Dương Ninh thấy Lão Thụ Bì có vẻ là người trung hậu, bị đánh đến nông nỗi này vẫn không đòi hỏi gì, chỉ mong mọi chuyện coi như xong. Nhưng dù vậy, hắn cũng không muốn dây dưa thêm.
Vài bước tiến đến trước mặt Hầu Tử, thấy Dương Ninh tới gần, sắc mặt Hầu Tử tái mét, vừa chịu đau vừa lắp bắp: "Ta... ta đã xin lỗi rồi, ngươi nói lời phải giữ lời!"
Thật là đồ vô dụng.
Lúc đánh người thì hăng hái bao nhiêu, giờ mới bị gãy một cánh tay đã sợ xanh mặt, cơn giận bay biến đâu hết. Dương Ninh không dài dòng, túm lấy cánh tay đứt của Hầu Tử. Chưa kịp làm gì, Hầu Tử đã kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.
"Tiểu Điêu!" Lão Thụ Bì kinh hô, mấy tên ăn mày khác vội vàng quay đầu bỏ chạy.
"Đừng có gào nữa!” Dương Ninh cầu kinh nói: "Ta nối tay cho ngươi, còn gào như quỷ thế này, thì cái tay này vứt đi đấy."
Hắn đang bực mình, nghe Hầu Tử gào thét khó chịu vô cùng. Năm xưa, thời kỳ huấn luyện đặc biệt, chuyện bị tháo khớp tay chân xảy ra như cơm bữa, có ai kêu la trời sập đất lở đâu.
Hầu Tử dù sao vẫn là Hầu Tử, lập tức ngoan ngoãn im thin thít. Dương Ninh nhẹ nhàng nắn chỉnh hai cái. Hầu Tử mồ hôi nhễ nhại, mặt nhăn nhó, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ, nhưng Dương Ninh đã buông tay.
"Tự thử xem cử động được không." Dương Ninh nói rồi quay người, ngồi phịch xuống đống cỏ khô ở góc phòng.
Hầu Tử bán tín bán nghi, khẽ động cánh tay. Tuy vẫn còn chút đau nhức, nhưng cánh tay đã có thể cử động tự nhiên.
Mấy tên ăn mày định bỏ trốn thấy vậy liền quay lại. Hầu Tử quỳ rạp xuống dưới chân Dương Ninh, giọng kích động: "Tiểu Điêu, từ giờ... từ giờ phút này, ngươi là Lão đại của bọn ta. Bọn ta nghe theo ngươi hết, ngươi bảo bọn ta đi đông, bọn ta tuyệt không dám đi tây!”
Dương Ninh ngạc nhiên, con khỉ này đổi gió nhanh thật, khiến hắn có chút không quen.
Điều khiến hắn kinh ngạc hơn là mấy tên ăn mày kia thấy Hầu Tử như vậy, cũng nhao nhao chạy đến quỳ xuống trước mặt Dương Ninh, rối rít nói: "Tiểu Điêu, từ nay ngươi là Lão đại miếu Thổ Địa, bọn ta nghe theo ngươi hết!"
Dương Ninh giơ tay lên: "Từ từ đã, để ta sắp xếp lại đã." Hít sâu một hơi, hắn hỏi: "Đây là Hội Trạch Thành, các ngươi đều là đệ tử Cái Bang?"
"Ngươi cũng là!" Hầu Tử khẳng định, muốn kéo Dương Ninh xuống cùng một tầng lớp.
Dương Ninh trừng Hầu Tử, hắn không thích bị người khác cắt ngang lời, "Giờ là triều đại nào? Hoàng đế là aï?"
Mấy người nhìn nhau ngơ ngác, rõ ràng không ngờ Dương Ninh lại hỏi một câu "cao cấp" như vậy.
"Triều đại ư? Hội Trạch Thành này là trấn của nước Sở, bọn ta chắc... chắc là Sở triều." Hầu Tử dè dặt đáp: "Hoàng đế là ai thì... thì bọn ta không biết."
Một giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán Dương Ninh. Nhưng nghĩ lại cũng phải, nếu đây đúng là thời cổ đại, thông tin lạc hậu đến mức cực điểm, hoàng đế luôn giữ vẻ thần bí, không đời nào lên TV phát biểu, dân thường không biết mặt mũi bậc cửu ngũ chí tôn cũng là chuyện thường.
Hắn vặn hỏi thêm vài câu, từ lời khai của mấy tên gà mờ này, cũng lờ mờ nắm được chút tình hình.
Hắn tên Tiểu Điêu - ít nhất ở thời đại này, hắn mang cái tên cổ quái ấy. Hôm nay, hắn đang ở một huyện thành nhỏ, thật sự không được coi là thái bình, thuộc Hoài Nam quận, nước Sở.
