Cái xác từ từ ngồi dậy. Hắn thở nặng nhọc, mất một lúc lâu mới thành công. Đôi mắt trắng dã nhìn quanh.
Khi thấy con rắn, hắn khẽ run lên. Nhưng vũng máu loang lổ trên mặt đất nhắc nhở hắn rằng nó đã chết. Ánh mắt hắn hướng về phía cậu.
Chỉ một chút nữa thôi, hai ánh mắt sẽ chạm nhau. Nhưng chợt như nghĩ ra điều gì, hắn dừng lại. Cơ thể run rẩy dữ dội hơn.
Hắn thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết trước mặt mình chỉ là một người gần như không còn khả năng tấn công.
Giọng nói vang lên, run rẩy xen lẫn hi vọng: "Thật... thật sự là... là người sao?"
Hắn ngập ngừng. Rồi cất tiếng: "Tôi... tôi là Mao, sống ở thôn Ao Bình.”
Cậu vuốt cằm lún phún râu, hắng giọng đáp: "Ngươi chưa chắc đã là người, nhưng lại mang lòng trắc ẩn của một con người. Mau khai ra tên tuổi và mọi chuyện, trước khi lòng trắc ẩn ấy biến mất."
*Mình đã có sức mạnh siêu nhiên. Chắc không còn là người nữa rồi*, cậu nghĩ vẩn vơ, một ý nghĩ kì lạ lóe lên khi trả lời. Ai chẳng có lúc nảy sinh những ý nghĩ kì quặc, cậu cũng vậy.
Hay đơn giản là cậu chỉ muốn dọa người này một chút.
Cậu dừng lại, dọn dẹp một khoảng đất trống, rồi đốt lửa.
Trong khoảnh khắc, Nhất không kìm được, thốt ra: "Ngươi là người thôn Ao Bình? Ta cũng ở đó." Biết mình lỡ lời, cậu vội im bặt.
Nhưng thế là đủ. Mao nhìn cậu, giọng nói không giấu được vẻ vui mừng: "Cậu biết thôn sao? Tuyệt quá! Tôi từng sinh ra và lớn lên ở đó một thời gian. Vậy là chúng ta có chung quê hương rồi. Cậu sẽ giúp tôi trở về chứ? Tôi sẽ đền đáp cậu bất cứ thứ gì cậu muốn."
Cậu chỉ muốn vỗ mạnh vào trán vì sự bất cẩn này. Cậu lặng lẽ rút kinh nghiệm.
Nhất thu thanh đao lại, tiến đến bên Mao, đưa bàn tay chai sạn ra.
"Đứng lên đã. Ngồi đó không lạnh mông à?" Cậu nói với vẻ giễu cợt.
Mao lúng túng đôi chút, rồi nắm lấy tay cậu. Cậu kéo Mao lên.
Cười tươi, cậu vỗ vai Mao.
"Giờ an toàn rồi. Có thức ăn nữa. Chúng ta dựng tạm một chỗ ở rồi nói chuyện sau."
Vẻ mặt Mao căng thẳng.
"Cậu sẽ không bỏ tôi lại một mình chứ?" Mao nói, giọng đầy tội nghiệp.
Cậu cố gắng trấn an Mao trong vài phút. Sau đó, hai người chia nhau đi tìm thứ gì đó để dựng tạm chỗ ở.
Sau khi chia tay, đi được một đoạn, vẻ mặt sợ hãi của Mao biến mất, thay vào đó là vẻ tĩnh lặng. Chỉ có đôi mắt đầy hận thù. Hắn "Hừ" một tiếng rồi khuất sau những bụi cây.
.....
Ở hướng ngược lại, Nhất cau có suy tư.
....
Khi trời tối, màn đêm bao phủ khu rừng, khiến sự im lặng càng thêm bí ẩn, rùng rợn với những điều ẩn sau bóng tối.
Một ánh lửa bập bùng cô đơn trong rừng. Hai người đang ngồi bên đống lửa, trên đó là những miếng thịt nướng vàng ươm.
Người với thân hình ốm yếu, bất lực nói: "Đó là những gì em đã trải qua."
Nhất nhìn đống lửa, nơi có những xiên thịt nướng. Cậu không ngẩng đầu, đáp: "Hiểu rồi."
Cậu rút một xiên thịt từ đống lửa, ăn ngon lành để lấp đầy bụng đói. Cậu nhìn thiếu niên trước mặt, nói:
"Mao. Anh không thể đưa em về được.".
Mao như mất hết sinh khí, thở nhẹ: "Em hiểu. Sau tất cả, mọi thứ vẫn vậy thôi."
Nhưng Mao như sống lại trước câu nói tiếp theo.
"Không phải bây giờ. Anh còn phải đến vùng Rìa. Ở đó còn những thử thách không biết thế nào, chờ đợi anh khi anh đến tuổi mười lăm."
