Logo
Chương 191: Bên ngoài sát thủ Lâm Phong

Lâm Phong vung tay tát tới tấp, khiến ả ta áo trắng câm như hến.

Ả áo trắng trừng mắt nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy hận thù.

"Còn dám trừng?"

Lâm Phong lại bồi thêm mấy bạt tai.

Mắt ả áo trắng sưng húp, gần như không mở nổi.

Ánh mắt â ta dao động, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong, sợ lại bị ăn đòn.

Từ đầu đến cuối ả áo trắng không hé răng, Lâm Phong cứ tưởng mình đã đánh cho ả ta sợ tới mức không dám nói.

Đánh một hồi, hắn mới nhớ ra mình đã điểm á huyệt của ả.

Ả áo trắng trông có vẻ tổn thương nghiêm trọng, nhưng thực chất chỉ bị thương ngoài da, Lâm Phong căn bản không ra tay nặng.

Lãnh Nguyệt Các có một quy định, nếu có ai dám xông vào phân bộ Lãnh Nguyệt Các gây sự, chỉ cần không đánh người tàn phế, Lãnh Nguyệt Các sẽ không can thiệp.

Đương nhiên, quy định này chỉ áp dụng khi hai bên có cảnh giới tương đương.

Mục đích của quy định này thuần túy là để kích thích đệ tử Lãnh Nguyệt Các nỗ lực vươn lên.

Tuy nhiên, thật sự không có mấy ai dám động vào người của Lãnh Nguyệt Các, dù sao người ta cũng là tổ chức sát thủ, đánh người ta xong, người ta quay đầu lại tuyên bố nhiệm vụ giết mình thì xong.

Lâm Phong thì không sợ điều đó, ấm ức bỏ đi không phải là phong cách của hắn.

Nếu thực lực hắn không bằng ả áo trắng này thì hắn đã bỏ đi rồi.

Lâm Phong nhận ra ả áo trắng thuộc Luyện Cốt cảnh, mà bản thân hắn cũng vậy, nên mới dám ra tay.

Nấp sau hậu viện, Bách Độc Đồng Tử sợ đến run cầm cập.

Hắn chưa từng nghe ai dám xông vào Lãnh Nguyệt Các đánh người của Lãnh Nguyệt Các, gan người này lớn thật.

Bách Độc Đồng Tử lấy ra từ trong ngực bí tịch truyền thừa của sư môn, 《 Bách Độc Bí Điển 》, ngắm nghía một chút rồi lại cất lại vào ngực.

Quyển bí tịch này cũng coi như là bảo vật, nghe nói trong bí tịch ẩn giấu môn võ học thất truyền đã lâu của sư môn, 《 Vạn Độc Chân Kinh 》, nhưng mãi vẫn chưa ai có thể hiểu thấu đáo.

Quyển bí tịch này quá quan trọng đối với Bách Độc Đồng Tử, nên dù ả áo trắng có đòi, hắn cũng không đưa.

Đánh người xong, Lâm Phong bắt đầu ra điều kiện.

"Ngươi dẫn ta đi tìm Bách Độc Đồng Tử, không có bí tịch cũng cho ta chụp một bản."

Lâm Phong đẩy ả áo trắng một cái, "Đi mau!"

Ả áo trắng giận dữ trừng mắt Lâm Phong, mở miệng nói: "Ô lỗ ô lỗ ô lỗ ô lỗ."

Vì mặt sưng vù, ả áo trắng nói không rõ tiếng.

"Nói tiếng người cho ta nghe."

Lâm Phong giơ tay lên, như muốn giáng xuống một bạt tai.

Đột nhiên, từ trên lầu vọng xuống một tiếng quát nhẹ: "Đủ rồi!"

Ngay sau đó, một luồng uy áp cường đại giáng xuống người Lâm Phong.

Lâm Phong cảm giác không khí xung quanh như ngưng kết lại, trên vai tựa hồ có vạn cân đè nặng, ép cho khớp xương hắn rung lên răng rắc.

Lâm Phong cố gắng vận một ngụm chân khí, thi triển Kim Cương Bất Hoại Thần Công.

Uy áp từ bốn phương tám hướng dồn đến, Kim Cương Bất Hoại Thần Công phòng ngự toàn diện, chỉ thấy trên người Lâm Phong kim quang đại thịnh, giống như một pho tượng vàng nhỏ.

