Sau một câu trào phúng vang lên trên lôi đài, Lâm Phong cười khẩy nhìn toàn bộ đấu trường.
Chẳng ai ngờ Lâm Phong lại dám buông lời ngông cuồng đến vậy, đấu trường nhất thời im phăng phắc.
Vài nhịp thở trôi qua, những tiếng xì xào bàn tán mới bắt đầu nổi lên.
"Thằng nhãi này là ai vậy? Mẹ nó láo toét."
"Tên này chán sống rồi hay sao?"
"Hắn chắc chắn là không muốn sống nữa rồi, nếu không sao dám nói những lời đó?"
"Trong Ma Y Vệ còn có loại ngoan nhân này cơ à?"
......
Khi đám võ giả trong đấu trường nhận ra Lâm Phong chỉ là một võ giả tầm thường, họ bắt đầu chửi rủa hắn.
"Thằng nhóc con từ đâu tới, cút về chỗ đó ngay!"
"Một thằng Ma Y Vệ bé tí mà dám ăn nói lung tung ở đây."
"Không muốn chết thì tranh thủ thời gian biến đi cho khuất mắt."
Khán giả trên đài cũng bị lời nói của Lâm Phong làm cho choáng váng.
"Người anh em này ngông cuồng quá thể."
"Bao nhiêu năm rồi, Kiếm Tông luận võ cuối cùng cũng bớt tẻ nhạt."
"Đúng vậy, có chút thú vị đấy."
Đám người Ma Y Vệ đóng quân ở phủ thành nhìn nhau ngơ ngác. Họ tự nghĩ, nếu là mình lên đài thì tuyệt đối không dám nói ra những lời như vậy.
"Đây quả thực là tấm gương cho chúng ta noi theo."
"Mặc kệ Lâm tướng quân hôm nay sống hay chết, tiếng tăm coi như đã vang dội."
"Ma Y Vệ chúng ta lần này cũng nhờ đó mà nổi danh."
Tướng quân Giả Bằng Phi của Ma Y Vệ phủ thành không biết nên nói gì cho phải. Tên nhãi này vừa giết chết một người nhà người ta, sau đó lại mở miệng khiêu khích tất cả võ giả trên đấu trường.
Đây chẳng phải là đang tự tìm đến cái chết sao?
Chẳng lẽ hắn lên đài vốn đã không có ý định sống sót trở về?
Ông ta quay đầu nhìn thoáng qua Phó chỉ huy sứ Cơ Vân Phong đang ngồi trên đài cao.
Ông ta phát hiện trên mặt Cơ Vân Phong lại lộ ra một nụ cười thản nhiên.
Cơ Vân Phong biết rõ thực lực của Lâm Phong, trong lòng không hề lo lắng cho sự an toàn của hắn, chỉ cảm thấy người sư đệ này của mình rất cá tính.
Giả Bằng Phi nhìn thấy biểu hiện của Cơ Vân Phong thì trong lòng như có điều suy nghĩ.
Phó chỉ huy sứ đại nhân vừa mới tiếp kiến tên nhãi này, hắn liền bắt đầu nổi điên, chẳng lẽ là do Phó chỉ huy sứ đại nhân chỉ thị?
Nghĩ đến đây, Giả Bằng Phi trong lòng hơi yên tâm.
Đa số mọi người đều mang tâm lý xem náo nhiệt, chú ý đến sự phát triển của sự việc, có rất ít người lo lắng cho sự an nguy của Lâm Phong.
Đám đông dưới đấu trường hò hét ầm ï, nhưng một lúc lâu cũng không có ai lên khiêu chiến Lâm Phong.
Phần lớn mọi người vẫn rất tỉnh táo. Vừa rồi Lâm Phong đã một kiếm xuyên tim giết chết đồng nghiệp của mình, công phu trên tay tuyệt đối không phải dạng vừa.
Chẳng ai dại gì vì một câu trào phúng mà liều mạng với một cao thủ như vậy.
Thấy vậy, Lâm Phong lại trào phúng một câu: "Một lũ ô hợp!"
Lần này thì đám vũ giả trong đấu trường không thể giữ được bình tĩnh nữa.
