Logo
Chương 246: Kim bài

Dương Ninh thầm nghĩ tiểu hoàng đế này xem ra còn khôn khéo hơn mình tưởng, hiển nhiên cũng nhận ra sự kỳ quặc trong vụ việc lần này, bèn khế hỏi: "Hoàng Thượng, ngài thấy chuyện này có... gì khác thường không?”

Long Thái không đáp, chỉ đưa tay lấy từ trên bàn đọc sách của vua hơn mười đạo tấu chương, đưa cho Dương Ninh. Dương Ninh hai tay nhận lấy, lật xem vài tờ, nhíu mày: "Hoàng Thượng, những tấu chương này đều xin chỉ thị tiêu diệt Hắc Liên Thánh Giáo?"

"Sự việc hôm qua mới xảy ra, mà những tấu chương này, sáng sớm hôm nay đã không hẹn mà cùng dâng lên." Long Thái nói: "Trong đó Binh Bộ Thị Lang Lư Tiêu cầm đầu, còn có một số quan viên quan trọng khác. Có vài người trước đây trẫm còn không biết lai lịch, lần này mới hay biết đều là vây cánh của Hoài Nam Vương."

"Hoàng Thượng cho rằng những tấu chương này đều do Hoài Nam Vương bày mưu tính kế?" Dương Ninh hỏi.

Long Thái cười lạnh: "Ngoài Hoài Nam Vương, còn ai có thể làm? Hôm qua chẳng phải ngươi đã thấy, cái gã họ Lư của bộ binh kia và Hoài Nam Vương cứ như có thâm thù đại hận với Hắc Liên Thánh Giáo, ba câu không rời chuyện xuất binh tiêu diệt Hắc Liên Thánh Giáo."

Dương Ninh khẽ gật đầu, nhỏ giọng hỏi: "Vậy Kim Đao Hầu có phải là người của Hoài Nam Vương không?"

"Trẫm không giấu gì ngươi, Kim Đao Hầu còn trẻ đã được Thái Tổ hoàng đế một tay đề bạt, lập nhiều chiến công hiển hách. Theo trẫm biết, trước đây, hắn là chiến tướng số một dưới trướng Thái Tổ hoàng đế, quả thực thiện chiến." Long Thái nói khẽ: "Nhưng sau khi Thái Tổ hoàng đế băng hà, Thái Tông hoàng đế kế vị, trọng dụng Tề gia các ngươi, Cẩm Y lão Hầu gia của các ngươi dũng mãnh vô địch trên sa trường, được Thái Tông hoàng đế coi trọng, lập vô số chiến công, danh tiếng thậm chí lấn át Kim Đao Hầu."

Dương Ninh nghĩ thầm đúng là vua nào triều thần nấy.

Tiểu hoàng đế chỉ vài câu đã khiến Dương Ninh nhận ra, Kim Đao Hầu chắc chắn là đại tướng được Thái Tổ hoàng đế coi trọng nhất khi chinh phạt thiên hạ, và hẳn là một danh tướng thiện chiến.

Chỉ là sau khi Thái Tông hoàng đế kế vị, nếu tiếp tục để Kim Đao Hầu nắm trọn quyền hành, rõ ràng không phải chuyện tốt cho Thái Tông hoàng đế.

Kim Đao Hầu được Thái Tổ hoàng đế một tay đề bạt, hiển nhiên có cảm giác thân cận với phe Thái Tổ, đó cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng Thái Tổ hoàng đế đề bạt Cẩm Y Hầu.

Thời Thái Tông hoàng đế, chiến công và danh tiếng của Cẩm Y Hầu Tề gia lấn át Kim Đao Hầu, nhưng dù sao Kim Đao Hầu cũng là khai quốc công thần, lập vô số chiến công, Thái Tông hoàng đế muốn thu phục nhân tâm, tự nhiên không bạc đãi Kim Đao Hầu. Kim Đao Hầu trở thành một trong tứ đại trụ cột của đế quốc, cũng là lẽ đương nhiên.