Lâm Phong gắng gượng chống đỡ luồng uy áp này, không quỳ xuống đất, hắn liếc nhìn lên lầu hai, thấy một tiểu nữ hài mặc đồ đen, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, đang dựa vào lan can lầu hai quan sát mình.

Tiểu nữ hài có vẻ hơi ngạc nhiên, "Ồ, Kim Cương Bất Hoại Thần Công, thú vị thật."

Lâm Phong trong lòng kinh hãi không thôi, trên giao diện thuộc tính của tiểu nữ hài mặc đồ đen sừng sững hai chữ 'Tiên Thiên.

Tiên Thiên cường giả trẻ tuổi hơn nữa còn có hai trăm năm thọ nguyên, tiểu nữ hài này nhìn tuổi không lớn, không chừng là một lão yêu quái sống một hai trăm năm rồi cũng nên.

Lâm Phong cảm thấy gần đây mọi việc quá thuận lợi, mình có chút chủ quan, không nên vì nhất thời nghĩa khí mà trêu chọc Lãnh Nguyệt Các, cái quái vật khổng lồ này, lần này có thể gặp họa rồi.

Hắn không nắm chắc đối phó với Tiên Thiên cường giả trên lầu hai, không biết lấy danh sư phụ ra có tác dụng không.

Lâm Phong gắng gượng chống đỡ uy áp, không quỳ xuống đã dùng hết toàn lực, không thể nhúc nhích thêm chút nào.

 áo trắng trước mặt Lâm Phong đột nhiên sáng mắt lên, sư phụ coi như đã ra tay.

Ả áo trắng thấy Lâm Phong không động đậy, vung tay tát vào mặt Lâm Phong.

"Bốp", "Ái da!"

Ả áo trắng không dùng được chân khí, xoa xoa bàn tay đau điếng.

Ả ta cảm thấy một tát này như đánh vào người sắt vậy. "Sưu sưu", hai đạo chân khí từ trên lầu hai bắn xuống, điểm vào người ả áo trắng.

Huyệt đạo của ả áo trắng lập tức được giải khai, chân khí vận chuyển tự nhiên.

Ả áo trắng móc ra hai viên thuốc trị thương, lưu thông máu, tan ứ huyết nuốt vào bụng, sau đó rút từ bên hông ra một con dao găm.

Ả áo trắng dùng đôi mắt nhỏ híp lại, sưng húp, giận dữ trừng mắt Lâm Phong.

Lâm Phong cảm thấy không ổn, hắn vận chân khí ra trước người.

Quả nhiên, ngay sau đó ả áo trắng giơ dao găm lên đâm vào ngực Lâm Phong.

"Coong, coong, coong”, dao găm đâm vào đâu, chỗ đó liền kim quang đại thịnh.

Lâm Phong khống chế chân khí tập trung vào điểm dao găm đâm tới, nhờ vậy mới không hề tổn hại.

Ả áo trắng đâm tới tấp, kết quả Lâm Phong không hề hấn gì, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ánh mắt ả áo trắng đảo qua mặt Lâm Phong, một dao đâm thẳng vào mắt trái của hắn.

Lâm Phong thầm mắng một câu, con nhỏ này thật độc, rồi nhắm mắt trái lại, vận chân khí lên mặt.

Ả áo trắng thấy vậy lại đâm vào mắt phải của Lâm Phong.

Lâm Phong nhắm mắt phải lại, mở mắt trái ra.

Ả áo trắng trái một nhát, phải một nhát đâm vào mắt Lâm Phong, nhưng chẳng nhát nào trúng cả.

Lâm Phong từ đầu đến cuối mở một mắt, nhắm một mắt.

Ả áo trắng nghiến răng ken két, "Tức chết bà rồi!"

Tiểu nữ hài mặc đồ đen trên lầu hai nằm dài trên lan can, một tay chống đầu, cười nhìn ả áo trắng đâm Lâm Phong.

Ả áo trắng chống nạnh, ngực phập phồng không ngừng, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực.

Người này có cảnh giới tương đương với mình, sư phụ lại giúp mình khống chế người này, vậy mà mình vẫn không gây thương tổn được hắn.

