Logo
Chương 48: Dụ địch xâm nhập

Tại vùng Lombardy, cục diện của Áo vô cùng bất lợi. Tình hình chiến tranh với Áo không hề đơn giản như những gì được ghi trong sách sử, bên trong thì có giai cấp tư sản và quý tộc nổi loạn, bên ngoài thì địch quân áp sát.

Chính phủ Vienna đã phái viện binh đến, nhưng lúc này họ đang trấn áp cuộc nổi loạn ở vùng Venice, do đó đến tiền tuyến chỉ có một sư đoàn Áo. Nguyên soái Radetzky hiện tại chỉ có thể điều động tổng binh lực chưa đến ba mươi ngàn người.

Mấy con số này đã nhân đôi so với lịch sử cùng thời kỳ, nếu không giờ này có lẽ đã giống như trong lịch sử, phải xám xịt rút lui khỏi vùng Milan rồi.

Cẩn thận xem xét bản đồ trên bàn, đồng thời cân nhắc đến tình hình quốc tế hiện tại, nguyên soái Radetzky đã đưa ra một quyết định khiến mọi người vô cùng kinh ngạc trong hội nghị quân sự.

"Ra lệnh cho bộ đội chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sẽ bỏ thành Milan vào ngày 1 tháng 4!"

"Cái gì? Thưa nguyên soái, ngài có chắc đây không phải là một trò đùa?" Thiếu tướng Victor khó tin hỏi.

"Thiếu tướng Victor, tôi hoàn toàn chắc chắn mình đang làm gì!" Nguyên soái Radetzky mặt không đổi sắc nói.

"Nhưng thưa nguyên soái, chúng ta hiện tại chưa đến mức phải rút lui. Một khi cuộc nổi loạn ở vùng Venice bị dẹp yên, viện binh của chúng ta sẽ đến, việc ngăn chặn vương quốc Sardinia không có bất cứ vấn đề gì!" Thiếu tướng Victor nghi ngờ nói.

Không chỉ Victor nghi ngờ, mà phần lớn các chỉ huy tại chỗ cũng cảm thấy khó có thể chấp nhận. Có thể đánh thắng, tại sao phải rút lui?

"Rất đơn giản, chúng ta có thể ngăn chặn vương quốc Sardinia tấn công, nhưng trong tình cảnh vừa có giặc trong, vừa có giặc ngoài, chúng ta không có khả năng đánh bại kẻ địch.

Loạn đẳng ở vùng Lombardy đã cấu kết với vương quốc Sardinia. Nếu chúng ta cứ giăng co lâu dài, cuộc phản loạn sẽ chỉ kéo dài thêm.

Việc này còn liên quan đến chính trị và kinh tế. Tóm lại, chính phủ Vienna đã ủy quyền cho tôi toàn quyền xử lý vấn đề Italy, các anh chỉ cần thi hành mệnh lệnh là được!" Nguyên soái Radetzky lạnh lùng giải thích.

Việc từ bỏ Lombardy sẽ tạo ra một áp lực không hề nhỏ cho ông, thậm chí còn có thể gây ra một loạt phản ứng dây chuyền. Trong tình huống bình thường, không có vị tướng nào muốn gánh chịu trách nhiệm này.

Nguyên soái Radetzky dám làm như vậy, chắc hẳn có liên quan đến mệnh lệnh mà chính phủ Vienna đã truyền xuống: chỉ cần giành chiến thắng cuối cùng, không cần quan tâm đến việc mất một vài thành trì.

Ông cho rằng giới lãnh đạo cấp cao của chính phủ Vienna cũng đã nhận ra tình hình nguy cấp ở chiến trường Italy. Nếu không thể sớm giải quyết vấn đề, Giáo hoàng quốc, Công quốc Toscana, Vương quốc Napoli cũng sẽ nhào vào.

Nếu chỉ phải đối phó với vương quốc Sardinia và các phần tử phản loạn, binh lực trong tay nguyên soái Radetzky vẫn còn đủ dùng. Nhưng một khi các bang quốc kia cũng tham chiến, tình hình sẽ trở nên nguy hiểm.

Thà rằng cứ tạm thời từ bỏ vùng Lombardy, để vương quốc Sardinia một mình chiếm lĩnh những vùng đất này, thì ba bang quốc còn lại của Italy sẽ không tham chiến.

Dù sao, họ đều bị ép buộc bởi ý dân mới tuyên chiến, quân đội chủ lực của các bang quốc này vẫn chưa xuất động, hiện tại đến đây đều là lính tình nguyện do dân gian tự phát tổ chức.

Nếu vương quốc Sardinia chiếm được những khu vực này, sau khi dân gian đã hả hê, có lẽ họ sẽ ghen tị và không còn muốn xuất binh giúp vương quốc Sardinia đánh trận nữa.

Không có ngoại xâm thì sẽ bùng nổ nội chiến. Mâu thuẫn nội bộ giữa các bang quốc Italy cũng không hề nhỏ. Hiện tại chỉ là các nhóm chính trị cần đến nó, để chuyển lòng căm thù của người dân sang Áo.

Nhưng tình trạng này không thể kéo dài. Có thể lừa đối mọi thứ, nhưng không thể lừa dối cái bụng, người ta luôn cần phải ăn cơm.

