Hulk nằm dưới đáy hố, mình đầy thương tích, làn da xanh lục nút nẻ nhưng vẫn chậm rãi khép lại.
Adam lơ lửng trên không, khí tức có chút hỗn loạn, rõ ràng đòn vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều sức lực.
"Vẫn chưa gục?"
Trên sân thượng, Shaw Hale tựa vào ghế nằm, nhíu mày nói: "Tên Hulk này quả thật không tầm thường."
Đúng lúc đó, thân thể Hulk đột nhiên co giật dữ dội, mạch máu nổi lên dưới da, cơ bắp bắt đầu giật giật một cách bất thường.
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Natasha ở phía xa kinh hô.
Hulk đau đớn cuộn tròn người, phát ra tiếng gầm xé ruột, đôi mắt căm hận nhìn chằm chằm Adam.
Hình thể hắn bắt đầu thu nhỏ, màu xanh lá dần dần biến mất.
Vài phút sau, nằm dưới đáy hố không còn là Hulk, mà là tiến sĩ Banner đã trở lại hình dạng người.
Ông yếu ớt mở mắt, giọng khàn đặc: "Kết… Kết thúc rồi sao?"
Adam hạ xuống bên cạnh ông, cảnh giác nhìn: "Tiến sĩ Banner? Nói với tôi rằng tâm trạng ông đang rất tốt đi, nếu không, tôi có lẽ nên cân nhắc việc liều mạng với ông đấy."
"Là... là tôi..." Banner khó khăn ngồi dậy, "Tôi… cần nghỉ ngơi..."
Shaw Hale thấy vậy liền thu hồi ánh mắt.
"Trò vui kết thúc rồi." Hắn phủi tay, lại ngả người ra ghế.
"Đồ Linh, tiếp tục giám sát động tĩnh của bọn chúng."
"Rõ, thưa ngài. Đặc vụ S.H.LE.L.D đang tiếp cận khu vực đó." Đồ Linh báo cáo.
"Nick Fury vừa tuyên bố Kế hoạch Avenger chính thức khởi động."
Shaw Hale khẽ cười một tiếng: "Cuối cùng hắn cũng tập hợp đủ ban nhạc siêu anh hùng của mình."
Hắn nhắm mắt lại, nhưng siêu thính giác vẫn chú ý đến cuộc tiếp xúc ở phương xa.
"Gia nhập chúng tôi đi, tiến sĩ Banner." Giọng Natasha vang lên.
"Chúng tôi có thể giúp ông kiểm soát Hulk."
"Tôi cần cân nhắc..." Banner yếu ớt đáp lại.
"Thế giới cần những người bảo vệ như ông..." Đây là giọng của Adam.
Shaw Hale lắc đầu, không quan tâm nữa.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao, suy nghĩ trôi về nơi xa xăm.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân khe khẽ vang lên sau lưng.
"Còn chưa ngủ sao?" Giọng Wanda từ cầu thang vọng lên.
Shaw Hale không quay đầu lại: "Cô chẳng phải cũng vậy sao?"
Wanda bước đến ngồi xuống cạnh hắn, mái tóc đỏ ánh lên một vầng sáng yếu dưới ánh trăng.
Nàng nhìn theo ánh mắt Shaw Hale lên bầu trời sao: "Anh đang nhìn gì vậy?"
"Tương lai." Shaw Hale trả lời ngắn gọn.
Wanda nghiêng đầu nhìn hắn: "Anh lúc nào cũng vậy, thần thần bí bí."
Khóe miệng Shaw Hale khẽ nhếch lên: "Pháp sư đều thế cả."
Hai người im lặng một hồi, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua sân thượng.
"Các anh nói chuyện ban ngày, về Monaco." Wanda đột nhiên nói.
Shaw Hale nhíu mày: "Thì sao?"
"Thì..." Wanda cắn môi dưới.
"Nếu anh đổi ý muốn đi… em có thể đi cùng."
Shaw Hale quay đầu nhìn nàng, đôi mắt màu vàng óng phản chiếu bóng hình nàng: "Cô muốn đi?"
Mặt Wanda hơi nóng lên: "Em chỉ là muốn nhìn thế giới bên ngoài. Từ sau khi ra khỏi Hydra, em vẫn chưa…"
Nàng chưa nói hết câu, Shaw Hale đã đứng dậy.
"Được thôi, ngày mai xuất phát, nhưng không phải Monaco."
Wanda tròn mắt: "Thật á? Vậy đi đâu?"