Ánh mắt ả áo trắng liếc xuống hạ bộ của Lâm Phong.

Lâm Phong tức khắc cảm thấy dưới háng lạnh toát, đúng là lòng dạ đàn bà.

Dù hắn có đánh sưng mặt ả ta, nhưng hắn đã khống chế lực đạo rất tốt, không đánh rụng một cái răng nào.

Lúc này, tiểu nữ hài mặc đồ đen trên lầu lên tiếng.

"Thôi đi, Lãnh Nguyệt Các chúng ta có quy định, mọi việc đều theo quy củ mà làm. Đáp ứng điều kiện của vị tiểu ca này rồi để người ta đi."

Ả áo trắng quay đầu lại, vặn vẹo người, nũng nịu với người trên lầu, "Sư phụ, người giúp con chơi chết tên đáng ghét này đi."

Tiểu nữ hài mặc đồ đen trên lầu cười nói: "Đừng làm loạn."

Giọng nói của tiểu nữ hài mặc dù rất dịu dàng, nhưng ả áo trắng vẫn không dám cãi lời.

Lúc này Lâm Phong cảm thấy áp lực trên người nhẹ đi, xem ra vị cường giả trên lầu đã thu hồi uy áp.

Tiểu nữ hài mặc đồ đen ném cho Lâm Phong một khối lệnh bài bằng đồng, "Làm sát thủ bên ngoài của Lãnh Nguyệt Các chúng ta đi."

Lâm Phong tiếp lấy lệnh bài, thu hồi Kim Cương Bất Hoại Thần Công, chắp tay thi lễ với tiểu nữ hài mặc đồ đen trên lầu.

Đối mặt với loại cường giả này, Lâm Phong không dám chút nào làm trái, cái mạng nhỏ của mình nằm trong tay người ta.

Sát thủ bên ngoài lại không hạn chế tự do thân thể, chấp nhận cũng không sao, sau này tài nguyên tu luyện không đủ còn có thể đến Lãnh Nguyệt Các nhận nhiệm vụ. Coi như mình làm thêm nghề tay trái.

Ả áo trắng dẫn Lâm Phong đến hậu viện của Lãnh Nguyệt Các, Bách Độc Đồng Tử đang đứng trong sân nghịch ngón tay, hắn đứng ngồi không yên, không biết phải làm sao.

Bách Độc Đồng Tử lúc này biến thành bộ dạng thư sinh mặt trắng, đây mới là diện mạo thật của hắn.

Ả áo trắng đi đến trước mặt Bách Độc Đồng Tử, "Đem bí tịch độc công của ngươi ra đây, nếu không có thì ngươi chép tay một bản."

Bách Độc Đồng Tử vừa định hỏi ả áo trắng xin giấy bút.

 áo trắng lại bồi thêm một câu, "Bổn cô nương không có thời gian chờ ngươi chép bí tịch, trong mười hơi thở phải chép xong cho ta. Chép không xong, cứ mỗi một hơi thở trôi qua chặt một ngón tay của ngươi, không đủ ngón tay thì chặt ngón chân.”

Bách Độc Đồng Tử trong lòng thầm mắng, còn chép cái con khỉ, con nhỏ này bị người ta đánh cho một trận ở bên ngoài, đây là muốn trút giận lên mình đây mà.

Giữ mạng quan trọng hơn, Bách Độc Đồng Tử lấy bí tịch từ trong ngực ra đưa cho ả áo trắng.

Ả áo trắng tiếp lấy bí tịch, dùng bí tịch quạt mạnh vào mặt Bách Độc Đồng Tử.

"Bốp", Bách Độc Đồng Tử căn bản không dám tránh, cũng không dám vận công ngăn cản, đứng im tại chỗ chịu đòn.

Bách Độc Đồng Tử bị đánh rụng một cái răng, hắn không dám nhổ răng ra, chỉ có thể ngậm trong miệng.

Ả áo trắng quạt xong bên trái lại quạt bên phải.

Bách Độc Đồng Tử không ngậm răng nữa, trực tiếp nuốt răng vào bụng.

"Vừa nãy ngươi không phải nói không có bí tịch sao? Bây giờ sao lại có?"

Lâm Phong thấy vậy, lại lặng lẽ mở Kim Cương Bất Hoại Thần Công.