Chưa kịp thưởng ngoạn cảnh đẹp, Mao đã vội kéo cậu đến khu vực trung tâm.
Đến nơi, Mao nói ngay: "Chắc chắn đã có biến đổi. Trong lời kể của bố mẹ, không hề nhắc đến loại dây leo phát sáng kỳ lạ trên trần nhà này."
"Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất," Mao nói, giọng đầy vẻ nghiêm trọng.
Cậu nhanh chóng trấn tĩnh lại, gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Mao lấy từ trong túi ra một cây gậy kỳ lạ, rồi nhanh chóng chạy vào một trong hai mươi lối đi phía trước. Đó cũng là con đường cậu cần đi tiếp nếu muốn tiến xa hơn.
Không đợi cậu hỏi, tiếng Mao vọng lại, thông tin nhanh chóng:
"Em cần xác định lối đi đúng. Cây gậy này là thiết bị đặc biệt để phát hiện lối đi chính xác trong số mười chín lối đi giả. Anh đợi em khoảng mười phút là xong. Nếu may mắn thì ba phút thôi."
Cậu vừa nghe xong thì Mao đã tiến vào lối đi đầu tiên.
Cậu cũng không dám đi lung tung, chỉ biết đi loanh quanh kiến trúc hình tròn này.
Sờ tay vào bức tường, cậu cảm thấy bất ngờ.
Từng khối vật liệu nơi đây lại ẩn chứa năng lượng màu đỏ mỏng manh đang di chuyển.
Có lẽ chúng là thứ giúp nơi này kiên cố đến vậy.
Dù sao Mao cũng đã nói rõ cho cậu về sức mạnh của thế giới này.
Nơi đây tu luyện bằng cách hấp thụ những năng lượng đỏ, hay còn gọi là [Man], vào cơ thể. Nó giúp cải thiện cơ thể bước đầu, sau đó là cải thiện tinh thần.
Khi đó, xin chúc mừng, bạn đã tiến vào cảnh giới ban đầu tên là [Man]. Cảnh giới này chia thành mười bậc. Nó có khả năng giúp một người bình thường dần trở thành siêu nhân, dễ dàng đập nát một tảng đá to bằng ngôi nhà khi đạt tới bậc chín.
Tiếp theo, cần tiến vào thế giới BAKA, tìm kiếm một thứ tên gọi là [Kính], dùng nó để đột phá lên cảnh giới tiếp theo tên là [HUYẾT HOÀN]. Cảnh giới này chia làm chín bậc.
Bố mẹ Mao thuộc bậc ba trong cảnh giới này. Trên nó còn có [HÌNH THẦN] và [ĐẠI TRÍ].
Vừa suy nghĩ, cậu vừa dùng tay chạm vào những vách tường, sàn nhà còn lại. Sau khi kiểm tra tất cả, cậu nhận thấy chúng đều có kết cấu như nhau. Không dám manh động, cậu chỉ biết hướng mắt lên đám dây leo trên trần, nghĩ thầm:
'Đám dây leo này xuất hiện thật kỳ lạ. Trước khi có nó, nơi đây vẫn bình thường. Vậy mình có thể thử nghiệm bằng tay chân xem sao. Và có lẽ nó được tạo ra nhờ tinh huyết. Có lẽ... mình chạm vào nó sẽ hấp thu được năng lượng bổ sung. Chứ giờ chưa nâng lên cấp 1 thì cảm thấy không an toàn chút nào.'
Dứt dòng suy nghĩ, cậu cảm thấy khá bất an khi đã năm phút trôi qua mà vẫn chưa thấy Mao đi ra.
Sợ Mao gặp chuyện, cậu gạt bỏ ý định thử chạm vào đám dây leo kỳ lạ để tìm tòi, nghiên cứu.
Bước nhanh đến lối đi, nhìn vào bóng tối sâu thẳm như khoang miệng của con quái vật đang thèm khát, cậu từ từ men theo vách tường tiến vào.
