Logo
Chương 10: Hành động.

Đúng là nơi ít người dám khám phá có khác. Ngay từ đầu, một dãy núi lớn đã chắn ngang con đường phía trước.

Để đến được đây, quả thật đầy mệt mỏi và nguy hiểm. Trong nhiều ngày, sau khi thoát khỏi khu rừng tĩnh lặng, cậu đã phải trèo đèo lội suối. Không chỉ địa hình hiểm trở mà khí hậu cũng ẩm ướt, cùng với nhiều động vật hung dữ. Cậu đã hai lần suýt phải dùng đến sức mạnh, khi chạm trán với hai con Hổ Bu Ba. Giống hổ này được xem như chúa tể của rừng, với những đòn tấn công nhanh nhẹn, trí mạng và lực phá hoại kinh hoàng, dễ dàng vồ nát thân cây.

May mắn thay, cậu và Mao đã lợi dụng địa hình để trốn thoát. Từ đó mới thấy, động vật ở đây chưa cần sức mạnh siêu phàm đã mạnh đến vậy, thì động vật có sức mạnh siêu phàm sẽ mạnh đến mức nào?

Điều đó càng làm cậu thêm quyết tâm trở nên mạnh mẽ hơn.

Trước khi đi tiếp, cậu cần phải chỉnh đốn lại trạng thái bản thân một chút. Dù không vì mình, cậu cũng nên quan tâm đến Mao.

Giờ trông Mao có vẻ mệt mỏi, cơ thể đầy những vết thương.

Nói với Mao một tiếng, cậu lục lọi trong túi lấy ra vài dụng cụ, rồi lấy bó củi đã chuẩn bị sẵn sau lưng. Cậu nhanh chóng chuẩn bị một bếp dã ngoại trước khi ánh sáng biến mất hoàn toàn ở phía chân trời.

Để mấy xiên thịt lên bếp, cậu ngẫm nghĩ về những gì mình đạt được trên đường đi, và kết luận rằng nó rất đáng giá.

Sau nhiều ngày vật lộn trong thiên nhiên, cậu nhận thấy giác quan và phản ứng của cơ thể đã được cải thiện hơn trước. Cơ bắp cũng trở nên thon gọn mà rắn chắc, sức mạnh tràn đầy. Một sự thay đổi đúng với mục tiêu của cậu. Hơn nữa, cậu đã bước đầu luyện tập được bản năng phản xạ trước nguy hiểm, thứ mà mỗi chiến binh cần phải có.

Một lúc sau, mùi thơm từ thịt chín tỏa ra xung quanh. Mao như bừng tỉnh, đứng dậy tiến về đống lửa, ngồi vào ăn ngấu nghiến.

Nhìn Mao ăn, cậu cũng không khỏi nể phục cậu thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình này.

Trên đường đi, hai người đã gắn bó hơn. Cậu cũng được Mao kể về bản thân.

Mao sinh ra và lớn lên ở khu vực này. Nhưng từ bố mẹ, Mao biết quê hương mình không ở đây, mà ở phía ngoài.

Bố mẹ Mao thuộc dân du mục mà chú Hải đã kể.

Trong một lần tranh chấp với một đội khác, đội của bố mẹ Mao thua cuộc, dẫn đến những người còn sống phải trốn đi.

Bố mẹ Mao, với vết thương nặng, đã cùng nhau trốn vào rừng, may mắn thay cả hai đều bình an. Nhận thấy với sức khỏe hiện tại, việc tìm lại đồng đội hay thoát ra khỏi nơi đây là không khả thi, cả hai chấp nhận ở lại đây sinh sống, và từng đến thôn Ao Bình.

Khi Mao lên 12 tuổi, bố mẹ cậu trong một lần đi săn đã gặp phải một nhóm Hổ Bu Ba đang kiếm ăn. Cả hai giao chiến quyết liệt. Kết quả, tuy bố mẹ Mao giành chiến thắng, nhưng vết thương cũ chưa lành lại thêm trầm trọng hơn.

Vào lúc Mao tròn 13 tuổi, bố mẹ Mao trút hơi thở cuối cùng mà rời xa Mao.

..........

Cậu không vội nhận lấy, mà nhìn vào gương mặt Mao một lúc, cố gắng tìm kiếm một chút vẻ không muốn, nhưng vô ích. Cậu chỉ biết thở dài.

"Này Mao, vậy tiếp theo hành trình sẽ như thế nào?" Cậu nhìn Mao, người với vẻ mặt đã hồng hào hơn, mà hỏi.

Nuốt miếng thịt cuối cùng vào miệng, Mao vội vàng nói:

"Ừm, chắc còn khoảng hai tháng đi đường nữa, nếu chọn đi đường bình thường."

Vuốt ve bộ râu mới mọc lại, cậu mới nhận ra sự bất thường trong câu trả lời.

"Vậy còn đường nào khác ngoài đường bình thường à?"

"Chuyện này... thì có. Nhưng đường đó chỉ rút ngắn thời gian đi đường còn một tháng, nhưng độ nguy hiểm gấp mấy lần đường bình thường.

