Logo
Chương 192: Huynh đệ chúng ta về sau đến điệu thấp làm việc

Bách Độc Đồng Tử ấp úng mãi mới thốt ra được bốn chữ: "Ta, ta quên mất."

"Ba ba," nữ tử áo trắng lại véo mạnh hai tay Bách Độc Đồng Tử, "Quên? Sao ngươi không quên luôn cái đầu ở nhà đi!"

Bách Độc Đồng Tử bị đánh choáng váng đầu óc, bất giác lùi về sau hai bước.

"Còn dám tránh, cút lại đây cho ta!"

Vì mạng sống, Bách Độc Đồng Tử đành phải lủi thủi trở về chỗ cũ.

Giờ hắn mới hối hận vì đã chạy vào Lãnh Nguyệt Các, sớm biết thế này thà chạy sang chỗ khác còn hơn.

Nữ tử áo trắng liên tiếp tát tới tấp, đánh cho Bách Độc Đồng Tử sưng vù cả mặt.

Lâm Phong đứng phía sau thấy mà buồn cười, chẳng khác nào một con heo nái đang đánh một con heo con.

Nhưng rồi Lâm Phong kìm lại, không dám cười thành tiếng.

Có cao thủ Tiên Thiên đứng đó, tốt nhất là nên thu liễm một chút.

Nữ tử áo trắng trút hết cơn giận lên người Bách Độc Đồng Tử, tâm tình cũng tốt hơn nhiều, mặt sưng cũng dần xẹp xuống.

Nữ tử áo trắng liếc nhìn bí tịch trong tay, "Bí tịch này cũng dai thật, đánh ngươi sưng đầu mà nó vẫn không hề hấn gì."

Nàng khẽ vung tay ném bí tịch cho Lâm Phong, "Thỏa mãn điều kiện của ngươi rồi, cút đi!"

Lâm Phong bắt lấy bí tịch, không vội đi ngay mà nhìn về phía tiểu nữ hài, một cường giả Tiên Thiên.

Hắc y tiểu nữ hài cười cười, "Hai người các ngươi đi đi, ra ngoài rồi cũng đừng đánh nhau nữa nhé."

Giọng hắc y tiểu nữ hài nhu hòa nhưng lại mang theo một cỗ uy nghiêm khiến người ta không dám cãi lời.

Lâm Phong hướng về phía nữ tử áo đen và nữ tử áo trắng chắp tay thi lễ, rồi mới rời khỏi Lãnh Nguyệt Các.

Vừa ra khỏi Lãnh Nguyệt Các, lưng Lâm Phong đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hôm nay quá nguy hiểm, sống chết chỉ trong một ý niệm của người ta.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn trời, trăng đã lên cao.

Trời đã khuya, Lâm Phong quay về khách sạn.

Bách Độc Đồng Tử đuổi theo chặn Lâm Phong lại, "Huynh đệ, bàn chuyện chút được không? Trả bí tịch lại cho ta đi, điều kiện gì ngươi cứ ra giá."

Lâm Phong nhìn cái đầu heo của Bách Độc Đồng Tử, trên mặt lộ ra một nụ cười chế giễu, "Cút cho khuất mắt."

Với kẻ muốn giết mình, còn cần phải giữ sắc mặt tốt làm gì?

Nếu không phải có cường giả Tiên Thiên lên tiếng, Lâm Phong đã cho Bách Độc Đồng Tử này sống dở chết dở rồi.

"Huynh đệ, đừng thế chứ, coi như chúng ta không đánh không quen biết, ngươi ra giá đi, ngân lượng hay đan dược gì cũng được."

Lâm Phong không để ý đến Bách Độc Đồng Tử, hắn cứ mặt dày mày dạn lẽo đẽo theo sau.

"Huynh đệ, ca, hai ta thương lượng đi mà."

Lâm Phong bị hắn làm phiền đến phát bực, cái tên Bách Độc Đồng Tử này sao mà không biết xấu hổ vậy, chắc đó là lý do hắn bách độc bất xâm chăng?

"Ca, xin anh thương xót, một trăm viên Tăng Công Đan được không? Đủ thành ý rồi chứ?"

Lâm Phong nghe vậy thì dừng bước, đợi học xong công pháp trong bí tịch, rồi đem bán lại cho cái tên Ngũ Độc Đồng Tử này cũng không tệ.

"Một trăm viên Giáp Tăng Công Đan thì còn tạm được."

Bách Độc Đồng Tử xua tay, "Ca, anh đừng đùa em thế chứ? Em còn không đáng giá một trăm viên Giáp Tăng Công Đan đâu.

Mà lại anh cũng không đáng giá số đó."

"Ồ? Đầu ta trị giá bao nhiêu?"

"Cụ thể bao nhiêu thì em không biết, em chỉ biết giết anh em có thể nhận được hai mươi viên Giáp Tăng Công Đan."

"Vậy được thôi, muốn bí tịch thì ngày mai mang hai mươi viên Giáp Tăng Công Đan đến quán trọ tìm ta, quá hạn không đợi."

Nói xong, Lâm Phong không quay đầu lại mà nhanh chân rời đi.

Thấy Lâm Phong đã quyết ý, Bách Độc Đồng Tử không đuổi theo nữa.

Trong lòng hắn cảm thấy chua xót, hôm nay đúng là gặp vận rủi lớn, ám sát không thành còn bị ăn đòn,

giờ lại còn phải tốn hai mươi viên Giáp Tăng Công Đan.

Hắn nghĩ bụng cướp lại bí tịch từ tay Lâm Phong, nhưng lại hơi chùn bước.

Gã kia là kẻ hung hãn, mình đánh không lại hắn, mà hắn còn có thể nhìn thấu độc của mình, tốt nhất là không nên động thủ với người này.

Bách Độc Đồng Tử xoa cái đầu heo của mình, trong lòng nhanh chóng nghĩ cách, làm sao có thể kiếm được đống đan dược kia trong thời gian ngắn như vậy?

......

Lâm Phong trở lại quán trọ thì phát hiện phòng không có ai, định ra ngoài hỏi thử tiểu nhị Tôn Vũ đi đâu.

Nhưng Tôn Vũ đã tự mình trở về.

"Đại ca, huynh đi đâu giờ này mới về vậy?"

"Đừng nhắc nữa, chút nữa thì ta không về được rồi."

Lâm Phong kể lại cho Tôn Vũ nghe những gì đã xảy ra tối nay.

"Ra ngoài đường xá, sau này huynh đệ ta phải làm việc kín tiếng thôi, để tránh rước họa vào thân.”

Tôn Vũ nghe mà kinh hồn bạt vía, "Đại ca, em hiểu rồi.

Thấy huynh mãi chưa về, em cảm thấy bất an nên đã thuê một phòng gần cửa sổ ở quán trọ đối diện, để quan sát bên này.

Em luôn theo dõi bên này, thấy đại ca về thì em chạy sang ngay."

Lâm Phong khen Tôn Vũ một câu, "Tốt, phải có tinh thần cảnh giác như vậy, may mà hôm nay không sao."

Chúng ta nghỉ sớm thôi, mai còn phải lên đường đi phủ thành.”