Khi thân hình cậu bị bóng tối bao vây, một cảm giác khó chịu đột ngột xuất hiện trong tâm trí, khiến cậu có cảm giác như bản thân thực sự đang đi vào hang ổ của một đám quái vật. Bản năng sinh tồn gào thét thúc giục cậu rời đi.
Nhưng cậu cố gắng nhịn lại, thầm nghĩ chỉ là ảo giác, mà tiếp tục men theo tường tiến sâu hơn.
Đến phút thứ hai từ lúc tiến vào, cậu đã thấy Mao không xa phía trước. Không phải mắt cậu nhìn thấy được, mà do Mao đang được bao bọc trong một vòng tròn huyết quang. Nhìn sơ qua là thấy rõ nó bắt nguồn từ cây gậy kỳ lạ trên tay Mao.
Cậu nhanh chóng di chuyển đến gần. Càng gần, cậu càng nghe thấy tiếng lẩm bẩm từ miệng Mao:.
"Sai rồi..." "Thất bại..." "Chắc vẫn ổn..." "Tại sao..."
Cậu tiến đến sau lưng Mao một cách nhẹ nhàng, cố gắng không ảnh hưởng đến suy nghĩ của Mao.
Nhưng khi thấy Mao cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại nhiều lần, cậu cảm thấy có gì đó sai sai.
Cậu thử gọi tên Mao nhưng không thấy Mao phản ứng. Cậu đành đưa tay định chạm vào vai Mao để gọi, nhưng khi chạm vào vòng huyết quang, bàn tay cậu như chạm vào một bức tường. Cậu cố gắng tiến thêm nhưng vô ích.
Tồi tệ hơn, cảm giác khó chịu trong đầu cậu ngày càng gia tăng. Theo đó, bản năng mách bảo cậu nếu không rời đi nơi này sớm, sẽ có chuyện xấu xảy ra.
Cậu chỉ có thể rút đao ra, lấy lực chém mạnh vào huyết quang. Khi lưỡi đao chạm vào, thấy rõ từng gợn sóng lan ra từ nơi tiếp xúc rồi tản ra xung quanh. Rồi mọi thứ lại bình thường.
Cậu thấy có phản ứng, liền cấm tốc tăng nhanh, vung đao chém liên hoàn vào một điểm.
Từng gợn sóng ngày càng lớn. Huyết quang cũng trở nên lúc sáng lúc tối.
Lúc nó sắp bị đánh tan thì nó chợt tan biến, kèm theo tiếng Mao gấp rút:
"Dừng lại!"
Cậu vội vàng đổi hướng đao, đi lệch sát qua cánh tay trái của Mao, theo đó va vào bức tường. Lực phản chấn làm tay cậu tê rần.
Thở phào nhẹ nhõm, cậu thu đao lại, ôm Mao chạy về hướng lối vào.
Mao ban đầu do bất ngờ mà theo bản năng chống cự, nhưng rồi nhận ra, theo đó từ bỏ cho cậu ôm lên.
Ôm Mao, cậu chạy nhanh ra ngoài. Lúc đi vào thấy có đoạn, nhưng lúc chạy ra, cậu cảm thấy đường đến lối ra như vô tận.
Cố nén cảm giác ảo do tâm trí, cậu nhắm mắt lao thẳng về phía trước.
Không biết bao lâu, cậu nghe thấy tiếng Mao kêu cậu dừng lại.
Cậu mới mở mắt liếc nhìn xung quanh. Khi nhận thấy là nơi kiến trúc tròn ban đầu, cậu mới đặt Mao xuống rồi thở.
Mao sau khi được cậu đặt xuống thì nhanh chóng nhấn nhấn gì đó vào cây gậy kỳ lạ.
Khi thấy cậu để ý, Mao mới nhìn cậu nói:
"Tình hình bất ổn hơn em nghĩ. Trong đây đã xảy ra sự biến dị nghiêm trọng. