Dương Ninh hỏi: "Ngươi có vẻ rất kiêng ky Hoài Nam Vương. Chẳng lẽ hắn có hiềm khích gì với Tề gia chúng ta?”
Mao Văn Thọ đáp: "Thế tử không biết, năm xưa khi thánh thượng quyết định lập thái tử, triều đình đã nổ ra một cuộc tranh cãi lớn. Thậm chí có người dâng sớ, khẩn cầu thánh thượng truyền ngôi cho Hoài Nam Vương. Chuyện này chắc chắn do Hoài Nam Vương giật dây sau lưng. Việc lập thái tử năm đó thực sự gây ra sóng gió lớn, thậm chí có vài quan viên bị trừng phạt."
"Ồ?" Dương Ninh nhíu mày: "Hoài Nam Vương vẫn luôn tơ tưởng đến ngôi vị hoàng đế?"
"Nếu chỉ có Hoài Nam Vương có ý đó thì không đáng lo ngại." Mao Văn Thọ nói: "Nhưng theo hạ quan biết, trong triều có không ít người đứng về phía Hoài Nam Vương. Trong tứ đại hầu tước, Kim Đao Hầu có quan hệ mật thiết với Hoài Nam Vương."
"Kim Đao Hầu?" Dương Ninh hỏi.
Mao Văn Thọ tuy chỉ là một Thái Thú địa phương, nhưng rõ ràng nắm được sơ lược tình hình triều chính, bèn giải thích: "Thế tử, năm xưa Thái Tổ chỉnh phạt thiên hạ, dưới trướng có vô số lương thần mãnh tướng. Kim Đao Hầu là người được Thái Tổ Hoàng đế đích thân đề bạt. Ngoài Kim Đao Hầu ra, trong triều ngày nay cũng không ít người là dòng dõi của Thái Tổ. Sau khi Thái Tông Hoàng đế kế vị, cũng đề bạt nhiều nhân tài, Cẩm Y Hầu Tề gia chính là do một tay Thái Tông Hoàng đế cất nhắc."
Dương Ninh lập tức hiểu ra. Theo lời Mao Văn Thọ, nước Sở hiện tại vẫn tồn tại hai phe phái: hệ Thái Tổ và hệ Thái Tông.
Kim Đao Hầu cầm đầu nhiều quan viên được Thái Tổ đề bạt, những người này vẫn còn cảm kích và tưởng nhớ Thái Tổ. Còn Cẩm Y Hầu, dù hai đời Hầu gia công huân hiển hách, nhưng lại do Thái Tông cất nhắc, nên phe Thái Tổ dĩ nhiên mong muốn Hoài Nam Vương, dòng dõi trực hệ của Thái Tổ, kế thừa giang sơn. Ngược lại, Cẩm Y Hầu và những nhân tài mới nổi khác sẽ ra sức bảo vệ hệ Thái Tông, tức ủng hộ thái tử hiện tại.
"Thái Tông Hoàng đế đã kế thừa ngôi vị, lẽ nào không nghĩ đến chuyện sau này?" Dương Ninh hạ giọng: "Quan viên hệ Thái Tổ vẫn còn dị tâm, lẽ nào Thái Tông không nhìn ra?"
"Thực ra, không cần phải nhìn ra, việc thái tử kế vị luôn gặp nhiều sóng gió." Mao Văn Thọ thở dài: "Khi Thái Tông Hoàng đế truyền ngôi cho đương kim thánh thượng, đã có không ít người dâng sớ xin lập Hoài Nam Vương làm thái tử, số lượng không hề nhỏ. Ban đầu, không ai nhắc đến việc Thái Tông hứa truyền ngôi cho Hoài Nam Vương, nhưng sau đó, tin đồn bắt đầu lan rộng, nói rằng năm xưa khi Thái Tông tiếp nhận ngọc tỷ, đã hứa với Hoài Nam Vương rằng khi người này trưởng thành sẽ trả lại ngôi vị. Thực hư thế nào, giờ không ai có thể xác định. Nhưng không ít người vin vào chuyện này, nói Hoài Nam Vương mới là người thừa kế ngôi vị hoàng đế chính thống." Mao Văn Thọ nghiêng người về phía trước, hạ giọng: "Chỉ đến khi Thái Tông phong tước Vương cho Hoài Nam Vương thì sóng gió mới tạm lắng."
