Logo
Chương 390: Đại quyết chiến

Bước vào thế kỷ 19, địa cầu trở nên kết nối chặt chẽ hơn, tình hình quốc tế cũng trở nên phức tạp, ảnh hưởng lẫn nhau.

Nội chiến Hoa Kỳ kết thúc, Anh, Pháp, Áo và Tây Ban Nha dồn sức vào châu Âu, gây áp lực lớn lên chính phủ Sa Hoàng.

Chính phủ Luân Đôn đã bắt đầu tính đến việc can thiệp vào cuộc chiến Phổ-Nga, tìm cách dùng biện pháp ngoại giao ép chính phủ Sa Hoàng nhượng bộ, làm suy giảm uy thế của Nga.

Không thể phủ nhận tài ngoại giao của John Bull rất lợi hại, vừa mới bị Nga lôi kéo, chính phủ Paris đã dao động trở lại, các khoản vay cho Nga bị đình chỉ.

Không thể chỉ trách người Pháp, màn trình diễn của quân Nga trên chiến trường quá thất vọng.

Vốn dĩ mọi người cho rằng chính phủ Sa Hoàng có ưu thế trên biển, sẽ điều quân đổ bộ đánh úp sau lưng quân Phổ, nhưng vì vấn đề hậu cần, họ không thể tổ chức được một cuộc tấn công ra hồn.

Giới quan sát quân sự quốc tế giờ ra sức chỉ trích chiến lược của chính phủ Sa Hoàng, chế giễu họ thậm tệ.

Alexander II vô cùng ấm ức, cuộc chiến bùng nổ quá bất ngờ, họ không kịp chuẩn bị.

St. Petersburg, trước tình hình quốc tế ngày càng căng thẳng, Alexander II quyết định tốc chiến tốc thắng.

Khả năng giữ bí mật của chính phủ Sa Hoàng chỉ giới hạn trong khoảng mười người, nếu số người biết vượt quá con số đó, thì chẳng khác gì cái sàng.

Nhận được tin này, Franz lập tức muốn nổi điên. Với tình hình hiện tại, nếu cứ đánh chắc tiến chắc thì người thắng cuối cùng chắc chắn là Nga.

Đừng thấy quân Phổ đang chiếm ưu thế, nhưng sau hơn nửa năm chiến tranh, họ đã thiệt hại 82 vạn người, trong đó 43 vạn người chết trận, 39 vạn người bị thương phải giải ngũ hoặc bị bắt.

Đồng minh Ba Lan thiệt hại còn thảm hơn, ít nhất 15 vạn quân. Vì chính phủ lâm thời Ba Lan nội bộ lục đục, bản thân họ cũng không rõ con số cụ thể, Franz đương nhiên không thể biết.

Thiệt hại của Nga và Đan Mạch cộng lại cũng xấp xỉ tổng thiệt hại của Phổ.

Nếu chiến tranh kéo dài thêm nửa năm nữa, quân khởi nghĩa Ba Lan sẽ sụp đổ, lúc đó Vương quốc Phổ sẽ phải đơn độc chiến đấu.

Nếu Eranz chỉ huy cuộc chiến này, ông ta sẽ tập trung đánh quân khởi nghĩa Ba Lan, dùng hải quân tấn công Vương quốc Phổ, làm suy yếu tiềm lực chiến tranh của họ.

Quyết chiến ư? Chờ thu phục khu vực Warsaw, nắm trong tay các con sông ở Ba Lan, khai thông tuyến giao thông đường thủy Áo, thích đánh thế nào thì đánh.

Chỉ cần hậu cần đầy đủ, quân Nga chiến đấu không hề kém. Với ưu thế về số lượng, họ có thể dễ dàng đánh bại kẻ địch.

Hiện tại mạo muội quyết chiến là một quyết định phi thường bất trí về mặt quân sự. Dĩ nhiên, Alexander II đưa ra quyết định này chủ yếu là vì chính trị.

Áp lực từ phe bảo thủ trong nước, sự quyết liệt của các thế lực phản Nga trên quốc tế, cộng thêm áp lực tài chính, chính phủ Sa Hoàng đang chịu áp lực rất lớn.

