước nó kiếm được hơn một trăm tỷ. Vừa về nhà đã đòi mua nhà mới cho vợ chồng tôi. Chẳng đặng đừng, chúng tôi mới đi xem."
Lục Đạt hỏi: "Vậy sổ đỏ viết tên hai ông bà?"
Chu Thanh Kiến thở dài: "Tôi muốn viết tên nó, nhưng nó nhất quyết không chịu. Haiz, ông xem, chúng tôi gần đất xa trời rồi, viết tên chúng tôi làm gì?"
Lần này Lục Đạt cảm thấy thật tệ.
Đều là con trai cả, con người ta mua nhà cho bố mẹ, lại còn mua căn tốt nhất.
Còn mình lại phải dốc cả gia tài cho con trai mua nhà, đúng là một trời một vực.
Lục Đạt vốn còn đắc ý vì con trai có khả năng thi vào Vân Hải Cảnh vụ Tỷ, giờ phút này trong lòng chẳng còn chút vui sướng nào.
"Lão Chu, ông có một đứa con trai tốt."
Lục Đạt gượng gạo nở một nụ cười.
Chu Thanh Kiến xua tay: "Thực ra chuyện mua nhà cũng chẳng đáng gì, tôi đang tính xem có nên xin nghỉ việc không đây."
Lục Đạt vội nói: "Lão Chu, chuyện trước kia là tôi sai, tôi đảm bảo sau này sẽ không gây khó dễ cho ông trong công việc nữa."
Chu Thanh Kiến cười: "Ông hiểu lầm rồi. Chủ yếu là thằng bé kiếm được tiền, ném luôn cho vợ chồng tôi một chục tỷ, chẳng khác nào bắt chúng tôi về hưu sớm để đi du lịch thế giới. Haiz, tôi cũng chẳng biết nói gì hơn."
Ông ta nói vậy mà kêu là không biết nói gì, rõ ràng là đang khoe khoang thì có!
Lục Đạt điên cuồng oán thầm trong lòng.
Sắc mặt Lục Hải Tuyển cũng khó coi.
Tô Tú Uyển đẩy Chu Thanh Kiến một cái: "Muộn rồi, Tiểu Nguyệt Nguyệt đói bụng."
Chu Thanh Kiến "ồ" một tiếng: "Lão Lục, chúng tôi đi nhé."
Lục Đạt cười gượng: "Gặp lại sau."
Nhìn theo bóng lưng họ, Lục Hải Tuyền khẽ khịt mũi coi thường: "Có gì mà khoe khoang."
Lục Đạt liếc con trai, không nói gì.
Ai ngờ đi chưa được mấy bước đã thấy cả nhà Chu Thanh Kiến chui vào chiếc Mercedes-Maybach trị giá hơn ba tỷ, hai cha con Lục Đạt lại một lần nữa bị đả kích mạnh.
Trên đường về, Tô Tú Uyển bực mình: "Bao nhiêu tuổi rồi còn khoe khoang? Có ý nghĩa gì đâu?"
Chu Thanh Kiến nhếch mép cười: "Đương nhiên là có ý nghĩa. Bà xem vẻ mặt của Lục Đạt đi? Quả thực quá đặc sắc. Cộng sự với hắn bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn bộ dạng đó. Sướng, quá sướng!"
Tô Tú Uyển nói: "Ông đang khoe của đấy."
Chu Thanh Kiến gật đầu: "Đúng, tôi chính là đang khỏe của. Đến tuổi này rồi còn so cái gì, chỉ so hai thứ thôi. Một là sức khỏe, hai là con cái có thành đạt hay không. Cái trước tôi không thua, cái sau tôi thắng."
Tô Tú Uyển vỗ trán, bất lực: "Tôi thật sự chịu thua ông."
Tiểu Nguyệt Nguyệt hình như thấy buồn cười, cũng bắt chước Tô Tú Uyển, vỗ vỗ trán: "Con thật sự chịu thua ông."
"Ha ha ha..."
Trong xe vang lên một tràng cười lớn.
Việc Chu Vũ Thần về nhà đã tạo nên một cơn bão lớn cấp tám, cấp chín trong khu công chức.
Khi biết Chu Vũ Thần trở nên giàu có, gặp người quen đều biếu thuốc lá Hoa Tử, thậm chí còn biếu từ đầu ngõ đến cuối ngõ, tối đến bạn bè đồng nghiệp của Chu Thanh Kiến và Tô Tú Uyển kéo đến nhà.
Lấy danh nghĩa là đến chúc mừng, nhưng thực tế là vì cái gì thì ai cũng rõ.
Đến tám giờ, phòng khách đã chật kín người, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười nói.
Mọi người hết lời ca ngợi Chu Vũ Thần.
Trong miệng họ, Chu Thanh Kiển và Tô Tu Uyển nghiễm nhiên trở thành những bậc phụ huynh thành công nhất.
Chu Vũ Thần muốn chính là điều này.
Ngày xưa anh vào tù, bố mẹ mất mặt bao nhiêu, hôm nay anh trở về, anh muốn lấy lại hết những thể diện đã mất cho bố mẹ.
Dù có hơi phù phiếm, có hơi ngốc nghếch, nhưng đây là việc anh nhất định phải làm cho bố mẹ.
Còn mấy bao thuốc lá ba, bốn chục triệu, Chu Vũ Thần chẳng để vào mắt.
Chu Thanh Kiến ngồi trên ghế sofa hút thuốc Hoa Tử với mấy ông bạn già, vô tình hữu ý nhắc đến chuyện gần đây định chuyển nhà.
Sau khi bị mọi người gặng hỏi, ông mới miễn cưỡng tiết lộ Chu Vũ Thần đã mua một căn hộ chung cư ở khu Quý Hòa cho hai vợ chồng.
Ôi chao, chuyện này càng không tầm thường, những lời khen ngợi như bão táp ập đến Chu Thanh Kiến và Tô Tú Uyển.
Lần này là họ khen ngợi thật lòng, trong mắt cũng tràn đầy ghen tị.
Với những người ở độ tuổi của họ, điều muốn thấy nhất là con cái thành đạt và hiếu thảo.
Rõ ràng, Chu Vũ Thần hội tụ cả hai yếu tố.
