Ngày 23 tháng 10 năm 1850, Quốc hội Liên minh các quốc gia Đức được tổ chức tại Frankfurt. Áo để xuất tất cả các bang quốc cùng nhau thành lập nội các, và nhanh chóng nhận được sự ủng hộ của mọi người trong đại hội.
Sự ủng hộ của các bang quốc nhỏ chủ yếu chỉ là để tăng thêm thanh thế cho Áo, trên thực tế quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay các cường quốc lớn.
Phổ và Bavaria đương nhiên kiên quyết phản đối. Đề xuất cùng nhau tổ chức nội các, mỗi quốc gia cử một đại biểu, rõ ràng là một ý đồ xấu, họ không thể chấp nhận được.
Áo là "anh cả" trong các bang quốc Đức, một khi nội các này được thành lập, vị trí thủ tướng chắc chắn thuộc về đại diện của Áo, điều này không có gì phải nghi ngờ.
Chỉ cần suy nghĩ một chút cũng hiểu, một nội các với hơn ba mươi thành viên chắc chắn sẽ không tránh khỏi tranh cãi, và người đưa ra phán quyết cuối cùng đương nhiên là thủ tướng.
Trong một thể chế như vậy, quyền phát biểu của Bavaria và Phổ sẽ bị hạn chế đến mức tối thiểu, không khác biệt nhiều so với các bang quốc nhỏ.
Trong thời gian ngắn, họ vẫn có ảnh hưởng đến các bang quốc khác, nhưng về lâu dài, các bang quốc nhỏ sẽ không còn nể mặt họ nữa, mà sẽ dựa vào quyền lợi bình đẳng trong liên bang để thách thức: "Có bản lĩnh thì cắn ta đi?"
Sau khi lôi kéo được các bang quốc nhỏ, Áo có thể bắt đầu những bước đi đầu tiên hướng tới thống nhất, ví dụ như thống nhất tiền tệ, quân đội và tài chính liên bang...
Không cần phải vội vàng, cứ từ từ "nấu ếch trong nước ấm". Một, hai trăm năm nữa, Liên minh các quốc gia Đức sẽ thực sự thống nhất.
Đó chỉ là lý tưởng, trên thực tế, sau khi Phổ và Bavaria phản đối, Anh, Pháp và Nga cũng vào hùa.
Tóm lại, vùng đất Đức không thể thống nhất, ngay cả trên danh nghĩa cũng không được.
Người Anh thậm chí đề nghị giải tán Quốc hội Liên minh các quốc gia Đức, để Bavaria và các bang quốc nhỏ của Đức thống nhất thành một quốc gia mới, còn Áo và Phổ thì "cút đi".
Đề nghị này được Vương quốc Bavaria ủng hộ, Pháp và Nga cũng không có ý kiến. Tuy nhiên, nó bị đại diện của Phổ và Áo phản đối kịch liệt.
Vừa mới còn là kẻ thù, dưới đề nghị của John Bull, Phổ và Áo ngay lập tức liên minh. Một lần nữa chứng minh rằng giữa các quốc gia chỉ có lợi ích vĩnh hằng, không có kẻ thù vĩnh hằng.
Thấy "sân" bị người Anh phá đám, mục đích đã đạt được, đại diện của Áo đương nhiên sẽ không nhắc lại chuyện bầu hoàng đế để kích động người Phổ.
Mục đích của người Anh cũng đã đạt được, mầm mống chia rẽ đã được gieo thành công. Mâu thuẫn giữa Áo, Phổ và Bavaria đã xuất hiện, sự ủng hộ của các cường quốc không nghỉ ngờ gì là kích thích đã tâm của Bavaria, chỉ chờ ngày đâm chồi nảy lộc.
Nếu thực lực của Vương quốc Bavaria tăng thêm gấp hai ba lần, với sự ủng hộ mạnh mẽ, không chừng có thể chia ba nước Đức thật.
Dù sao, quy tắc tam giác là ổn định nhất, chỉ cần liên minh với kẻ yếu chống lại kẻ mạnh, với sự can thiệp của các quốc gia châu Âu khác, dù là Phổ hay Áo cũng sẽ mất cơ hội thống nhất nước Đức.
Đáng tiếc, ngoài dã tâm, Maximillian II còn thiếu rất nhiều, cả về thực lực của Bavaria lẫn thủ đoạn chính trị.
Trong tình hình thực lực của Vương quốc Bavaria không đủ mạnh, việc muốn chống lại Phổ và Áo chắc chắn phải lôi kéo các bang quốc nhỏ khác.