Em nghĩ hay ta vẫn nên chọn đường bình thường thì hơn. Tuy chậm trễ chút, nhưng được cái an toàn." Mao nói một tràng rồi ngập ngừng đưa ra lời khuyên.

Nghe xong, vẻ mặt cậu cũng nhăn lại đầy vẻ u sầu. Nhưng khi nhìn về dãy số trên tay, cậu như đã quyết tâm.

"Anh có một lý do phải đến nơi đó gấp. Anh xin lỗi, nhưng anh phải chọn đi đường đó.

À, anh cũng không bắt buộc em đi cùng để chịu nguy hiểm. Em có thể chọn dừng lại đây. Lời hứa, nếu có thể, anh nhất định sẽ quay lại thực hiện.

Trước đó nhớ vẽ cho anh đường đi là được rồi." Cậu cân nhắc sự an toàn của Mao mà đưa ra đề xuất.

"Haiz, em biết ngay anh sẽ chọn con đường nguy hiểm này mà. Gắn bó được một thời gian, em chẳng lạ gì cái tính cách của anh."

"Vậy thôi, chúng ta quyết định đi con đường nguy hiểm vậy. Đây là bản đồ, em đã chuẩn bị trước." Dứt lời, Mao lấy ra từ trong ba lô một tấm da cũ kỹ, mở ra thì bên trong là chằng chịt những ký hiệu.

"Anh thật sự nhìn hiểu chứ? Có cần em chỉ lại không?"

"Nếu vậy, anh cũng không ngăn cản." Nói xong, cậu mới nhận lấy tấm da rồi bắt đầu xem.

Sau một lúc tìm hiểu, tuy không hiểu nhiều về xem bản đồ, nhưng cậu đại khái hình dung ra được con đường cần đi.

Ghi nhớ xong, cậu trả lại tấm bản đồ cho Mao rồi nói: "Anh xem xong rồi. Đây, cầm lấy."

Mao cẩn thận cầm lại. Nhưng được một lúc, Mao như nhớ ra mà hỏi lại.

Ngày hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, cậu và Mao đã chuẩn bị xong tất cả. Cả hai cùng nhau hợp sức leo xuống chân núi.

"À ừm, nhìn hiểu chứ, nhưng chỉ sơ sơ... nên em có thể nói lại rõ ràng hơn được không?"

Mao như nhận ra vẻ lúng túng của cậu, thở dài. Lần này cũng không phải lần đầu tiên. Trên đường đi, cậu cũng nhiều lần gặp những trường hợp này. Hễ là không dính đến chiến đấu, còn lại những thứ khác chỉ ở mức sơ sơ, có khi là mù tịt.

Mao như giả vờ không có chuyện gì. Lật bản đồ ra chỉ: "Đây, nơi này chắc anh biết rồi. Nơi chúng ta đang ở. Về phía này là hướng mà chúng ta sẽ xuất phát.

Dọc theo con đường này một đoạn, xuyên qua rừng sẽ đến đầm lầy. Nơi này là nơi chúng ta cần đến trong đầm lầy. Dưới đó có một mạng lưới đường hầm mà đội ngũ thiết kế trong đội của bố mẹ em tạo ra.

Khi đến đó em sẽ chỉ sau. Giờ anh nắm rõ hơn chưa?"

"Hiểu... hiểu chứ. Anh nhớ rồi." Vừa nói, cậu vừa hò hét trong lòng:

"May quá, nhờ Mao giảng lại. Mình nhìn đường đều lệch hoàn toàn."

Mao nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ.

"Hahaha... Em phải tin anh chứ. Thôi thôi, nghỉ ngơi đi. Mai lấy sức đi đường." Nhanh chóng đánh lạc hướng, cậu quay lưng lại với đống lửa giả vờ ngủ.

Sau một lúc, phía sau truyền đến tiếng của Mao:

"Chúc ngủ ngon."

Cậu ngẫm nghĩ trong lòng: "Chúc ngủ ngon."

Khi xuống đến chân núi, cậu mới nhận ra sự khác biệt khá rõ. Ở đây, đâu đâu cũng được trải đầy một màu xanh của nhiều thảm thực vật tươi tốt và trù phú hơn bên ngoài rất nhiều.

Trông có vẻ dãy núi to lớn kia là một ranh giới.

Bước vài bước, cậu dừng lại, cúi xuống dùng tay cẩn thận nhổ lên một cái cây trông như cây bút, với hai màu sắc chủ đạo là xanh lam và đen. Theo cậu nhớ, cây này có môi trường sống khá độc đáo, bên ngoài thuộc loại thuốc rất được săn đón. Nên giờ bên ngoài nó trở thành loài hiếm, nhưng trong này thì đi vài đoạn lại thấy.

Vừa đi theo Mao, cậu vừa theo dõi kỹ càng hơn, mới phát hiện nhiều loài thuốc quý mọc lên như nấm, làm tinh thần cậu căng thẳng.

Ngoài kia khô khan mà còn có loài Hổ Bu Ba khủng khiếp, trong đây môi trường càng tốt thì sẽ dưỡng dục ra những con vật mạnh mẽ cỡ nào? Nên cậu từ giờ phải luôn tập trung cao độ với môi trường xung quanh, đề phòng thú dữ tập kích bất ngờ.