Logo
Chương 11: Đường hầm.

Con đường phía trước khá thuận lợi, khiến cậu có chút bất ngờ.

Đi được một lúc, khi ranh giới giữa rừng cây và đầm lầy đã hiện rõ trước mắt, hai con rắn to lớn bất ngờ lao ra từ bụi cây, tấn công từ cả phía trước lẫn phía sau. Kích thước của chúng lớn hơn gấp ba lần so với rắn thường.

Nhanh chóng đánh giá tình hình, cậu nghĩ: "Hai con này không đủ sức uy hiếp mình. Vài phút là xong."

Cậu ra hiệu cho Mao tránh sang một bên, rồi chủ động đón đỡ những đòn tấn công của từng con, vừa né tránh vừa phản công nhanh nhẹn. Mỗi khi đuôi rắn quật vào thân cây, cây cối lại rung chuyển dữ dội.

Nhưng những đòn đánh không trúng đích thì chẳng đáng ngại.

Tận dụng khả năng quan sát, phán đoán và sự linh hoạt của mình, cậu liên tục né đòn và phản công, mỗi đòn đều nhắm vào điểm yếu của đối phương. Trận chiến dần đi đến hồi kết khi cả hai con đều mất máu khá nhiều và bắt đầu có ý định rút lui.

Trong lúc tháo chạy, một con sơ hở. Cậu lập tức lao lên, vung đao tiễn nó về nơi an nghỉ.

Con còn lại nhận ra thì đã quá muộn. Đồng loại của nó đã chết.

Như phát điên, nó từ bỏ ý định bỏ chạy, lao thẳng về phía cậu. Cậu vội vàng dùng thân đao đỡ trước người, chịu một lực đẩy mạnh khiến cậu lùi lại phía sau.

Vừa định mượn lực để né tránh, cậu cảm thấy eo mình bị siết chặt. "Không ổn rồi," cậu nghĩ.

Những vòng siết ngày càng mạnh, ép chặt lấy thân cậu.

Cảm giác đau đớn và nghẹt thở ập đến.

Cậu nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu.

"Mày muốn chết!"

Vừa dứt lời, cậu buông thanh đao đang đỡ lấy hàm răng sắc nhọn của con rắn, rút đao ra. Cùng lúc đó, hàm răng của nó cắn chặt vào bả vai trái cậu, loáng thoáng có tiếng "rắc rắc" vang lên giòn tan.

Cắn răng chịu đựng cơn đau ở bả vai.

Cậu không hề hoảng loạn. Sau nhiều trận chiến, cậu đã mài mũi đao sắc nhọn hơn để tiện cho việc đâm.

Ngay lập tức, tay phải cậu cầm đao đâm thẳng vào đầu con rắn.

Mũi đao chạm vào lớp vảy, khựng lại trong giây lát, rồi dễ dàng xuyên thủng lớp vảy cứng rắn, đâm sâu vào đầu con vật.

Lực cắn của nó giảm dần, nhưng dường như nó muốn cùng chết, thân rắn siết chặt hơn gấp bội.

Chịu đựng cơn đau, hai mắt cậu càng đỏ hơn, như thể đánh thức con thú dữ bên trong. Mạch máu trên tay phải cậu nổi lên cuồn cuộn.

Nắm chặt thanh đao, cậu dồn thêm lực. Đầu con rắn bị xuyên thủng.

Cùng với đòn kết liễu, lực siết trên cơ thể cậu yếu dần. Cậu nhanh chóng vung đao chém đứt thân rắn, rồi thở hổn hển.

Từ xa, Mao chạy đến.

"Anh có sao không?" Mao lo lắng hỏi.

Cậu im lặng. Một lát sau, khi đã cảm thấy ổn hơn, cậu nhìn Mao và nói: "Vẫn ổn. Chỉ bị thương nhẹ, băng bó lại là xong."

Mao định hỏi thêm, nhưng thấy cậu lắc đầu nên gật đầu rồi nhanh chóng băng bó vết thương cho cậu.

Sau trận chiến, cậu và Mao quyết định nghỉ ngơi tại chỗ qua đêm nay, rồi lên đường vào ngày mai.

Tiếng lửa cháy bập bùng. Mỡ rắn xèo xèo trên ngọn lửa.

Sau khi ăn xong và bàn bạc lại kế hoạch, cậu và Mao chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm, cậu tỉnh dậy và thấy Mao đã chuẩn bị xong hành lý cho cả hai.

Hôm nay, thấy cậu bị thương ở vai, Mao chủ động xin mang luôn phần đồ của cậu.

Suy nghĩ một chút, cậu chỉ lấy thanh đao đeo bên hông, còn lại giao cho Mao cầm.

Tiến vào đầm lầy, tốc độ di chuyển chậm dần. Quãng đường đến bìa đầm lầy bên ngoài chỉ mất ba ngày, nhưng ở đây phải mất đến sáu ngày.

Mao nhanh nhẹn đi trước dẫn đường.