"Ngôi cửu ngũ, quốc gia đại sự. Hoài Nam Vương và thuộc hạ vẫn nuôi dã tâm, luôn là mối đe dọa cho ngôi vị hoàng đế." Dương Ninh trầm ngâm: "Thái Tông Hoàng đế chưa từng nghĩ đến việc dọn dẹp bọn họ sao?"
Mao Văn Thọ đáp: "Thực ra, Thái Tông Hoàng đế vẫn luôn chuẩn bị. Vốn dĩ, Kim Đao Hầu là đệ nhất danh tướng của Đại Sở. Gia tộc Kim Đao Hầu có nhiều người giỏi chinh chiến, uy vọng của Kim Đao Hầu trong quân đội khó ai sánh bằng. Thái Tông Hoàng đế muốn làm suy yếu ảnh hưởng của Kim Đao Hầu trong quân đội, nên trọng dụng lão Hầu gia. Lão Hầu gia không phụ sự kỳ vọng của thánh thượng, lập nhiều chiến công hiển hách, uy vọng sánh ngang Kim Đao Hầu. Chẳng qua lúc đó quốc gia chưa vững, lại có cường địch bên ngoài, nếu Thái Tông Hoàng đế ra tay quá mạnh tay, e rằng Đại Sở sẽ loạn trước."
Dương Ninh khẽ gật đầu, phần nào hiểu được tâm tư của Thái Tông Hoàng đế.
Những người Thái Tổ Hoàng đế để lại đều là công thần khai quốc. Dù Thái Tông Hoàng đế đề phòng họ, nhưng như Mao Văn Thọ nói, nếu tiến hành thanh trừng, người chịu thiệt đầu tiên chính là nước Sở. Trong tình thế đó, đoàn kết còn hơn chia rẽ, nội loạn sẽ dẫn đến diệt vong.
"Sau khi Thái Tông Hoàng đế băng hà, thánh thượng kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, vẫn luôn trấn an Hoài Nam Vương, ban cho hắn nhiều vinh quang, đồng thời đề bạt nhiều quan viên mới. Đến nay, thế lực của quan viên hệ Thái Tổ đã suy yếu đi nhiều." Mao Văn Thọ nói: "Đại tướng quân trấn thủ Hoài Thủy, công huân cao, thánh thượng cũng yên tâm. Những năm gần đây, nghe nói Hoài Nam Vương cũng an phận hơn, không gây ra sóng gió lớn. Chỉ đến khi thánh thượng chọn thái tử, có người lại dâng sớ, liền bị thánh thượng bãi quan."
Dương Ninh hỏi: "Vậy nên các ngươi lo rằng lần này thánh thượng băng hà, thái tử lại ở xa Đông Tề, Hoài Nam Vương và đồng bọn sẽ thừa cơ gây loạn?"
"Không phải là không thể." Mao Văn Thọ nói: "Nếu đại tướng quân còn tại thế, nắm binh quyền trong tay, Hoài Nam Vương có lẽ không dám manh động. Nhưng thánh thượng băng hà, đại tướng quân cũng qua đời, bọn chúng khó mà không nảy sinh dã tâm."
Tề Phong nói: "Nếu Hoài Nam Vương thành công, người đầu tiên hắn đối phó chắc chắn là Cẩm Y Hầu phủ chúng ta."
Dương Ninh lúc này đã hiểu rõ đại khái tình hình triều chính. Theo lời Mao Văn Thọ, Kim Đao Hầu hẳn là người của Hoài Nam Vương, còn Cẩm Y Hầu thuộc hệ Thái Tông. Nếu Hoài Nam Vương thực sự ngồi lên ngôi, chắc chắn sẽ không tha cho Cẩm Y Hầu phủ.
