Lâm Phong nhìn Đái Hạo Nhiên ở phía xa, ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.
Đái Hạo Nhiên mỉm cười đáp lại ánh mắt của Lâm Phong.
Hắn coi Lâm Phong như miếng thịt nằm trên thớt.
Đừng thấy Lâm Phong danh tiếng đang lên như diều gặp gió, nội lực của hắn rồi cũng có lúc cạn kiệt.
Chỉ cần phái thêm vài người lên tiêu hao chân khí của Lâm Phong, hắn chỉ còn đường chết.
Đến lúc đó, chính mình sẽ đích thân lên đài kết liễu hắn.
Tâm tư của Đái Hạo Nhiên đã bị Lâm Phong đoán trúng.
Lâm Phong định bụng dùng kế tương kế tựu kế, dụ Đái Hạo Nhiên lên lôi đài.
Tôn Vũ dặn hắn chừa lại Đái Hạo Nhiên, chủ yếu là không muốn hắn đối đầu trực diện với một kẻ có bối cảnh và thực lực mạnh như vậy.
Sợ hắn rước họa vào thân.
Nhưng thù đã kết, không thể nào hóa giải.
Hắn có thể chừa Đái Hạo Nhiên cho Tôn Vũ, nhưng nếu có cơ hội, nhất định sẽ phế bỏ hắn.
Đái Hạo Nhiên liếc mắt ra hiệu cho một thủ hạ đứng bên cạnh.
Người này buộc phải tiến lên lôi đài.
Thực tâm hắn không muốn lên, hắn biết thực lực của Lâm Phong vượt trội hơn mình, lên đó chỉ có đường chết.
Nhưng hắn không có lựa chọn, hắn là tử sĩ của Đái gia, sinh mạng nằm trong tay người của Đái gia.
Người này phi thân nhảy lên lôi đài, chân còn chưa chạm đất, đã vung kiếm thi triển chiêu thức thứ ba của Thần Kiếm Thức.
Lâm Phong quá quen thuộc với chiêu này, trước đây khi luận võ với Trịnh Thiết Quân, hắn đã suýt bị chiêu này giết chết.
Giờ đây, hắn đã học được chiêu này và hiểu rõ nó như lòng bàn tay.
Lâm Phong đoán trước được chiêu kiếm của đối phương, nhanh chóng nhảy lên tránh né.
Người nọ kinh hãi, chân khí võ học rất khó tránh né, vậy mà chiêu Kiếm Tam của mình lại bị né được.
Chưa kịp rơi xuống đất, Lâm Phong đã vung kiếm chém ngang một chiêu Kiếm Nhị.
"Bá!" Người này bị chém làm đôi từ ngực, rơi xuống lôi đài với nội tạng vương vãi khắp nơi.
Hắn chưa chết ngay, cũng không kêu la đau đớn, cắn chặt răng chờ đợi cái chết.
Việc không kêu la có lẽ là chút tôn nghiêm cuối cùng hắn giữ lại cho mình.
Thấy vậy, Lâm Phong quyết định cho hắn một cái chết nhẹ nhàng, tiện tay tung ra một chiêu Kiếm Tam chém đôi đầu hắn, kết thúc sự đau khổ của người này.
Sau trận đấu, hai võ giả của thành chủ phủ lên dọn dẹp lôi đài.
Lâm Phong liếc nhìn đám đông dưới đài, hướng phía Đái Hạo Nhiên mà hô lớn: "Còn ai nữa không?"
Mất hai tên thủ hạ, Đái Hạo Nhiên chẳng mảy may để tâm, loại nô tài này trong gia tộc còn rất nhiều.
Trong một giờ tiếp theo, Đái Hạo Nhiên sai mười mấy tên thủ hạ lên đài khiêu chiến Lâm Phong, tất cả bọn chúng đều bị Lâm Phong chém chết tại chỗ.
Lâm Phong giả vờ sắc mặt tái nhợt, thở hồng hộc, ai nhìn vào cũng nghĩ hắn đã tiêu hao rất nhiều chân khí.
Ngay cả Cơ Vân Phong ngồi trên đài cao cũng nhíu mày, cho rằng nội lực của Lâm Phong đã cạn kiệt.
Dù sao nội lực của võ giả có hạn, đổi lại bất kỳ ai cũng phải có biểu hiện như vậy.
Nụ cười trên mặt Đái Hạo Nhiên càng lúc càng tươi, hắn cảm thấy Lâm Phong sắp tới giới hạn, sắp đến lúc hắn ra tay.
Tuy nhiên, trong lòng hắn vẫn vô cùng cẩn trọng.
Hắn quay sang ra lệnh cho một võ giả đeo mặt nạ sắt: "Thiết Diện, ngươi lên thử sức với thằng nhãi đó, tiêu hao hết nội lực của hắn rồi xuống.
Nhớ kỹ, mạng của hắn ta muốn đích thân lấy."
Thiết Diện im lặng tiến về phía lôi đài.
Lúc này, Lâm Phong đang xem xét thanh bảo kiếm trong tay.
Thanh kiếm đã hấp thụ máu tươi của mười mấy người, ánh sáng đỏ trên thân kiếm ngày càng đậm.
Lâm Phong phát hiện khi xoay thân kiếm một góc bốn mươi lãm độ đưới ánh mặt trời, có thể thấy một dòng chữ mờ ảo.
Sau một hồi quan sát, Lâm Phong mới nhận ra, trên thân kiếm viết năm chữ: Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm.