Mao vui vẻ: "Em từng đến Rìa rồi. Có lẽ em sẽ dẫn đường được."
Cậu nhăn mặt.
"Nhưng cũng chẳng thay đổi được gì. Khi anh đi, em sẽ ở lại một mình. Ở một nơi nguy hiểm hơn nơi này nhiều lần. Anh nghĩ anh có thể đi một mình được chắc?"
Mao ngập ngừng, môi mấp máy như muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng, Mao im lặng, như chấp nhận. Trông Mao còn ủ rũ hơn trước.
Cậu không để ý. Vừa gặm xiên thịt, cậu vừa nói:
"Ừm ừ. Ngày mai anh sẽ xuất phát. Em cứ sống ở đây. Nếu may mắn, cả anh và em đều còn sống, nhất định chúng ta sẽ gặp lại."
"Giờ quyết định vậy đi. Nào, đừng ủ rũ nữa, ăn chút gì đi."
Cậu lấy một xiên thịt đưa cho Mao. Mao ngập ngừng rồi cầm lấy, cắn từng miếng nhỏ.
Ăn no nê, hai người nằm bên cạnh đống lửa, chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cậu vươn vai tỉnh dậy.
Mao đã dậy từ sớm, ngồi nhìn đống tro tàn, như đang suy tư.
Thở dài, cậu loay hoay thu dọn đồ đạc.
Cậu không quay đầu lại, từng bước chân thẳng tiến theo hướng chỉ dẫn. Bóng dáng cậu dần khuất sau những bóng cây.
Hai tiếng sau, cậu xuất hiện sâu trong rừng, vung đao về phía trước. Nếu cậu có mắt sau lưng, cậu chắc chắn sẽ thấy một bóng đen đang dõi theo cậu không xa.
Khi mặt trời lặn, ánh trăng ngạo nghễ thay thế.
Không biết bao lâu, hai bàn tay chai sạn bám vào mỏm đá rồi trèo lên. Cả hai cùng thở hổn hển.
Nhìn ánh lửa bập bùng trước mắt, gương mặt cậu được soi sáng trông như một xác sống.
Vẻ hồng hào chỉ còn lại màu trắng bệch, đôi môi tím tái. Tiếng thở nặng nhọc.
Cuối cùng, cậu lấy từ trong túi ra một thứ gì đó giống bọ cạp, ném thẳng vào đống lửa. Từng tiếng nổ lách tách vang lên.
Như căm hận, cậu nhìn đống lửa mà chửi: "Chết đi, chết đi! Bọn khốn kiếp... dám cắn tao...."
Chửi một lúc, cậu dừng lại. Ánh mắt cậu trở nên kì lạ.
Rồi cậu nhìn về phía một thân cây hơi xa về bên trái.
Cậu cất tiếng. Giọng nói khàn khàn, trong đêm tối như tiếng gọi của tử thần.
"Thôi nào. Đừng trốn nữa. Ra đi."
Đáp lại cậu chỉ là sự im lặng và tiếng lách tách của củi cháy.
Như gầm lên, cậu nói: "Mao, ra đây trước khi anh mày phải lết cái thân tàn này đến đó. Lúc đó em xong đời với anh."
Bóng đen sau cây rung lên. Rồi từ sau thân cây bước ra, tiến đến chỗ cậu. Đến gần, thân ảnh gầy gò quen thuộc lộ ra đưới ánh lửa.
"Ngồi xuống đi, Mao," cậu nói, giọng nhẹ nhàng hơn.
Mao rụt rè ngồi xuống. Những ngón tay đan vào nhau, lộ vẻ lo âu.
Cậu đưa một miếng thịt cho Mao. Khi thấy Mao đã cầm lấy, cậu nhìn về xa xăm.
"Em định chết à? Sao lại đi theo anh?" Giọng cậu trầm xuống.
Nghe câu hỏi, Mao như đã chuẩn bị trước. Nắm chặt tay, Mao nói với giọng quyết tâm:
"Em đã suy nghĩ kĩ. Em sẽ đi theo anh. Giúp anh đến được đó. Anh sẽ hứa đưa em về. Thế thôi."
Nghe xong, cậu chỉ trầm ngâm, tiếp tục nhìn về xa xăm.
Bầu không khí trở nên căng thẳng.
Cuối cùng, cậu thu hồi tầm mắt. Lần này, cậu nhìn thẳng vào Mao.
"Được rồi."
............
Cứ thế, hành trình đơn độc của cậu nay đã có thêm một người đồng hành.
Nhìn kỹ vào, nơi hai người vừa leo lên là đỉnh của một ngọn núi cao chọc trời.
Xoa mồ hôi trên trán, Nhất nhìn cảnh vật phía trước.