Khi rời kinh, hắn không hề biết những chuyện này. Đến giờ mới hay, kinh thành luôn trong tình trạng căng thẳng. Thảo nào, nhiều quan viên không đến viếng Tề Cảnh trong đám tang, thậm chí đến tận ngày an táng cũng chỉ có vài người đưa tiễn. Có lẽ họ đã nhận ra sự bất thường trong cung, đồng thời biết Cẩm Y Hầu phủ là mục tiêu hàng đầu của Hoài Nam Vương. Nay Tề Cảnh đã qua đời, trong mắt họ, Cẩm Y Hầu phủ chẳng khác nào con kiến, khó có sức phản kháng, nên họ đều giữ khoảng cách, tránh bị liên lụy.
Thảo nào, Tề Cảnh vừa mất, Võ Hương Hầu đã vội đến từ hôn. Hóa ra, đằng sau chuyện này cũng có uẩn khúc.
Trong đầu hắn suy nghĩ miên man, nhưng trong lòng lại tự hỏi, những chuyện lạ liên tiếp xảy ra gần đây trong Tề gia, liệu có phải do Hoài Nam Vương và đồng bọn giở trò quỷ sau lưng?
Đúng lúc này, chợt có người ngoài cửa vội vã bẩm báo: "Thế tử, có một đội nhân mã bất ngờ kéo đến đây. Quân số của chúng rất đông, không rõ lai lịch."
Dương Ninh giật mình, vỗ trán nói: "Là người của ta, đừng hiểu lầm." Hắn nhớ ra Cố Văn Chương chắc đã sốt ruột, dẫn người đến đây.
Hắn đến khu nhà cũ, nhất thời quên mất Cố Văn Chương vẫn đang đợi tín hiệu của mình, bèn nói: "Là người của Cố gia. Ta quên báo các ngươi đã kiểm soát khu nhà cũ. Cố gia đã chuẩn bị, thừa lúc đêm tối dẫn người đến bắt đám người kia."
Mao Văn Thọ cười nói: "Thế tử cứ nghỉ ngơi, ta biết họ, ta sẽ ra giải thích." Nói rồi chắp tay bước ra ngoài.
Dương Ninh đợi Mao Văn Thọ đi khuất mới hỏi Tề Phong: "Giả Tề Trừng bị giam ở đâu?"
Tề Phong đáp: "Bị nhốt trong kho củi. Thế tử muốn thẩm vấn hắn sao?"
Dương Ninh khẽ gật đầu. Tề Phong nói: "Bên đó có người canh giữ. Chúng ta đã thẩm vấn một lần, nhưng không moi được thông tin gì hữu ích. Ta sẽ đi áp giải hắn đến."
Dương Ninh đứng dậy: "Ta đến kho củi."
Hai người đi thẳng đến kho củi đổ nát. Bên ngoài có người canh gác. Tề Phong mở cửa, Dương Ninh bước vào kho củi, thấy giả Tề Trừng bị trói như bánh chưng, nhét vào góc. Nghe thấy tiếng động, giả Tề Trừng ngẩng đầu, nhìn thấy Dương Ninh thì kinh hãi, thất thanh: "Ngươi... ngươi còn sống?”
Dương Ninh tiến lại gần, cười nói: "Đại tổng quản đoán ta sẽ chết sao?"
Giả Tề Trừng há hốc miệng, không nói nên lời, trong mắt lộ vẻ sợ hãi.
"Triệu Uyên đã chết rồi. À không, là Phán Quan." Dương Ninh ngồi xổm xuống: "Cái gọi là Cửu U Địa Tàng, ta cũng biết. Thực ra, ta đến gặp ngươi chỉ để hỏi vài câu không quan trọng. Nếu ngươi thành thật trả lời, vốn dĩ ngươi chẳng còn gì để mất, ta có thể cân nhắc cho ngươi một con đường sống. Nếu không..." Dương Ninh khẽ vung tay, để lộ lưỡi dao sắc lạnh.