Về lý thuyết, tổng dân số của tất cả các bang quốc nhỏ ở vùng Đức cộng lại cũng gần mười bảy triệu, thực lực tổng hợp không chênh lệch nhiều so với Vương quốc Phổ.
Việc Bavaria liên thủ với Vương quốc Phổ để thành lập "Nội các Tam quốc" lần này, không nghi ngờ gì là gây tổn hại đến lợi ích của các bang quốc nhỏ này.
Trong tình hình này, vị thế lãnh đạo của Bavaria trong các bang quốc nhỏ bị lung lay. Vì những lợi ích hư ảo, đánh mất nền tảng của bản thân, Franz vô tình hạ thấp vị thế của Bavaria xuống hai bậc.
Điện Schönbrunn, Vienna
Bộ Lục quân đề xuất với chính phủ Áo về việc mở rộng quân dự bị. Hiện tại, Đế quốc Áo có hơn ba trăm ngàn quân thường trực và hơn năm trăm ngàn quân dự bị.
Về lý thuyết, sau khi chiến tranh bùng nổ, chính phủ Áo có thể huy động thêm năm trăm ngần quân trong vòng một tháng.
Trên thực tế, năm 1848 đã chứng minh cơ chế động viên của chính phủ Áo không đạt chuẩn, việc huy động hơn hai trăm ngàn quân đã tốn rất nhiều thời gian.
Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến hiệu suất thấp của chính phủ Áo thời bấy giờ, tốc độ này hiện tại đã được cải thiện đáng kể.
Việc động viên quân dự bị không chỉ là triệu tập binh lính, mà còn phải trải qua huấn luyện để khôi phục sức chiến đấu. Vũ khí trang bị, đạn dược và vật tư dự trữ cũng là những yếu tố không thể thiếu.
Thân vương Windischgraetz phân tích: "Để đảm bảo an ninh quốc phòng của Đế quốc Áo, cơ chế động viên hiện tại không còn đáp ứng được nhu cầu thực tế.
Kể từ sau Cách mạng Tháng Hai ở Paris, người Pháp đã thoát khỏi sự trói buộc của hệ thống Vienna. Trong hai năm qua, thực lực quân sự của họ đang phục hồi nhanh chóng.
Một khi cuộc đấu tranh nội bộ trong chính phủ Pháp kết thúc, liệu họ có phát động một làn sóng bành trướng ra bên ngoài hay không? Hướng bành trướng sẽ là ở đâu?
Không ai biết câu trả lời cho những câu hỏi này, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón những thách thức sắp tới.
Vương quốc Phổ láng giềng những năm gần đây cũng không an phận. Chi tiêu quân sự của họ có khi nào thấp hơn bốn mươi phần trăm không?
Chi tiêu quân sự cao như vậy chắc chắn phải có mục đích. Trong vài thập kỷ gần đây, lãnh thổ của Vương quốc Phổ đã mở rộng gấp nhiều lần, và bây giờ họ còn muốn thống nhất vùng Đức.
Dù đó chỉ là vọng tưởng, chúng ta cũng phải loại bỏ ý đồ đó.
Còn có đồng minh của chúng ta là Đế quốc Nga. Tôi biết rằng việc nghi ngờ đồng minh là không đạo đức, nhưng thực lực của người Nga thực sự quá mạnh.
Nếu một ngày nào đó chúng ta xảy ra xung đột lợi ích, liệu Đế quốc Áo có đủ sức đánh một trận hay không?
Trong bối cảnh quốc tế đầy biến động trong tương lai, để đảm bảo an ninh quốc phòng của Đế quốc Áo, chúng ta phải nâng cao thực lực quân sự.
Cân nhắc đến khả năng chịu đựng tài chính, việc tiếp tục mở rộng số lượng quân thường trực là quá khó khăn. Chúng tôi cho rằng, song song với việc cải tổ cơ chế động viên, việc tăng số lượng quân dự bị lên hai triệu là một con số hợp lý."
"Nước Pháp đe dọa", "Phổ đe dọa", "Nga đe dọa", liên tiếp đưa ra ba mối đe dọa lớn, rõ ràng Thân vương Windischgraetz đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Bộ trưởng Tài chính Karl cười ha hả: "Bộ Lục quân mong muốn tăng thêm hai triệu quân dự bị, tôi hoàn toàn ủng hộ, miễn là không tăng chi tiêu quân sự."