"Tại sao không?" Shaw Hale nhún vai, "Dù sao thì huấn luyện cũng cần thực tiễn."
"Đi đâu cũng được, ví dụ như, Hawaii."
Wanda không kìm được lộ ra nụ cười tươi tắn, những tia năng lượng đỏ ửng nhảy nhót trên đầu ngón tay.
Shaw Hale nhìn dáng vẻ nàng, trong mắt lóe lên một tia dịu dàng: "Đừng vui mừng quá sớm, quay lại rồi tiếp tục huấn luyện."
"Biết rồi!"
Wanda vui vẻ đứng lên, mái tóc đỏ vẽ nên một đường cong duyên dáng trên không trung, "Em đi chuẩn bị hành lý đây!"
Nàng chạy chậm rời đi, bước chân nhẹ nhàng.
Shaw Hale lắc đầu, quay người đi về phía phòng ngủ.
Sáng sớm.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất rải vào phòng ăn, Wanda đặt nốt phần trứng chiên cuối cùng lên bàn.
Năng lượng đỏ ửng lưu chuyển trên đầu ngón tay nàng, chiếc bàn vững vàng hạ xuống trước vị trí quen thuộc của Shaw Hale.
"Đồ Linh, anh ấy vẫn đang ở phòng huấn luyện sao?" Wanda khẽ hỏi, ngón tay vô thức xoắn lấy một sợi tóc đỏ.
"Thưa cô, tiên sinh đã hấp thụ năng lượng mặt trời nhân tạo cả đêm." Giọng Đồ Linh từ trên trần nhà vọng xuống.
"Dựa trên năng lực của Superman, anh ấy đã nhận biết được toàn bộ quá trình cô chuẩn bị bữa sáng."
Tai Wanda nóng bừng, vừa định nói gì đó, cánh cửa thông xuống phòng huấn luyện dưới lòng đất lặng lẽ trượt ra.
Shaw Hale bước vào, chiếc áo sơ mi đen tay dài được xắn tùy tiện, lộ ra đường cong rắn chắc của cánh tay.
Năng lượng màu vàng óng ánh ban mai vẫn chưa hoàn toàn tan biến trong đôi mắt hắn, theo từng bước chân mà lay động.
"Trứng chiên hoa hẹ hôm nay ngon hơn hôm qua."
Shaw Hale ngồi xuống trước bàn ăn, ngón tay khẽ cong lại, tách cà phê tự động bay tới trước mặt hắn.
Wanda đẩy đĩa bánh mì nướng sang: "Em thêm một chút gia vị, không biết có hợp khẩu vị anh không."
Nàng nhìn Shaw Hale xẻ miếng trứng chiên, lòng đào trứng vàng óng chảy tràn trên đĩa.
Shaw Hale nếm thử một miếng, nhíu mày: "Nhục quế và hạt nhục đậu khấu?"
"Anh còn biết cả cái này?” Wanda ngạc nhiên mở to mắt.
"Vị giác của tôi có thể phân tích cấu trúc phân tử." Shaw Hale lắc lắc chiếc nĩa.
"Kết hợp các loại gia vị này quả thật không tệ."
Wanda mỉm cười, cúi đầu cắt phần bữa sáng của mình.
Ánh nắng sớm xuyên qua mái tóc đỏ của nàng, hắt những vệt sáng nhỏ li ti lên chiếc khăn trải bàn trắng tinh.
"Vậy thì..."
Nàng ngập ngừng mở lời, "Hawaii có gì đặc biệt sao? Thật ra, em chưa từng đến đó."
Shaw Hale đặt ly cà phê xuống: "Ánh nắng, bãi cát, và cả..."
Hắn bất chợt giơ tay búng tay trước mặt Wanda, một đóa hoa trứng gà trống rỗng xuất hiện, bay xuống đặt bên cạnh đĩa ăn của nàng.
"Một môi trường thích hợp để luyện tập ma pháp nguyên tố."
Wanda nắm lấy đóa hoa, năng lượng đỏ ủng vô thức quấn quanh, viền cánh hoa ánh lên những đường vân vàng: "Em cứ tưởng sẽ là một, một sân huấn luyện nghiêm túc hơn chứ:".
"Ma pháp hỗn mang bắt nguồn từ cảm xúc." Shaw Hale đứng dậy, ánh nắng phác họa đường nét thẳng tắp của hắn.
"Gò bó chỉ mang lại tác dụng ngược."
Hắn bước về phía trung tâm phòng khách, giơ tay vạch ra một vòng sáng vàng.