"Ngươi đã biết hết rồi, còn gì để hỏi?" Giả Tề Trừng nói: "Những gì cần nói ta đã khai hết với bọn họ rồi, những chuyện khác ta không biết."
"Xem ra ngươi vẫn định trung thành với Cửu U Địa Tàng." Dương Ninh cười: "Nhưng Cửu U Địa Tàng có quan tâm đến sống chết của ngươi không? Nghe nói kẻ trung thành với Cửu U Địa Tàng sau khi chết sẽ không phải xuống địa ngục. Nếu vậy, ta cắt cổ ngươi bây giờ, ngươi có thể thử xem có xuống địa ngục không?" Nói rồi, lưỡi dao lạnh lẽo kể vào cổ giả Tề Trừng.
Khóe mắt giả Tề Trừng giật giật, lắp bắp: "Ngươi... ngươi muốn hỏi gì?"
"Thuế bạc đi đâu?" Dương Ninh lạnh lùng hỏi: "Các ngươi đem hai thành thuế bạc thu được đưa đến kinh thành, cuối cùng giao cho ai?"
Giả Tề Trừng đáp: "Ngươi nên đi hỏi người nhà Tề gia các ngươi. Thuế bạc đưa đến kinh thành đều giao cho người Tề gia các ngươi."
"Đừng hòng đánh trống lảng." Dương Ninh ấn lưỡi dao mạnh hơn, cứa rách da thịt, máu tươi chảy xuống, giả Tề Trừng kêu lên: "Là... là Tam lão thái gia Tề gia các ngươi!"
Dương Ninh khế giật mình, cau mày: "Tam lão thái gia?"
"Đúng vậy, thuế bạc đã sớm được đưa đến, do Tam lão thái gia phái người nghiệm thu." Giả Tề Trừng nói: "Phán Quan dặn dò, lần này không cần đưa vào Cẩm Y Hầu phủ như trước, chỉ cần đưa đến ngoại ô kinh thành, sẽ có người tiếp ứng."
Dương Ninh sắc mặt lạnh lùng, hỏi: "Vì sao phải giao thuế bạc cho Tam lão thái gia?"
"Ta đến khu nhà cũ Tề gia đều do Phán Quan chỉ đạo. Đầu tiên chúng ta bắt Tề Trừng thật, sau đó uy hiếp Tề Hoằng, lão tổng quản, rồi tìm cơ hội hạ độc khống chế Tề Hoằng, sau đó kiểm soát toàn bộ lão trạch." Giả Tề Trừng, trước bờ vực sinh tử, chẳng còn quan tâm đến cốt khí, thú nhận: "Sau khi ta kiểm soát khu nhà cũ, liền tạo cơ hội cho Phán Quan trà trộn vào. Từ đầu đến cuối, ta làm mọi việc đều nghe theo hắn."
"Các ngươi và Tam lão thái gia luôn có liên hệ?" Dương Ninh hỏi: "Hay chỉ mới liên hệ gần đây? Ngươi có biết Tề Ngọc?"
"Thực hư thế nào, ta không rõ. Nhưng Phán Quan tùng nói, Tề gia các ngươi có 'ánh mắt' của chúng ta. Chuyện trong Hầu phủ, Phán Quan nắm rõ như lòng bàn tay." Giả Tề Trừng nói: "Trước đây Phán Quan có liên hệ với Tam lão thái gia hay không, ta không rõ. Ta chưa từng nghe hắn nhắc đến Tam lão thái gia. Thu chỉ ở đây đều do Phán Quan quản lý, ta chỉ nghe theo phân phó mà thôi."”
"Trong Hầu phủ có nội gián của các ngươi?" Dương Ninh lạnh lùng: "Ai là 'ánh mắt'?"
