Ngày 15 tháng 2 năm 1865, "Quân khởi nghĩa" (không rõ có kẻ phản bội) dựa theo kế hoạch phát động vũ trang khởi nghĩa, Milan và Venice đồng thời bùng nổ.
Tại Hungary, dưới sự dẫn dắt của các thành viên cốt cán thuộc tổ chức độc lập, một đám lính đánh thuê người Ý lơ mơ biến thành quân phản loạn, phát động tấn công vào chính phủ Áo.
Ở Venice, quân khởi nghĩa đang tấn công đồn cảnh sát thì bị cảnh sát phản công trực diện. Thời đại này, nổi dậy không chỉ cần đông người, mà còn phải có súng.
Thật đáng tiếc, số súng ít ỏi trong tay tổ chức độc lập Hungary là không đủ. Hơn nữa, bên trong đồn cảnh sát đã bố trí sẵn hơn trăm cảnh sát vũ trang.
Taft thất kinh nói: "Otekor, tình hình không ổn. Kẻ địch đã chuẩn bị trước, đánh úp thất bại rồi, rút lui ngay!"
Nhìn những đội viên cảm tử sắp "nhận hộp cơm", Otekor biết mọi chuyện đã kết thúc. Đừng thấy bọn họ đông người, chứ sức chiến đấu thì kém cỏi vô cùng.
Nghĩ mà xem, một đám quân khởi nghĩa chỉ cầm vũ khí lạnh, đối mặt với cảnh sát được trang bị đầy đủ, kết quả cuối cùng không cần nói cũng biết.
Huống chi, đám lính đánh thuê người Ý này chỉ bị lôi kéo vào cuộc chiến, căn bản không có giác ngộ hy sinh vì cách mạng.
Otekor hoảng hốt nói: "Chắc chắn tin tức đã bị lộ. Lập tức phân tán phá vòng vây, chạy được người nào hay người đó."
Từ lãnh tụ tổ chức độc lập đến những người dân nhiệt tình nhận được thư kêu gọi, đều có kẻ phản bội. Chỉ trong vòng hơn một tháng ngắn ngủi, đồn cảnh sát và tòa thị chính Venice đã nhận được vô số đơn tố cáo có danh tính, khởi nghĩa làm sao có thể thành công?
Quyết định của Otekor không sai. Ý thức được thất bại, lập tức phân tán phá vòng vây là lựa chọn tốt nhất. Cố thủ chỉ dẫn đến toàn quân bị diệt, còn phân tán có lẽ chạy thoát được vài người.
Đáng tiếc, đây là Venice, một thành phố trên mặt nước. Phương tiện giao thông của họ không phải xe ngựa, mà là thuyền.
Khi Otekor hạ lệnh phá vòng vây, quân khởi nghĩa đã rối loạn. Tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi, kèm theo tiếng máy hơi nước, cảnh sát đường thủy đã tới.
Khi thuyền nhỏ bình thường gặp xuồng canon thì nên làm gì?
Chạy trốn là không thể. Bọn họ không thể đối phó với những chiếc thuyền pháo nhỏ này. Quân khởi nghĩa không có pháo, thậm chí súng cũng rất ít.
Người thông minh sẽ chọn đổ bộ lên bờ trước, lợi dụng các công trình xung quanh để phá vòng vây, may ra còn có chút hy vọng sống. Vài người có năng khiếu đặc biệt đã nhảy xuống cầu, chuẩn bị phá vòng vây đưới nước.
Cách này hoàn toàn dựa vào vận may, không phải nhân vật chính thì đừng thử. Bơi tới đâu cảnh sát đường thủy bắn tỉa tới đó, dù sao Áo không yêu cầu bắt sống phản tặc.
Muốn bơi lội để trốn thoát, căn bản là tự tìm đường chết. Trừ khi có thể lặn dưới nước không ngoi lên, nếu không chắc chắn không tránh khỏi bị truy sát.
Taft là người thông minh, hắn nhanh chóng đưa người của mình lên thuyền, rồi cập bờ gần một công trình kiến trúc. Bỏ thuyền mà chạy!
"Đoàng! Đoàng! Đoàng..."
Tiếng súng liên tiếp vang lên, những tay súng bắn tỉa ẩn nấp trên các công trình kiến trúc xung quanh bắt đầu ra tay. Đám người Taít vừa đổ bộ đã bị tấn công trực diện.
Tiếng súng càng lúc càng dày đặc, tạp nham, chứng tỏ không phải quân đội chính quy Áo. Dù sao từ nhiều năm trước, Áo đã thống nhất đường kính súng trường.
Loại tiếng súng "mười người mười súng" này chỉ có một cách giải thích: dân địa phương dùng súng lậu bắn họ.