Bên kia cánh cổng truyền tống, sóng biển xanh biếc vỗ vào bãi cát trắng mịn, những hàng cọ đung đưa trong gió nhẹ.
Wanda chạy chậm đuổi theo, đột nhiên dừng lại trước khi bước qua cánh cổng: "Khoan đã, có phải em nên thay đồ bơi không?"
Shaw Hale không quay đầu lại bước vào cánh cổng: "Như vậy càng tốt."
Gió mát Hawaii lướt qua, mang theo hơi thở của biển cả.
Wanda đi chân trần trên bãi cát mịn, ngón chân lún sâu vào những hạt cát ấm áp.
Nàng hít một hơi thật sâu, ma pháp hỗn mang vô thức tràn ra, hình thành một làn sương đỏ ửng quanh thân.
"Kiểm soát."
Giọng Shaw Hale từ phía sau truyền đến, "Cảm nhận sự cộng hưởng giữa năng lượng và môi trường."
Wanda nhắm mắt lại, mặc cho gió biển mơn man gò má.
Nàng phát hiện dòng chảy ma pháp ở đây thực sự khác biệt, như một dòng nước ấm bao bọc lấy toàn thân.
Khi nàng mở mắt ra lần nữa, làn sương đỏ ửng đã ổn định lại, mạch động theo nhịp thở.
"Rất tốt."
Shaw Hale không biết từ lúc nào đã thay trang phục, ánh nắng tôn lên tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, những đường cơ bắp như được tạc tượng.
Hắn chỉ tay về phía biển xa: "Bây giờ, hãy thử kéo dài năng lượng xuống nước."
Má Wanda hơi nóng lên, vội vàng tập trung sự chú ý.
Năng lượng đỏ ửng như những sợi tơ lướt trên mặt biển, tạo ra những bọt nước li ti.
"Không phải là kiểm soát, mà là dẫn dắt." Shaw Hale bước đến cạnh nàng.
"Hãy tưởng tượng ma pháp của cô là một phần của gió biển."
Theo sự chỉ dẫn của hắn, năng lượng đỏ ửng dần đồng bộ với sóng biển, khúc xạ ánh sáng kỳ lạ dưới ánh mặt trời.
Wanda ngạc nhiên nhận ra, lần này năng lượng tiêu hao ít hơn rất nhiều so với khi luyện tập trong phòng.
"Tại sao ở đây lại dễ dàng hơn?"
"Gần gũi với nguyên tố." Shaw Hale giơ tay, một dòng nước nhỏ từ biển dâng lên, xoáy tròn trong lòng bàn tay hắn.
"Mỗi nơi đều có một trường năng lượng đặc biệt, tìm được điểm cộng hưởng sẽ giúp cô đạt được hiệu quả cao hơn."
Hắn đột nhiên nắm lấy cổ tay Wanda, kéo ngón tay nàng hướng về phía biển: "Cảm nhận tần số này."
Wanda nín thở, lòng bàn tay Shaw Hale ấm áp và khô ráo, một loại năng lượng kỳ lạ xuyên qua tiếp xúc truyền đến.
Nàng vô thức bắt chước tần số này, năng lượng đỏ ửng ngay lập tức lan tỏa, toàn bộ vùng biển ánh lên một vầng sáng yếu.
"Em làm được rồi!" Nàng reo lên, quay đầu lại vô tình chạm vào cằm Shaw Hale.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể đếm được cả lông mi của đối phương.
Đôi mắt màu vàng óng của Shaw Hale hơi nheo lại: "Không tệ, thiên phú tốt đấy."
Hắn buông tay ra, lùi lại nửa bước, "Bây giờ hãy thử thay đổi hình dạng của nước."
Wanda vội vàng xoay người đối mặt với biển cả, mái tóc đỏ bay bay che đi đôi tai ửng hồng.
Nàng tập trung tỉnh thần, năng lượng đỏ ửng hòa quyện vào mặt biển, dần dần ngưng tụ thành một tòa lâu đài pha lê óng ánh.
"Quá gắng gượng." Shaw Hale phê bình, "Ma pháp hỗn mang cần phải..."
Hắn chưa dứt lời, lâu đài pha lê đột nhiên vặn vẹo biến dạng, hóa thành một con thủy long khổng lồ phóng lên trời!
Wanda kinh hô một tiếng, con thủy long mất kiểm soát lao xuống bãi cát!
Shaw Hale ngay lập tức xuất hiện trước mặt nàng, đôi mắt bừng sáng ánh kim quang.