"Khi Thái Tông hoàng đế lập tiên đế làm thái tử, Kim Đao Hầu từng dâng một đạo tấu chương, nhưng trẫm đến nay chưa từng thấy đạo tấu chương đó, chỉ nghe nói năm đó Kim Đao Hầu can gián Thái Tông hoàng đế lập Hoài Nam Vương làm thái tử." Long Thái chậm rãi nói: "Nhưng sau đạo tấu chương đó, Kim Đao Hầu không dâng thêm đạo nào nữa, từ đó không nhắc lại chuyện lập thái tử khác. Phụ hoàng kế vị, cũng hết sức chiếu cố Kim Đao Hầu, tăng thêm đất phong, còn điều con trai trưởng của Kim Đao Hầu đến quân đoàn Ba Thục lãnh binh, coi như là long ân bao la."

"Quân đoàn Ba Thục?"

Long Thái liếc Dương Ninh, nói: "Ngươi nên để ý học hỏi thêm đi, Tề gia các ngươi là thế gia quân công, sao lại không biết gì về các quân đoàn của Đại Sở ta?"

Dương Ninh ngượng ngùng cười, Long Thái mới nói: "Đại Sở ta có hai quân đoàn, một là Tần Hoài quân đoàn, ngươi là người Tề gia, quen thuộc nhất với Tần Hoài quân đoàn, trẫm không nói nhiều. Ba Thục ở phía tây, Đồ Cổ Hồn vẫn quấy nhiễu biên giới, nên phụ hoàng khi còn tại vị đã phái một nhánh binh mã trú đóng ở khu vực giao giới giữa Đồ Cổ Hồn và Ba Thục. Nơi đó núi non trùng điệp, đường sá hiểm trở, chỉ cần trấn giữ những địa điểm hiểm yếu, có thể ngăn chặn người Đồ Cổ Hồn xâm nhập."

"Thì ra là thế." Dương Ninh cười nói: "Tiên đế anh minh." Thầm nghĩ trong mấy vị đại tông sư kia, có một vị xuất thân từ Thanh Tàng Đại Tuyết Sơn Trục Nhật Pháp Vương, không biết có phải là người của Đồ Cổ Hồn hay không.

Nhưng trong lòng lại nghĩ, binh mã đóng quân ở biên thùy Ba Thục, tuy có ý chống cự Đồ Cổ Hồn, nhưng e rằng đó không phải mục đích duy nhất.

Dương Ninh đương nhiên không quên Thục Vương Lý Hoằng Tín, Lý gia là thổ hoàng đế ở Ba Thục. Năm xưa tuy quy thuận Đại Sở, nhưng là sau một trận đại chiến thảm khốc, nhân lúc người Bắc Hán xuôi nam, Lý gia mới có cơ hội thở dốc.

Ba Thục tuy quy thuận Đại Sở, nhưng nếu Lý gia không bị trừ khử, Đại Sở đừng nói đến chuyện hoàn toàn khống chế Ba Thục trong lòng bàn tay. Điều động binh mã đóng ở phía tây Ba Thục, hiển nhiên cũng có ý giám thị, kiềm chế Thục Vương Lý Hoằng Tín.

"Tiên đế ban cho Kim Đao Hầu hoàng ân bao la, những năm gần đây Kim Đao Hầu cũng không gây ra chuyện gì, mà còn lui tới với Hoài Nam Vương không nhiều." Long Thái nói: "Nhưng những quan viên dâng tấu tiêu diệt Hắc Liên Thánh Giáo kia, chắc chắn là vây cánh của Hoài Nam Vương." Dùng một chút, nhíu đôi mày thanh tú, vẻ mặt ngưng trọng hiện lên trên khuôn mặt tú khí, khẽ nói: "Nếu không có những tấu chương này, trẫm còn không nghĩ nhiều, nhưng Dương Ninh, ngươi nói xem mục đích của Hoài Nam Vương khi muốn tiêu diệt Hắc Liên Thánh Giáo rốt cuộc là gì?"

"Hắn là vương gia phú quý tột cùng, Hắc Liên Thánh Giáo lại ở tận biên thùy Ba Thục, chỉ là một bang phái giang hồ." Dương Ninh cũng cau mày nói: "Hoàng Thượng, thần mạo muội hỏi, ngài có nghe nói Hoài Nam Vương và Hắc Liên Thánh Giáo có mối thù truyền kiếp nào không?"