Sở dĩ huyện thành nhỏ này không thái bình, đơn giản vì cách đó hơn trăm dặm về phía bắc là Hoài Thủy. Mà Hoài Thủy sở dĩ không yên ổn, vì hai bờ sông đã diễn ra chiến sự mấy năm nay.
Nước Sở chiếm giữ vùng đất rộng lớn phía nam Hoài Thủy, nhưng ở phía bắc Hoài Thủy lại khống chế hai quận, như lưỡi dao nhọn đâm vào sườn Bắc Hán. Mối đe dọa này khiến Bắc Hán ăn ngủ không yên, nên ba năm trước, Bắc Hán phái hai mươi vạn quân nam chinh.
Đánh qua đánh lại hơn hai năm, khói lửa ngút trời hai bờ Hoài Thủy, khắp nơi đổ nát, dân chúng ly tán, nhao nhao bỏ xứ lánh nạn.
Hội Trạch Thành, cách Hoài Thủy chưa đầy trăm dặm, nghiễm nhiên trở thành nơi tị nạn của lưu dân. May mắn thay, quân Bắc Hán tuy đã từng đánh xuống bờ nam Hoài Thủy, nhưng quân tiên phong đã bị đánh lui trước khi đến Hội Trạch Thành, nên Hội Trạch Thành không phải chịu cảnh binh đao.
Nhưng vào mấy tháng trước, hai nước đình chiến, cuộc chiến Hoài Thủy kéo dài gần ba năm cuối cùng cũng kết thúc.
Chiến sự tạm ngưng, nhưng dân chạy nạn ở Hội Trạch Thành vẫn chưa rời đi ngay. Huyện thành nhỏ bé, nay chật ních người, chen chúc không còn chỗ trống.
Dương Ninh chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ xuyên không, càng không nghĩ mình sẽ biến thành một đệ tử Cái Bang đáng tự hào.
Sinh ra trong một gia đình bình thường, sau bao nỗ lực, hắn trở thành một cảnh sát vũ trang, trải qua huấn luyện nghiêm khắc. Sau khi xuất ngũ, hắn chọn con đường kinh doanh, từ hai bàn tay trắng dựng nên sự nghiệp, coi như có chút thành tựu.
Đang lúc tưởng chừng như đã qua cơn bĩ cực, một cơn say rượu tỉnh dậy, hắn từ một thương nhân triệu đô biến thành một tên ăn mày.
Rắc rối là, hắn không có chút ấn tượng nào về người tên Tiểu Điêu này. Tuy trong đầu có vài hình ảnh rời rạc, nhưng nhất thời không thể xâu chuỗi lại.
"Tiểu Điêu, với thân thủ này của ngươi, nhất định sẽ có một phen đại sự trong Cái Bang." Hầu Tử chứng kiến thân thủ của Tiểu Điêu, liền tươi cười hớn hở, "Với thân thủ của ngươi, đã có thể coi là cao thủ hàng đầu rồi!"
Dương Ninh thầm nghĩ hỏi Hầu Tử ngươi còn biết xấu hổ không. Tuy Dương Ninh không phủ nhận tay chân mình có chút công phu, nhưng chỉ đánh bại được mấy tên củi mục mà đã coi là cao thủ hàng đầu, hắn thật sự không biết Hầu Tử định vị bản thân thế nào. Ta là cao thủ hàng đầu, vậy mấy tên củi mục các ngươi chẳng lẽ là cao thủ nhất lưu chắc?
"Trong Cái Bang có thể có một phen đại sự ư?" Hiện tại, Dương Ninh còn lạ lẫm với mọi thứ, hạ mình thỉnh giáo: "Vậy sẽ là cái gì?"
"Thì vẫn là ăn mày!" Câu trả lời của con khỉ suýt chút nữa khiến Dương Ninh nổi giận, "Nhưng biết đâu có thể trở thành Lão đại Hội Trạch Thành!"
Dương Ninh cố gắng kiểm chế tính tình, hỏi: "Nếu là Cái Bang, chúng ta có phân đà gì không? Đúng rồi, bang chủ Cái Bang chẳng lẽ không phải họ Kiều?"
Hầu Tử chưa kịp mở miệng, một người bên cạnh đã cướp lời: "Bọn ta là một chi nhánh thuộc Dực Hỏa Xà phân đà, một trong hai mươi tám phân đà!" Người này không để ý ánh mắt tức giận của Hầu Tử, chỉ hy vọng gây ấn tượng tốt với Dương Ninh: "Bang chủ không họ Kiều, hình như... hình như họ Hướng!"
"Vậy các ngươi có biết đả cẩu bổng không?" Dương Ninh bắt đầu thấy hứng thú, "Hàng Long Thập Bát Chưởng chắc nghe nói qua rồi chứ?"
Mấy tên ăn mày nhìn nhau ngơ ngác, đều lắc đầu, rõ ràng không hiểu Dương Ninh đang nói gì.