Lâm Phong biết rất ít về lịch sử giang hồ, không biết thanh Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm này đã từng xuất hiện trên giang hồ hay chưa, có danh tiếng gì không.
Nhưng điều đó không quan trọng, nó có thể giúp hắn giết địch là đủ.
Lâm Phong mượn ánh phản chiếu từ lưỡi kiếm, thấy người mặt sắt đang tiến đến.
Ánh mắt Lâm Phong ngưng lại.
Người mặt sắt khoanh một tay sau lưng, bước đi thong dong, khí độ trầm ổn pha chút bất cần, cho người ta cảm giác coi cái chết không ra gì.
Điều quan trọng nhất là người này không mang theo trường kiếm.
Lâm Phong cảm thấy người này là cao thủ, trong lòng dâng lên mười hai phần cảnh giác.
Một người như vậy lại đi làm tay sai cho Đái gia, mặc cho kẻ như Đái Hạo Nhiên sai khiến.
Người mặt sắt tăng tốc bước chân khi đến gần lôi đài, một bước nhảy lên.
Cũng như những người trước, chân còn chưa chạm đất đã ra chiêu.
Người này dùng tay làm kiếm, một chiêu Kiếm Nhất chém về phía Lâm Phong.
Lâm Phong cũng dùng một chiêu Kiếm Nhất đón đỡ, kết quả người này bất ngờ vung tay trái thi triển một chiêu Kiếm Nhị.
Lâm Phong vội vàng vung kiếm đỡ, cũng dùng Kiếm Nhị.
Chiêu kiếm thứ hai của người mặt sắt đến quá nhanh, nếu không phải Lâm Phong đã luyện thuần thục những chiêu này, có lẽ đã không kịp ngăn cản.
Lâm Phong kinh ngạc phát hiện, Thần Kiếm Võ Kỹ của người này lại có thể rời tay.
Thần Kiếm Võ Kỹ qua tay người mặt sắt tuy yếu đi vài phần về lực, nhưng lại linh hoạt và nhanh hơn gấp bội.
"Xoạt! Xoạt! Xoạt!"
Người này dùng chưởng làm kiếm, chỉ vài lần lên xuống trên lôi đài đã thi triển hết bảy thức đầu của Thần Kiếm Tuyệt Học.
Trong khoảnh khắc, kiếm khí tung hoành trên lôi đài.
Thao tác của người này đã mở ra một hướng đi mới cho Lâm Phong, hóa ra Thần Kiếm Tuyệt Học còn có thể dùng như vậy.
Lâm Phong học được kỹ xảo này, nhưng không vội vàng sử dụng.
Lâm Phong muốn xem người này còn chiêu thức nào khác không.
Sau khi thi triển xong một lượt Thần Kiếm Tuyệt Học, người mặt sắt có vẻ mệt mỏi, đứng trên lôi đài thở hổn hển.
Lâm Phong thì tỏ ra càng tệ hơn, hắn chống kiếm xuống đất, dùng chân khí ép mồ hôi ướt đẫm quần áo.
Mọi người đều cho rằng hắn sắp kiệt sức.
Nhưng người mặt sắt không hề bỏ qua, hắn nghỉ ngơi chốc lát, nhanh chóng vung song chưởng tại chỗ, rồi đột ngột đẩy mạnh về phía trước.
Bảy đạo kiếm khí to lớn bắn ra từ người hắn, cùng lúc hướng về phía Lâm Phong.
Lâm Phong giật mình, chiêu này quá mạnh, người mặt sắt đã thực sự lĩnh hội được Thần Kiếm Tuyệt Học.
Đám võ giả dưới đài đồng loạt kinh hô.
Ngay cả Đái Hạo Nhiên cũng lộ vẻ kinh ngạc, hắn không ngờ tử sĩ dưới tay mình lại có thể dung hội quán thông bảy thức đầu của Thần Kiếm Tuyệt Học.
Đái Hạo Nhiên biết mình không thể làm được điều này.
Trong lòng hắn có chút đố kỵ với thiên phú võ học của người mặt sắt.
Nhưng ngay sau đó hắn lại cười, thiên phú có tốt, võ công có lợi hại đến đâu thì sao, chẳng phải vẫn là một con chó dưới tay mình, mặc mình sai khiến hay sao.
Lâm Phong tuy kinh hãi nhưng không loạn, khi kiếm khí bay đến một nửa, hắn đã phát hiện ra sơ hở của chiêu này.
Bảy đạo kiếm khí nhìn có vẻ dày đặc, nhưng thực chất trung tâm lại trống rỗng, sơ hở cực lớn.
Tuy nhiên, sơ hở này rất khó để người khác tận dụng.
Lâm Phong dựa vào Bất Diệt Chiến Thể để bảo vệ, mới dám thong dong bình tĩnh quan sát, đổi lại người khác đã sớm hoảng loạn.
Lâm Phong người theo kiếm đi, dưới chân thi triển tuyệt thế khinh công Đăng Vân Giá Vũ, cầm trường kiếm xuyên qua trung tâm bảy đạo kiếm khí, một kiếm đâm vào yết hầu người mặt sắt.
"Phốc!" Người mặt sắt run rẩy, chậm rãi quỳ xuống đất.
Lâm Phong vẩy mạnh trường kiếm lên, hất tung chiếc mặt nạ sắt của người mặt sắt.
Nhìn thấy khuôn mặt người mặt sắt, Lâm Phong vô cùng kinh ngạc.
