Trong lúc bố mẹ Chu Thanh Kiến tiếp đãi khách, Chu Vũ Thần chờ một lát rồi chào tạm biệt, cùng Chu Tinh đưa Tiểu Nguyệt: Nguyệt đi chơi.
Khoảng một tiếng sau, ba người mới trở về nhà.
Lúc này, Tiểu Nguyệt Nguyệt đã ngủ say.
Tô Tú Uyển vội vàng bế cháu vào phòng ngủ của Chu Tình đặt lên giường.
Mọi người cũng hiểu ý, đứng dậy cáo từ.
Chu Vũ Thần đưa thuốc lá Hoa Tử cho từng người, không quên nói thêm rằng mình không hút thuốc.
Tiễn khách xong, Chu Thanh Kiến đứng dưới lầu, vỗ vai Chu Vũ Thần, nói: "Ba biết vì sao sáng nay con lại tặng thuốc cho nhà ông bà Tô rồi. Con tính cả đấy, mục đích là để ba mẹ nở mày nở mặt, đúng không?"
Chu Vũ Thần bình thản đáp: "Chút xíu lợi lộc nhỏ nhoi, có thể khiến mọi người thay đổi thái độ, không nói ra nói vào sau lưng mình, chẳng phải tốt hơn sao?"
Chu Thanh Kiến nói: "Tiểu Thần, ba mẹ không để ý mấy chuyện đó."
Chu Vũ Thần nghiêm túc nói: "Nhưng con để ý."
Đôi mắt Chu Thanh Kiến chơi cay cay, vội quay mặt đi.
Chu Vũ Thần cười nói: "Ba, đừng bảo là cảm động đến khóc đấy nhé? Đàn ông con trai cả rồi, làm gì đến mức ấy."
Chu Thanh Kiến bực mình nói: "Ai thèm khóc vì mày!"
Nói vậy thôi, nhưng trên đường từ dưới lầu lên, Chu Thanh Kiến luôn tránh để Chu Vũ Thần thấy đôi mắt đã đỏ hoe của mình.
Hôm sau, trời nắng đẹp, cả nhà Chu Vũ Thần đi dạo chơi ở Thiên Dương Sơn ngoại ô.
Thiên Đường Sơn cái tên nghe rất kêu, thực tế ngọn núi cao nhất chưa đến một nghìn mét, nhưng diện tích rộng tới hơn tám trăm km², có tuyến cáp treo dài nhất tỉnh Thanh Giang, thậm chí thuộc hàng top 5 cả nước.
Tiểu Nguyệt Nguyệt lần đầu ngồi cáp treo, vô cùng thích thú, đi đi lại lại sáu lượt trong buổi sáng.
Chu Vũ Thần ngồi đến muốn nôn, bé vẫn hăng hái, đòi ngồi tiếp.
Ăn trưa xong, Chu Thanh Kiến và Tô Tú Uyển lại cùng cháu gái ngồi thêm một chuyến cáp treo nữa, Tiểu Nguyệt Nguyệt mới chịu theo Chu Vũ Thần về nhà.
Lúc chia tay, Tô Tú Uyển ôm Tiểu Nguyệt Nguyệt khóc sướt mướt.
Sắc mặt Chu Thanh Kiến cũng không tốt lắm.
Chu Vũ Thần nói: "Ba mẹ, nếu nhớ Tiểu Nguyệt Nguyệt thì cứ lên con ở mấy hôm."
Tô Tú Uyển lau nước mắt, nói: "Chừng nào con giải quyết ổn thỏa chuyện của con, chúng ta sẽ qua."
Chu Vũ Thần biết mẹ đang ám chỉ mối quan hệ giữa mình và Thẩm Tĩnh Vân, chỉ là ngại Tiểu Nguyệt Nguyệt ở đó nên không tiện nói rõ.
"Mẹ yên tâm, con làm sao mà thoát được."
Chu Vũ Thần cười nhẹ.
Tô Tú Uyển nói: "Con có lòng tin là tốt rồi. Tiểu Nguyệt Nguyệt, nhớ bà thì bảo ba dẫn con đến chơi, chịu không?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt gật đầu mạnh, nói: "Dạ. Lần sau con đến, con còn muốn ngồi cáp treo."
Tô Tú Uyển nói: "Được."
Chu Vũ Thần nói: "Bảo bối, chào ông bà đi con."
"Ông ơi, bà ơi, tạm biệt ạ."
"Tạm biệt cháu."
Đến khi khuất bóng xe của Chu Vũ Thần, Chu Thanh Kiến và Tô Tú Uyển mới lên nhà.
"Bà nó này, tôi định tuần này chuyển đến Quý Hòa, bà thấy sao?"
Vừa vào nhà, Chu Thanh Kiến đã bàn chuyện dọn nhà với Tô Tú Uyển.
Tô Tú Uyển chau mày, không hài lòng nói: "Sao? Có nhà mới rồi, chê cái nhà cũ này nhanh thế?"