Long Thái lắc đầu: "Trẫm hôm qua mới biết có một bang hội như Hắc Liên Thánh Giáo!" Dừng một chút, mới nói: "Dịch độc bỗng nhiên xuất hiện trong kinh thành, phát hiện ra chỉ trong một ngày đã tra ra có liên quan đến Hắc Liên Thánh Giáo. Vừa mới biết việc này có liên quan đến Hắc Liên Thánh Giáo, còn chưa xác định cuối cùng có phải Hắc Liên Thánh Giáo hạ độc hay không, Hoài Nam Vương và Lư Tiêu đã vội vã muốn tiêu diệt Hắc Liên Thánh Giáo, điều này không khỏi quá nóng vội."

Dương Ninh khẽ vuốt cằm: "Hoàng Thượng nói phải, trong chuyện này quả thực có chút kỳ quặc." Dừng một chút, mới nói: "Hoàng Thượng, Thần Hầu Phủ đã bắt được đệ tử của Cửu Khê Độc Vương, cũng có thể thẩm vấn ra chút gì đó."

Long Thái hạ giọng: "Trẫm hiện tại tâm tình rất phức tạp, trẫm không thể xác định, Thần Hầu Phủ thật sự có năng lực làm việc đến vậy, hay là…!" Cười khẽ một tiếng, không nói hết lời.

"Hoàng thượng là nói...!" Dương Ninh hạ giọng: "Thần Hầu Phủ bên kia cũng có vấn đề?"

"Trẫm không phải nói vậy." Long Thái nói: "Trẫm chỉ cảm thấy, nếu là người của Hắc Liên Thánh Giáo, hoặc là đệ tử của Cửu Khê Độc Vương, sau khi hạ độc, chẳng phải nên sớm bỏ trốn sao? Dù ở lại kinh thành, cũng nên cố gắng ẩn nấp hành tung, sao lại nhanh chóng bị Thần Hầu Phủ bắt được?"

Dương Ninh nghĩ thầm tiểu hoàng đế quả nhiên tâm tư kín đáo, khẽ nói: "Hoàng Thượng, Thần Hầu Phủ ở kinh thành giăng đầy mắt, sau khi xảy ra chuyện, việc đầu tiên là tìm kiếm hung thủ trong thành, thực ra nếu bọn họ muốn nhanh chóng bắt được hung thủ như vậy, cũng không phải là không thể."

"Trẫm hy vọng là vậy, nhưng trẫm phải cẩn thận, nên mới phái ngươi đi xác minh." Long Thái thần sắc nghiêm nghị: "Trẫm không muốn đần độn, u mê thành con rối bị người ta tùy ý giật dây. Dương Ninh, ngươi đến Thần Hầu Phủ, một mình thẩm vấn, trước hết phải xác định người Thần Hầu Phủ bắt được có thật là đệ tử của Cửu Khê Độc Vương hay không, sau đó ngươi phải tìm hiểu, vụ dịch độc ở kinh thành có liên quan đến Cửu Khê Độc Vương hay không." Suy nghĩ một chút, mới nói: "Còn nữa, nếu thật là Cửu Khê Độc Vương ra tay, ngươi phải hỏi rõ đây là do Cửu Khê Độc Vương sai khiến, hay là do Hắc Liên Thánh Giáo."

Dương Ninh biết rõ Long Thái phái mình đi là vì tin tưởng mình, chắp tay nói: "Hoàng Thượng yên tâm, thần nhất định làm rõ chân tướng sự việc này."

Long Thái lộ ra một tia cười yếu ớt, vuốt cằm nói: "Trắm không thể tự mình thẩm vấn, ngươi chính là thế thân của trẫm." Lấy ra một mặt kim bài đưa cho Dương Ninh, nói: "Ngươi cầm cái này, đến Thần Hầu Phủ, bọn họ thấy hoàng mệnh kim bài, chắc chắn không dám ngăn cản ngươi."

Dương Ninh hai tay nhận lấy, cất vào trong ngực, nói: "Hoàng Thượng, ta đi ngay đây."