Không tăng chi tiêu quân sự thì làm sao có thể? Dù quân dự bị rẻ hơn quân thường trực, nhưng mỗi năm vẫn phải tiến hành huấn luyện quân sự đơn giản.
Quân dự bị Áo cũng giống như hầu hết các quốc gia khác, đều là những quân nhân đã giải ngũ. Muốn tăng số lượng này rất đơn giản, hoặc là kéo dài thời gian dự bị, hoặc là rút ngắn thời gian phục vụ tại ngũ.
Về lý thuyết, việc tăng số lượng quân dự bị lên hai triệu không có gì khó khăn, ngoại trừ vấn đề tiền bạc.
Bây giờ bộ trưởng tài chính không chịu chỉ tiền, vậy thì kế hoạch này chẳng phải là vô nghĩa sao? Khoản thiếu hụt này không chỉ là vài triệu, mà là hàng chục triệu. Bộ Lục quân có xoay sở thế nào cũng không đủ.
Thân vương Windischgraetz bất đắc dĩ nói: "Thưa ngài Karl, xin đừng đùa. Hai triệu quân dự bị, nhiều người như vậy mỗi năm đều phải huấn luyện định kỳ, nếu bộ tài chính không chi tiền, chẳng lẽ ngài muốn tôi ra ngoài ăn xin sao?"
Không nghi ngờ gì, việc quân đội đưa ra đề xuất mở rộng quân dự bị vào thời điểm này, mục đích chính là tranh giành ngân sách tài chính cho năm tới.
Lượng lớn vốn đầu tư từ bên ngoài đổ vào, năm 1850 Áo đã có dấu hiệu phồn vinh. Các nhà máy mọc lên như nấm, dù nhiều doanh nghiệp được miễn thuế, chúng vẫn mang lại một lượng lớn thuế cho chính phủ.
Điều này không mâu thuẫn, việc một số doanh nghiệp được miễn thuế không có nghĩa là các nhà cung cấp nguyên liệu đầu vào và các kênh tiêu thụ đầu ra của họ cũng được miễn thuế.
Mặc dù khái niệm chuỗi cung ứng chưa ăn sâu vào lòng người, nhưng nó đã thực sự xuất hiện. Một nhà máy tạo ra hiệu quả kinh tế không chỉ giới hạn trong bản thân nhà máy.
Ngoài việc kéo theo chuỗi cung ứng trực tiếp ở thượng nguồn và hạ nguồn, nó còn kéo theo sự phát triển của các ngành công nghiệp phụ trợ như ăn uống, may mặc và thực phẩm.
Bất kể các nhà tư bản đầu tư có lý trí hay không, việc kéo theo nền kinh tế Áo tăng trưởng với tốc độ cao là một sự thật không thể chối cãi.
Kinh tế tăng trưởng cao đồng nghĩa với doanh thu tài chính tăng trưởng cao. Chính phủ có tiền thì mọi người mới có thể tranh giành ngân sách. Bộ Lục quân chỉ là có "khẩu vị" hơi lớn mà thôi.
Bộ trưởng Tài chính Karl không hề nao núng nói: "Việc mở rộng quân dự bị lên hai triệu đâu thể làm trong một sớm một chiều?
Theo tình hình hiện tại, ngay cả khi mỗi năm tăng thêm hai trăm ngàn quân dự bị, trừ những người quá tuổi, thì việc hoàn thành cũng phải mười năm sau.
Ngân sách cho 'Đại Quân Dự Bị Chiến Lược' của các ngài, thực tế có thể bỏ bớt một vài số không ở phía sau. Vài triệu đồng, các ngài tự xoay sở là được."
Quả nhiên không ai là dễ chơi, dù Thân vương Windischgraetz cố gắng che giấu đến đâu, điểm yếu này vẫn bị lộ ra.
Thân vương Windischgraetz giải thích: "Không thể nói như vậy. Tình hình quốc tế phức tạp, một khi người Nga ra tay phá vỡ cục diện, chúng ta phải lựa chọn hành động, cố gắng hết sức nâng cao thực lực quân sự mới là biện pháp hữu hiệu nhất để đảm bảo an toàn cho Đế quốc Áo.
Có rất nhiều cách để mở rộng số lượng quân dự bị, không nhất thiết phải chờ binh lính giải ngũ rồi chuyển đổi, chúng ta hoàn toàn có thể tổ chức thanh niên trai tráng tham gia huấn luyện quân sự đơn giản.
Sau khi chiến tranh bùng nổ, chỉ cần một hai tháng, họ có thể trở thành những người lính đạt chuẩn, nhanh hơn nhiều so với việc chiêu mộ tân binh rồi huấn luyện lại từ đầu."