Chẳng có gì lạ, từ khi họ muốn cập bờ, hai bên đã đứng ở thế đối địch. Nếu để quân phản loạn vào nhà, đọ sức với cảnh sát, chẳng phải là hỏng bét?
Đằng nào quân phản loạn cũng đang ở thế yếu, nhất định sẽ thất bại. Giúp chính phủ trấn áp phản loạn, sau cuộc chiến còn có thể nhận được chiến công.
Chẳng qua là đám người Taft không có súng, nên mọi người chẳng sợ họ. Vùng Venice vốn không thiếu dân giang hồ, phần lớn những kẻ lênh đênh trên biển đều có súng.
Súng là thứ không thể thiếu trong các giao dịch buôn bán ở thuộc địa hải ngoại thời này. Họ xin giấy phép sử dụng súng dễ hơn người bình thường nhiều. Dù sao ở hải ngoại, nắm đấm thường thuyết phục người khác dễ hơn đạo lý.
Súng là mật ngọt của anh hùng, không ít người cho rằng cơ hội thể hiện đã đến. Dù chỉ lấy được chiến công nhỏ, sau cuộc chiến đổi lấy một khoản tiền thưởng cũng không thành vấn đề.
Đạn của cảnh sát đều có số hiệu, có chứng cứ để tra cứu. Dân chúng nhiệt tình chẳng lo chiến quả bị ai nuốt mất.
Taft mặt trắng bệch, hắn vừa bị bắn trúng đầu gối, chân phải coi như phế.
Cắn răng nói: "Đừng lo cho tôi, các anh mau chạy đi, chạy được người nào hay người đó!"
Dân chúng Ý không hề nhiệt tình cách mạng như họ tưởng. Họ gặp phải toàn là đao phủ. Vốn trông cậy vào việc được dân địa phương che chở cho trốn thoát...
Thực tế chứng minh, khẩu hiệu tuyên truyền đều là lừa người. Không phải ai cũng muốn cách mạng, huống chi còn là người Hungary lãnh đạo cách mạng?
Vùng Venice phồn hoa so với vùng Hungary quê mùa như hai thế giới. Rất nhiều người Ý coi thường người Hungary.
Muốn họ dốc tiền bạc, tính mạng ra giúp đỡ tổ chức độc lập Hungary, sao có thể chứ?
Dù phần lớn quân khởi nghĩa là người Ý, nhưng đám lính đánh thuê này không đại diện cho ý dân. Dân địa phương dùng hành động thực tế nói cho họ biết: "Không hoạn nghênh!"
Khi xuồng canon áp sát, đám lính đánh thuê người Ý không hề có chút khí tiết nào, đầu hàng ngay lập tức. Bất kể chỉ huy của tổ chức độc lập Hungary khuyên nhủ thế nào, cũng vô ích.
Barbateff là một trong số những lính đánh thuê đó. Giờ hắn nghiến răng nghiến lợi với đám "đảng cách mạng" này. Rõ ràng đã nói là cùng nhau ra hải ngoại khai phá thuộc địa, làm giàu, ai ngờ đám khốn kiếp này lại muốn tạo phản chống Áo.
Nếu biết thuê người là tổ chức độc lập Hungary, hắn nhất định không tham gia. Giờ thì bị sập bẫy rồi, muốn thoát thân quá khó.
Để trả thù đám khốn kiếp này, Barbateff quyết định đầu hàng, tiện tay trói luôn tên tiểu đầu mục của tổ chức độc lập Hungary trên thuyền, lấy đó làm "đầu danh trạng".
Tại Milan, quân đội thành vệ Lombardy đã bao vây quân phản loạn. Dù sao đây cũng là thủ đô của vương quốc Lombardy, nơi đóng quân của lực lượng lớn.
Để sớm trấn áp phản loạn, chính phủ Lombardy đã chuẩn bị đầy đủ. Quốc vương không có thực lực, nên trước mắt cứ để thành vệ quân trấn áp.
Đám quân phản loạn "chó cùng rứt giậu" hiển nhiên không làm nên trò trống gì. Dù họ có liều mạng, đây cũng là vũ khí lạnh đấu với vũ khí nóng. Cuộc chiến này căn bản không có cách nào đánh.
...
Cảng Venice, một trong những lãnh tụ của tổ chức độc lập Hungary, Paul, thúc giục: "Đi thôi, Stephen. Cuộc khởi nghĩa này đã bắt đầu, và nó đã định sẵn thất bại. Không cần phải quan tâm nhiều như vậy."
Stephen cười khổ: "Không thể đi lúc này. Thời cơ chưa chín muồi. Nếu rời đi bây giờ, sau này chúng ta còn mặt mũi nào nhìn ai?"
Paul gật đầu. Bỏ trốn khi kết quả khởi nghĩa chưa rõ ràng, danh tiếng "nhát như chuột" sẽ đeo bám họ cả đời.