Long Thái gật đầu, nhưng chưa kịp Dương Ninh quay người, nghĩ đến điều gì, gọi lại: "Chờ một chút, Dương Ninh, ngươi còn phải nhớ thẩm vấn, nếu không phải Cửu Khê Độc Vương phái người hạ độc, vậy vì sao dịch độc trong kinh lại có độc dược độc môn của Cửu Khê Độc Vương? Độc dược đó rơi vào tay ai?"

Dương Ninh cười nói: "Hoàng Thượng yên tâm, những điều này ta đều biết, chắc chắn hỏi cặn kẽ."

Ra khỏi cung, lúc này kinh thành đã tuyết lớn đầy trời, trời dù đã sáng, nhưng tuyết bay dày đặc đã che khuất bầu trời.

Tuyết rơi quá dày, trên đường phố kinh thành đã bắt đầu đóng băng, cung điện lầu các cũng bắt đầu phủ một lớp áo bạc.

Dương Ninh đến Thần Hầu Phủ, người ở Thần Hầu Phủ có chút kinh ngạc, nhưng thủ vệ ở Thần Hầu Phủ trước kia đã gặp Dương Ninh mấy lần, nên nhận ra, thông báo xong, cũng không để Dương Ninh chờ lâu, đón vào trong phủ.

Hiên Viên Phá tự mình ra đón, thấy Dương Ninh, chắp tay: "Hầu gia đại giá quang lâm, không biết có việc gì?"

"Thần Hầu không có ở đây?"

Hiên Viên Phá cung kính: "Thần Hầu hai ngày nay quá mệt mỏi, nửa canh giờ trước mới ngủ ở Đông viện, Hầu gia muốn gặp Thần Hầu sao? Ty chức sẽ đi bẩm báo."

"Không cần, không cần." Dương Ninh cười nói: "Thần Hầu hai ngày nay vất vả quá rồi, khó khăn lắm mới ngủ được, đùng làm phiền.”

"Vâng!" Hiên Viên Phá cung kính.

Dương Ninh nói: "Thực ra bản hầu đến chỉ là muốn xem đệ tử của Cửu Khê Độc Vương, không có gì lớn."

Hiên Viên Phá khẽ giật mình, có chút bất ngờ, nhưng vẫn nói: "Hầu gia đã biết chúng tôi bắt được hung thủ?"

"Ồ, các ngươi đã thẩm tra ra kết quả rồi?" Dương Ninh hỏi: "Người đó nhận tội hạ độc?"

Hiên Viên Phá vội nói: "Bẩm Hầu gia, hung phạm chưa nhận tội, vẫn đang tra hỏi. Hầu gia nếu không uống chén trà ở đây, khi nào thẩm tra ra kết quả, lập tức bẩm báo với Hầu gia."

"Hiên Viên Hiệu úy khách khí quá." Dương Ninh cười nói: "Bản hầu không phải người của Thần Hầu Phủ, dù các ngươi thẩm tra ra kết quả, cũng không có lý do gì bẩm báo với bản hầu, bản hầu cũng không có tư cách yêu cầu biết. Chỉ là trước khi có kết quả, không thể nói hắn là hung thủ, tối đa cũng chỉ là nghi phạm mà thôi."

Hiên Viên Phá có vẻ xấu hổ, nhưng vẫn cung kính: "Hầu gia dạy phải!"

"Nghi phạm đang ở đâu? Ngươi dẫn ta đi xem."

Hiên Viên Phá lộ vẻ khó xử, do dự một chút, vẫn nói: "Hầu gia, quy củ của Thần Hầu Phủ là khi thẩm vấn nghi phạm, không ai được quấy rầy, kể cả quan viên cấp thấp của Thần Hầu Phủ cũng không được tiếp cận."

Dương Ninh cũng không nói nhiều, thò tay vào ngực, lấy ra mặt kim bài, hỏi: "Hiên Viên Hiệu úy nhận ra cái này không?"

Hiên Viên Phá chỉ nhìn thoáng qua, lập tức quỳ rạp xuống đất, cung kính: "Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!" Ngẩng đầu nói: "Hầu gia, ty chức sẽ dẫn ngài đi ngay!"

Dương Ninh cất kim bài vào trong lòng, nghĩ thầm cái kim bài này dùng tốt thật, lát nữa nhất định phải trả lại cho tiểu hoàng đế, như vậy mới sướng.