Ngoại trưởng Wesenberg đề nghị: "Bệ hạ, người Nga đang cầu viện chúng ta, hy vọng chúng ta sớm hoàn thành đơn hàng.

Nếu không có gì bất ngờ, lô vũ khí này được giao đến, sẽ là thời điểm họ quyết chiến với quân Phổ.

Bộ ngoại giao cho rằng có thể rút bớt một phần trang bị hiện có, giao sớm cho người Nga, thúc đẩy trận quyết chiến này bùng nổ trước mùa đông ở Ba Lan."

Mắt Franz sáng lên, "mùa đông" này đến thật đúng lúc. Dù ai thắng ai thua, mùa đông đến cả hai bên đều mất khả năng tấn công tiếp.

Đến năm sau tái chiến, mọi người xốc lại tinh thần. Không, phải nói là người Nga có thể tập hợp lại, còn người Phổ thua một trận quyết chiến là coi như xong.

Rút trang bị hiện có chỉ là để đẹp mặt, trang bị dự bị cũng coi như là trang bị hiện có, chẳng có vấn đề gì.

Franz nghi ngờ hỏi: "Có kịp không? Giờ đã tháng 9 rồi, chờ vận chuyển đến tay người Nga cũng tháng 10, họ còn thời gian để quyết chiến sao?"

Ngoại trưởng Wesenberg đáp: "Thời gian quả thật hơi gấp, nhưng miễn cưỡng cũng đủ.

Quân Nga ở khu vực gần biên giới có thể đổi trang bị trước, họ có thể phát động phản công trước. Quân Nga ở Đông Phổ đổi trang bị sẽ mất nhiều thời gian hơn, nhưng chỉ cần chịu thương vong thì cũng không thành vấn đề.

Các tướng lĩnh tiền tuyến của Nga đang chịu áp lực rất lớn, họ không chịu nổi áp lực từ trong nước, quyết chiến chắc chắn sẽ bùng nổ trước cuối năm.

Mùa đông đến, cùng lắm thì trận quyết chiến này không có kết quả. Dù thế nào họ cũng phải đánh một trận, để trả lời cho phe bảo thủ trong nước."

Franz bắt đầu thương cảm cho quân Nga ở tiền tuyến. Dù thắng, họ cũng tổn thất nặng nề; nếu thua, thiệt hại còn lớn hơn.

Alexander II chọn thời điểm này để quyết chiến, chắc cũng là bất đắc dĩ. Nếu quyết chiến sớm hơn hai tháng, nhỡ thua thì kẻ địch có thể đánh thẳng vào, họ sẽ thiệt hại nặng nề.

Bây giờ thì không sao, nhiều khu vực của Đế quốc Nga đã bước vào mùa đông. Chờ đánh xong trận này chắc cũng tháng 11, 12, tấn công Nga vào mùa này là tự tìm đến cái chết.

Nếu chính phủ Sa Hoàng không gặp nguy hiểm, thiệt hại của quân Nga không nằm trong phạm vi cân nhắc của Franz, ông ta đưa ra quyết định.

"Giao hàng nhanh nhất có thể, tặng thêm cho người Nga một triệu viên đạn, thể hiện lập trường của chúng ta.”

Việc người Nga sử dụng trang bị của Áo cũng không phải không có lợi, vì Áo đã thống nhất đường kính đạn dược, giờ quân Nga có đổi trang bị thì đạn vẫn dùng được, không lo chuyện dở khóc dở cười là đưa nhầm đạn.

...

Chính phủ Vienna làm việc rất hiệu quả, chỉ trong hai ngày đã rút 30 vạn khẩu súng trường từ trang bị dự bị, chuyển nhanh nhất có thể đến biên giới Nga-Áo.

Động tĩnh lớn như vậy không thể giấu được, nhận được tin, Tổng chỉ huy quân đội Phổ Moltke quyết đoán ra lệnh: Tiên hạ thủ vi cường.

Ngày 2 tháng 10 năm 1865, liên quân Phổ-Ba Lan, trước khi quân Nga kịp đổi trang bị, đã phát động phản công toàn diện vào quân Nga trên các hướng Đông Phổ, Belarus, Ukraine.