Karl suy nghĩ một chút rồi nói: "Cách này không sai, nhưng tốn kém quá. Ngay cả khi người Nga ra tay, chiến tranh cũng sẽ không kết thúc trong thời gian ngắn. Đế quốc Ottoman không phải là giấy dán.
Dựa trên kinh nghiệm trước đây, ngắn nhất cũng phải đánh hai ba năm, nếu kéo dài, đánh mười năm tám năm cũng không phải là không thể.
Đến lúc đó lại dùng đến, yên tâm đi, một khi tình hình quốc tế có biến động, trọng tâm của chính phủ sẽ chuyển sang quân đội. Các ngài muốn mở rộng thế nào cũng không thành vấn đề."
Franz đã gặp nhiều chuyện như vậy rồi, về cơ bản, chúng sẽ xuất hiện trước mỗi kỳ dự toán tài chính hàng năm, và gần như lần nào Karl cũng đều "một mình chống lại quần hùng".
"Được rồi, vấn đề tài chính trong dự toán hàng năm vẫn còn thời gian, các khanh cứ từ từ bàn bạc. Thảo luận trước về kế hoạch quân dự bị mà Bộ Lục quân đưa ra, xem nó có tính khả thi hay không.”
Thủ tướng Felix đáp: "Bệ hạ, việc thành lập một lực lượng quân dự bị lớn là vô cùng quan trọng đối với an ninh quốc phòng của chúng ta.
Đặc biệt là trong chiến lược tiếp theo của chúng ta, việc có thể huy động một đội quân khổng lồ trong thời gian ngắn nhất có thể giảm thiểu rủi ro."
Franz biết mọi người đang chuẩn bị học tập chiến thuật "biển người" của người Nga. Bây giờ là thời đại của hỏa lực đồng loạt, trên chiến trường, quân số đông thực sự có lợi thế.
Xét về dân số, Áo không chênh lệch nhiều so với Pháp. Ngoại trừ "gấu xù" kia ra, việc so sánh về số lượng quân lính trên lục địa châu Âu, Đế quốc Áo không hề sợ hãi.
"Ủng hộ!"
"Ủng hộ!"
...
Mọi người nhanh chóng đạt được sự nhất trí trong vấn đề này, chân lý "người đông sức mạnh" một lần nữa được chứng minh là đúng đắn.
Franz nghiêm túc hỏi: "Vậy các khanh, những đại thần của Bộ Lục quân, làm thế nào để đảm bảo sức chiến đấu cho một đội quân khổng lồ như vậy?"
Không thể chỉ vì có nhiều lính mà coi họ là pháo hôi để sử dụng. Áo không phải là "gấu xù", binh lính hy sinh cũng cần được trợ cấp.
Franz không tin rằng việc nói chuyện yêu nước với binh lính là hữu ích. Thay vì đưa ra những lý thuyết cao siêu như vậy,
tốt hơn là nói thẳng cho họ biết rằng chiến thắng sẽ mang lại đất đai, tiền bạc, chiến lợi phẩm, tước vị... Những thứ hữu hình này đáng tin hơn.
Thân vương Windischgraetz đáp: "Bệ hạ, khâu quan trọng nhất để đảm bảo sức chiến đấu của quân đội là sĩ quan. Bộ Lục quân chúng ta chuẩn bị mở rộng số lượng chỉ huy, trang bị cho các sĩ quan ở tuyến đầu hai cấp phó.
Trong thời kỳ chiến tranh, chúng ta có thể nhanh chóng mở rộng quân đội lên một triệu người, để chiếm ưu thế khi chiến tranh mới nổ ra."
Franz gật đầu. Theo tình hình quốc tế hiện tại, chỉ cần tấn công mạnh mẽ ngay khi chiến tranh nổ ra, thì chiến tranh sẽ kết thúc.
Quốc lực của Vương quốc Phổ có hạn, chỉ có thể làm một đợt tấn công, nếu thất bại thì trong thời gian ngắn họ sẽ không có khả năng tái chiến. Người Pháp, chỉ cần thất bại nặng nề trên chiến trường, người dân sẽ giúp tiêu diệt chính phủ.
Chỉ cần không não tàn đến mức tấn công lãnh thổ nước Pháp, chính phủ Pháp mới sẽ lại rơi vào cuộc nội chiến kéo dài. Chờ đến khi họ kết thúc nội chiến, mọi thứ đã muộn.