"Sắp đến rồi! Em nhớ là ở đây," Mao lớn tiếng gọi về phía cậu rồi chạy đến một thân cây kỳ lạ nhưng rất lớn.

Khi cậu đến nơi, Mao đã mở được một cơ quan.

Thân cây tách ra làm hai, để lộ một lối đi đủ cho hai người đi vừa, hướng sâu xuống lòng đất.

Cậu nghi ngờ hỏi Mao: "Có ổn không đấy? Đầm lầy toàn nước, sợ đường hầm này bị hỏng hết rồi."

Mao không hề sợ hãi, mà còn dẫn trước đi vào trong. Cô không quay lại mà nói:

"Không sao đâu. Nơi này được gia cố bằng vật liệu đặc biệt, chỉ có thể bị phá hủy bởi thiên tai thôi.”

Cậu gật gù, vẫn còn nghi ngờ mà bước vào. Vừa đi khỏi cửa, một tiếng động lớn khiến cậu giật mình quay lại.

Cánh cửa đã đóng sập. Cậu vội vàng chạy đến, mò mẫm tìm chỗ mở. Nhưng không được. Vì mất quá nhiều thời gian, cậu nghe thấy tiếng Mao vọng lại từ phía trước.

"Anh Nhất sao đấy? Đâu rồi, không đi à?"

Cậu vội nói: "Mao, lại đây giúp với. Cánh cửa khóa rồi, mở không ra."

Bỗng chốc xung quanh trở nên yên tĩnh, rồi bị phá vỡ bởi tiếng cười sằng sặc.

"Hahaha... Anh làm em cười chết mất! Tưởng chuyện gì. Cửa này đóng tự động khi không cảm nhận được có người bên ngoài. Muốn mở thì anh chỉ cần đọc như em này là được. Nhớ đứng sát vào mặt trung tâm của cửa thì mới có tác dụng.

[Am tu ma ka sa co]."

Cậu cảm thấy mặt mình chắc hẳn đang đỏ như tôm luộc. Cố gắng bình tĩnh lại, cậu ghi nhớ mật mã mà Mao vừa nói.

Tiến đến sát mặt trung tâm cánh cửa, cậu đọc thử.

[Am tu ma ka sa co].

Điều kỳ diệu xảy ra. Cánh cửa mở ra.

Nhưng mặt cậu cũng nhăn lại. Vừa rồi, khi cậu đọc xong câu thần chú, tay cậu chạm vào cửa đã cảm nhận được một luồng sức mạnh quen thuộc. Cũng nhờ nó mà cửa mở ra.

Nhưng giờ tay cậu chạm lại, cậu không còn cảm nhận được gì nữa.

Để kiểm chứng, cậu đặt tay lên cửa và chờ đợi.

Không lâu sau, cửa tự động đóng lại. Theo đó, cảm nhận của cậu lại bắt được luồng năng lượng ấy, nhưng chỉ vụt qua trong chốc lát rồi biến mất.

Khi cậu định thử lại lần nữa, Mao xuất hiện ở lối đi, với vẻ mặt nghi ngờ.

"Anh Nhất đang làm gì vậy?"

Cậu quay lại, với vẻ mặt thích thú, trả lời: "Loại cửa này thật mới lạ. Anh có chút hiếu kỳ. Thôi, mình đi tiếp."

Cậu nhanh chóng vượt qua Mao mà đi.

Mao vội vàng đuổi theo.

Đi được một đoạn, cậu giảm tốc độ. Mao thở hổn hển đuổi kịp, đi bên cạnh cậu.

Mao tức giận nói: "Anh làm gì mà đi nhanh thế! Em đuổi theo muốn chết."

Cậu nhìn Mao và nói: "Cho chừa cái tội cười anh nhé!"

Mao nghe xong, mặt mày tức tối, thỉnh thoảng cậu còn nghe thấy những câu lẩm bẩm ngắt quãng từ miệng Mao.

"Đồ nhỏ nhen..." "Thù dai..." "Không chơi bạn nữa..."

Điều đó khiến cậu vui vẻ trong lòng. Nhưng biết tính Mao, cậu làm ngơ và tiếp tục đi.

Đi thêm gần mười phút, cậu đã thấy được điểm cuối của con đường thẳng tắp này.

Không thể không nể phục. Đường hầm này thật sự như lời Mao nói: "Nó chỉ có thể bị phá hủy bởi thiên tai". Bởi vì từ lúc đi đến giờ, cậu thấy những vách tường màu nâu vẫn sáng bóng và chắc chắn, không hề có dấu hiệu xuống cấp.

Bước ra khỏi đường hầm, cậu càng ngạc nhiên hơn với kiến trúc kết hợp giữa thiên nhiên và con người này.

Từ cuối đường hầm nơi cậu đứng, nhìn xuống phía dưới là một hang động có không gian hình cầu khá lớn.

Xen kẽ giữa chất liệu đá nâu quen thuộc là một thảm thực vật dạng dây leo đang sống trên trần hang. Chúng cùng nhau tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, đủ để thắp sáng cả không gian nơi đây.