Đại quyết chiến bùng nổ trước thời hạn, ánh mắt của các nước châu Âu đều đổ dồn vào chiến dịch này.

Nếu người Nga thắng, Vương quốc Phổ chắc chắn xong đời; nếu liên quân Phổ-Ba Lan thắng, cục diện châu Âu sẽ phải xáo bài lại.

Thụy Điển, Karl XV không do dự từ chối kế hoạch liên minh chống Nga của Vương quốc Phổ.

Dù Thụy Điển cũng phản Nga, trong Chiến tranh Crimea thậm chí đứng về phía liên minh Anh-Pháp-Ottoman chống lại Nga, nhưng không có nghĩa là họ thích Phổ.

Khi Chiến tranh Schleswig nổ ra, Karl XV đã chuẩn bị xuất binh giúp Đan Mạch bảo vệ Schleswig, kiềm chế dã tâm bành trướng của Vương quốc Phổ.

Ngoài lo ngại môi hở răng lạnh, còn liên quan đến trào lưu chủ nghĩa Đại Scandinavia thịnh hành thời bấy giờ.

(Chủ nghĩa Đại Scandinavia chủ trương liên minh các nước Bắc Âu thành một quốc gia. Phong trào này bắt nguồn từ những năm 1840 và đạt đỉnh cao vào giữa thế kỷ 19. Thụy Điển và Na Uy đã thành lập Liên minh Thụy Điển-Na Uy theo Hiệp ước Kiel, chỉ còn thiếu Đan Mạch.)

Karl XV là một trong những người ủng hộ kế hoạch này, ông luôn mong muốn thống nhất Đan Mạch, Thụy Điển, Na Uy thành một quốc gia. Nếu được, ông cũng không ngại để Phần Lan gia nhập.

Trong Chiến tranh Schleswig lần thứ nhất, Thụy Điển đã từng xuất binh giúp Vương quốc Đan Mạch, chỉ tiếc là phản ứng chậm một bước, chờ họ đến thì Nga đã tham chiến, nên họ không tham gia chiến tranh.

Trong Chiến tranh Schleswig lần này, Karl XV cũng chuẩn bị can thiệp, tiếc là Đan Mạch bại quá nhanh, nhiều người ở Thụy Điển phản đối xuất binh, can thiệp cũng vô ích, chủ nghĩa Đại Scandinavia cũng vì vậy mà bị tổn thương nặng.

Việc Phổ muốn lôi kéo Thụy Điển tham chiến không phải là không có lý do. Thụy Điển và Đế quốc Nga có thù hận từ lâu, quan hệ song phương luôn rất tệ.

Người Phần Lan cũng mong muốn thoát khỏi sự thống trị của Nga, họ đưa ra đề nghị, chỉ cần Thụy Điển giúp họ độc lập, họ sẵn sàng gia nhập Thụy Điển.

Người Anh cũng đang ra sức thúc đẩy liên minh Phổ-Thụy, chính phủ Luân Đôn đã hứa sẽ ủng hộ Thụy Điển thôn tính Phần Lan.

Chính phủ Paris cũng hy vọng Thụy Điển thôn tính Phần Lan, để đâm sau lưng Nga, sẵn sàng cung cấp viện trợ.

Vì muốn làm suy yếu Nga, ngay cả chính phũ Vienna cũng sẵn lòng cung cấp tiền vay cho Thụy Điển, có thể nói cả châu Âu lục địa đều muốn thấy Nga gặp xui xẻo.

Chính phủ Sa Hoàng đã tỏ ra mệt mỏi, chủ lực quân Nga bị kiềm chế ở tiền tuyến, lại có người Phần Lan tiếp ứng, tỷ lệ thành công của Thụy Điển trong việc chiếm Phần Lan rất cao.

Dù là Phần Lan hay Thụy Điển, cũng đều dễ thủ khó công, dù sau này Nga muốn phản công cũng rất khó có kết quả.

Có nhiều tin tốt như vậy, cũng không thể che giấu một sự thật: Nga quá mạnh.