Cuộc khủng hoảng kinh tế vẫn tiếp diễn, số người thất nghiệp ở vùng Italy cũng không ít. Nếu không giải quyết được vấn đề này, mâu thuẫn sẽ vẫn bùng nổ.

Ngoài người Ý ra, thái độ của Anh và Pháp cũng là một vấn đề.

Người Pháp hy vọng Lombardy và Venice có thể độc lập thành lập quốc gia. Trong khi muốn đuổi Áo đi, họ cũng không muốn Italy thống nhất.

Người Anh lại hy vọng có một nước Italy thống nhất, có thể đồng thời kiềm chế Pháp và Áo, nhưng họ lại không muốn thấy Áo sụp đổ.

Trong khi làm suy yếu Áo, họ vẫn phải bảo toàn thực lực của Áo, để có thể ngăn chặn Nga bành trướng.

Trong bối cảnh này, một khi vương quốc Sardinia chiếm được Lombardy, hai bên chắc chắn sẽ tiến tới thống nhất, lập trường của Pháp cũng sẽ thay đổi theo, từ ủng hộ sang đối nghịch.

Sự ủng hộ của Anh dành cho vương quốc Sardinia cũng chỉ dừng lại trên đầu môi. Họ sẽ để vương quốc Sardinia được rồi thì thôi, tiếc là vương quốc Sardinia bị ý dân bắt cóc nên chỉ có thể tiếp tục đánh xuống.

Sau khi thu hẹp chiến tuyến, binh lực trong tay nguyên soái Radetzky càng thêm đầy đủ, trong khi chiến tuyến của vương quốc Sardinia lại bị kéo dài.

Việc vừa chiếm được Lombardy không thể cung cấp tiếp tế cho họ, chủ yếu vẫn phải dựa vào vận chuyển từ trong nước, điều này chắc chắn là một áp lực đối với vương quốc Sardinia.

Trong khi tác chiến với Áo, họ còn phải cho dân chúng Lombardy ăn no, nếu không đói bụng, người ta cũng sẽ nổi loạn.

Không có sự ủng hộ thực chất từ Anh và Pháp, mất đi sự tham chiến của ba bang quốc. Kết cục của cuộc chiến này đã được định đoạt. Quốc lực của vương quốc Sardinia có hạn, hoàn toàn không thể so sánh với Áo.

Nguyên soái Radetzky tự tin có thể đánh bại quân đội vương quốc Sardinia chỉ bằng binh lực trong tay, sau đó thu phục vùng Lombardy, thậm chí đốt ngọn lửa chiến tranh tới tận lãnh thổ vương quốc Sardinia cũng không phải là vấn đề.

Xét về mặt chiến lược, lần này không phải rút lui, mà là dụ địch xâm nhập.

Dĩ nhiên, bức thư riêng của Franz, yêu cầu ông cố gắng tiêu diệt toàn bộ loạn đảng Italy thuộc Áo, cũng là một nguyên nhân cho quyết định này của ông.

Từ "loạn đảng" không đơn giản như vậy. Nguyên soái Radetzky hiểu rõ ở đây chỉ những nhà tư bản và quý tộc ở vùng Italy. Nếu không có những người này bóc lột dân chúng, thì làm sao có phản loạn?

Lombardy sáp nhập vào vương quốc Sardinia, đoán chừng tuyệt đại đa số quý tộc và nhà tư bản cũng sẽ ngả về vương quốc Sardinia. Chờ chiến tranh kết thúc rồi tiến hành thanh trừng, những người này đều có thể biến thành một thành viên của loạn đảng.

Lấy gia sản của họ thu mua lòng dân, rất nhanh vùng Italy thuộc Áo sẽ ổn định lại. Dù sao, dân chúng Lombardy vốn là người Đức đến Italy, không có sự cản trở của tầng lớp thượng lưu, việc tiến hành hòa hợp dân tộc sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Có lợi thì tự nhiên cũng có hại, nhưng nguyên soái Radetzky không cần cân nhắc nhiều như vậy. Dù sao, mặt có lợi ông đã nhìn ra, có thể một lần giải quyết triệt để vấn đề Italy.

Vì chiến thắng cuối cùng, dù là Lombardy hay Venice đều có thể tạm thời từ bỏ, chỉ cần cuối cùng thu hồi lại, ông vẫn là người hùng của Áo.

Sự im lặng trong phòng họp bị phá vỡ bởi một giọng nói. Mọi người thấy một viên tướng trung niên đứng lên nói: "Thưa nguyên soái, có lẽ chúng ta vẫn có thể làm gì đó, không thể để vương quốc Sardinia dễ dàng chiếm lĩnh Lombardy như vậy!”

"Edmond, anh có kế hoạch gì?" Nguyên soái Radetzky quan tâm hỏi.

"Thưa nguyên soái, nếu dân chúng Lombardy hoan nghênh người Ý như vậy, vậy chúng ta hãy giúp họ một tay, tuyên truyền một chút, để họ có ấn tượng tốt đẹp hơn về vương quốc Sardinia!" Trung tướng Edmond Léopold Friedli cười lạnh nói.