"Đả cẩu bổng chẳng lẽ không phải trấn bang chi bảo của Cái Bang?" Dương Ninh hỏi: "Các ngươi chưa thấy Hướng Bang chủ dùng đả cẩu bổng à?"
"Hướng Bang chủ?" Hầu Tử vội nói: "Bọn ta chỉ là chỉ nhánh nhỏ ở huyện thành, thuộc Dực Hỏa Xà phân đà, đến đà chủ còn chưa từng thấy, nói gì đến bái kiến Hướng Bang chủ? Hơn nữa, ta nghe nói Hướng Bang chủ thần long thấy đầu không thấy đuôi, bọn ta làm gì có cơ hội gặp."
Dương Ninh càng thêm bực mình, trở thành đệ tử Cái Bang đã đành, nhưng xem ra, mình lại là tầng lớp thấp kém nhất trong Cái Bang.
Ăn mày vốn đã là tầng lớp dưới đáy xã hội, giờ thì hay rồi, tự thành tầng lớp dưới đáy trong tầng lớp dưới đáy.
Lão Thụ Bì nãy giờ im lặng, lúc này mới tiến đến, trong tay cầm một cái túi nhỏ, đưa cho Dương Ninh: "Tiểu Điêu, đây là tiền đổi từ ngọc bội kia, dùng chữa bệnh gần hết rồi, còn lại chút này, ngươi cất đi."
Mấy người khác thấy vậy liền không dám thất lễ với Lão Thụ Bì, vội nhường đường.
Dương Ninh ngạc nhiên: "Ngọc bội?"
Lão Thụ Bì biết Dương Ninh lúc này còn mơ hồ, giải thích: "Lúc ngươi hôn mê, Tiểu Điệp cô nương đến thăm, thấy ngươi bệnh nặng, đã để lại một cái ngọc bội. Ta thấy ngọc bội đó có vẻ rất quan trọng với nàng, nhưng để cứu ngươi, nàng vẫn mang đến. Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể nhận lấy."
"Tiểu Điệp?" Chẳng biết vì sao, nghe cái tên này, Dương Ninh lại có cảm giác quen thuộc, gáy hắn âm ỉ đau, trong đầu hiện lên một hình ảnh mơ hồ, một cô nương thanh tú mười mấy tuổi. Đầu óc hắn lúc này căng trướng, đưa tay ôm lấy hai bên huyệt Thái Dương.
Hắn không phải kẻ ngốc, với phản ứng kỳ lạ này, Dương Ninh nhanh chóng nhận ra một điều, tuy hắn chiếm lấy thân xác tên Tiểu Điêu này, nhưng ký ức của Tiểu Điêu vẫn chưa bị ý thức của hắn hoàn toàn thôn phệ. Khi nhắc đến những người và sự việc có tính kích thích, tiềm thức của Tiểu Điêu sẽ hiện lên trong đầu.
Lão Thụ Bì phát hiện Dương Ninh khác thường, không khỏi nhíu mày, thở dài: "Tiểu Điêu, ngươi vừa khỏi bệnh, có muốn nghỉ ngơi thêm không? Người khác ngươi có thể quên, nhưng Tiểu Điệp cô nương, ngươi không được quên. Nếu không có nàng, ngươi giờ chắc đã chết rồi."
Dương Ninh càng thêm nghỉ hoặc, theo lời Lão Thụ Bì, Tiểu Điệp còn là ân nhân cứu mạng của mình.
Bên ngoài mưa to gió lớn, Dương Ninh lúc này lại cảm thấy trên người có chút lạnh lẽo, hắn nói với Hầu Tử: "Ở đây có nước không? Đem ít nước đến rửa mặt."
Hắn cần nước lạnh để rửa mặt, để tỉnh táo hơn.
Hầu Tử ngẩn người, thấy Dương Ninh nhíu mày, vội vàng nói: "Có có, ta đi ngay!" Rồi quay sang mấy người khác: "Cùng nhau giúp đi!"
Mấy người ra ngoài, Dương Ninh mới hỏi Lão Thụ Bì: "Ta bị bệnh nặng à?"
“Bệnh mười ngày rồi." Lão Thụ Bì thở dài: "Bọn ta không có tiền chữa trị, chỉ có thể trơ mắt nhìn. Mấy ngày trước, Tiểu Điệp cô nương nửa đêm đến đây, khóc suốt đêm, sau đó mang ngọc bội đi, bảo ta đổi thành tiền cho ngươi uống thuốc. Tiểu Điêu, nếu không có ngọc bội đó, ngươi giờ chắc đã chết rồi."”
"Tiểu Điệp... Tiểu Điệp khóc suốt đêm?" Dương Ninh cười khổ: "Nàng không nỡ thấy ta chết ư? Nhưng... nhưng nàng rốt cuộc là ai, vì sao... vì sao ta không nhớ rõ?"