Chu Thanh Kiến liếc bà một cái, nói: "Ai chê. Lần tới người ta rất có thể dẫn con dâu tương lai về, bà còn định tiếp đãi ở cái chỗ này à? Nói không chừng, là tuần sau đấy."
Tô Tú Uyển bỗng đứng dậy khỏi ghế salon, nói: "Ông nói phải. Chúng ta nhất định phải chuyển đi sớm. Ông tranh thủ tìm công ty dọn nhà, cố gắng trước thứ tư là chuyển xong."
Chu Thanh Kiến nói: "Không thành vấn đề."
...
Chu Vũ Thần, Chu Tình và Tiểu Nguyệt, Nguyệt về đến Văn Hải thì đã bảy giờ rồi.
Hai anh em phân công nhau, một người tắm cho Tiểu Nguyệt Nguyệt, một người vào bếp nấu nướng.
Chu Vũ Thần làm món mì thái thịt trứ danh tỉnh Thiểm.
Cách làm món này rất đơn giản, trước hết ủ bột mì, thái thành sợi mỏng, sau đó thái trứng gà tráng, mộc nhĩ, cà rốt, tỏi tây non, dưa chuột, đậu phụ thành hạt lựu, cho vào nồi xào, cuối cùng thêm nước, làm thành nước dùng mì thái thịt.
Luộc mì xong, cho vào nước dùng, vậy là món mì thái thịt đã hoàn thành.
Hai cô gái thu xếp xong xuôi, vừa ra khỏi phòng ngủ thì Chu Vũ Thần cũng vừa bưng mì thái thịt lên bàn.
"Ngon quá!"
Chu Tình và Tiểu Nguyệt Nguyệt, một lớn một bé, ăn đến miệng đầy dầu mỡ.
Chu Vũ Thần khẽ mỉm cười, cầm khăn giấy lau miệng cho Tiểu Nguyệt Nguyệt, nói: "Chu Tình, mấy hôm nay em ở nhà anh, trường học có vấn đề gì không?"
Trên đường về, Chu Tình đã nói với Chu Vũ Thần rằng mấy hôm nay cô sẽ ở nhà anh, cho đến khi Thẩm Tĩnh Vân học xong mới thôi.
Lý do là Chu Vũ Thần một mình chăm sóc Tiểu Nguyệt Nguyệt, cô không yên tâm.
Chu Vũ Thần đương nhiên đồng ý, chỉ lo ảnh hưởng đến việc học của Chu Tình.
Chu Tình nói: "Anh hai, theo em thì sáng anh đưa Tiểu Nguyệt Nguyệt xong rồi đưa em đi học, chiều anh đón Tiểu Nguyệt Nguyệt rồi đón em, vậy là ổn thôi."
Chu Vũ Thần nói: "Thôi được, mấy ngày nay vất vả cho em."
Chu Tình cười nói: "Không vất vả đâu. Em thích ôm Tiểu Nguyệt Nguyệt ngủ lắm."
Tiểu Nguyệt: Nguyệt lập tức ngẩng đầu lên nói: "Con cũng thích ngủ với cô."
Chu Vũ Thần tò mò hỏi: "Sao vậy? Ba không tốt à?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt lộ vẻ ghét bỏ, nói: "Vì người ba khó ngửi, còn người cô thơm thơm."
"Ha ha ha ha..."
Chu Tình cười ha ha.
Chu Vũ Thần cạn lời.
Chín giờ tối, Thẩm Tĩnh Vân gọi điện thoại cho Chu Vũ Thần.
"Anh về rồi à?"
"Về rồi."
"Bác trai bác gái khỏe không anh?"
"Khỏe."
"Tiểu Nguyệt Nguyệt có nghịch ngợm không nghe lời không?"
"Nào chỉ là nghe lời, cái miệng nhỏ đó ngọt như bôi mật ấy chứ. Lúc về, bà nội khóc sướt mướt. Đứng dưới lầu tận hai mươi phút mới chịu cho mình đi."
"Vậy thì tốt. Nguyệt Nguyệt đâu rồi anh?"
"Trong phòng ngủ nghe Chu Tình kể chuyện. Mấy hôm nay Chu Tình sẽ ở nhà giúp anh chăm sóc con."
"Tuyệt quá, em gọi cho Chu Tình đây,"
"Ừ."
Cúp điện thoại, Chu Vũ Thần vào thư phòng đọc sách.
Sau khi kỹ năng Hacker lên đến Đại Sư cấp, Chu Vũ Thần nhắm đến chuyên ngành của mình ở đại học - tài chính.
Tuy nhiên, ngành tài chính bao gồm quá nhiều lĩnh vực, Chu Vũ Thần chọn đầu tư, bao gồm đầu cơ cổ phiếu và giao dịch kỳ hạn.
Trải qua hai năm đại học và bốn năm cố gắng học tập ở Tô Thành, Hệ thống Toàn Năng Dưỡng Thành đánh giá năng lực đầu tư của Chu Vũ Thần ở mức Nhập Môn (99%), chỉ cách Tinh Thông một bước.