"Thằng nhãi này cũng giỏi làm màu thật, đánh chết hắn đi!"
"Đúng, đánh chết hắn!"
"Vị đại ca nào lên cho hắn biết thế nào là lễ độ đi!"
Một đám võ giả ồn ào náo loạn nhưng chẳng thấy ai dám nhảy lên lôi đài.
Khán giả trên đài cũng có chút khó chịu.
"Nhanh lên đánh đi chứ, còn chờ cái gì nữa?"
"Bị người ta khiêu khích đến thế mà không ai ra tay, võ giả Kiếm Tông còn có chút huyết tính nào không vậy?"
......
Đám võ giả trong đấu trường nghe thấy tiếng chế giễu của khán giả trên đài nhưng vẫn không hề nao núng.
Những người có thể đi đến bước này đều không phải là hạng người dễ bị kích động.
Họ căn bản không quan tâm người xem nói gì.
Người xem chỉ là xem náo nhiệt mà thôi, mà xem náo nhiệt thì không sợ phiền phức lớn.
Nhóm người mình lên lôi đài luận võ là đánh cược cả tính mạng, không thể không cẩn thận.
Đái Hạo Nhiên xuất thân Kiếm Tông, làm sao hiểu được những suy nghĩ này. Hắn chỉ cảm thấy đám giang hồ võ giả này quá nhát gan.
Hắn ra hiệu cho một người bên cạnh.
Người này lĩnh mệnh, chậm rãi bước lên lôi đài.
Lâm Phong cũng đã mất kiên nhẫn. Hắn sớm biết rằng chỉ trào phúng vài câu thì đám người sẽ không dám lên lôi đài, nếu biết vậy thì hắn đã không trào phúng.
Thấy có người lên lôi đài, mắt Lâm Phong sáng lên, hắn thích nhất là những kẻ không sợ chết này.
Người này lên lôi đài, không nói hai lời trực tiếp thi triển thần kiếm thức thứ nhất.
Vút, một đạo kiếm quang thô to chém về phía cổ Lâm Phong.
Lâm Phong cũng thi triển chiêu thức tương tự nghênh đón.
Oanh, hai thanh kiếm khí đụng vào nhau, một luồng khí lãng vô hình lan ra xung quanh.
Người sáng suốt đều có thể nhận ra, chân khí của cả hai đều rất hùng hậu, nhưng rõ ràng chân khí của Lâm Phong mạnh hơn một bậc.
Bởi vì kiếm khí của hắn ngưng thực hơn nhiều.
Hai người bước vào giai đoạn so đấu chân khí.
Người lên đài chỉ cầm cự được ba hơi thở, hai dòng máu đã trào ra từ mũi.
Người này rõ ràng là sắp không trụ được nữa.
Không phải người này quá yếu, mà là Lâm Phong quá mạnh.
Chân khí mà Lâm Phong phát ra hùng hồn bá đạo, có thể so sánh với cường giả Tiên Thiên.
Chân khí của người này dù là về chất hay lượng đều kém xa Lâm Phong.
Vút, phụt.
Kiếm khí của người này tan biến, kiếm khí của Lâm Phong không chút trở ngại lướt qua cổ hắn.
Đầu người bay thẳng lên trời, một cột máu nóng phun ra theo cái đầu.
Lâm Phong nhìn thanh kiếm trong tay, không ngờ dùng chân khí viên mãn giết địch, thanh kiếm này vẫn có thể thu lấy tinh huyết của đối phương.
Vừa rồi khi giết người kia, Lâm Phong nhìn thấy một điểm hồng quang bay tới dung nhập vào thanh kiếm trong tay, trên thân kiếm dường như bắt đầu lấp lánh ánh đỏ nhạt.
Thanh vũ khí này thật sự là đủ tà môn.
Lâm Phong cười khẩy. Cảm giác tà môn là do chưa hiểu rõ. Chờ khi mình tìm hiểu ra đặc tính của thanh kiếm này, sẽ không còn thấy nó tà môn nữa.
Quản nó tà môn hay không, có thể dùng được cho mình là được.
Lâm Phong liếc nhìn đám võ giả dưới đài.
"Giết chưa đã thèm, lại thêm mấy kẻ không sợ chết nữa đi."
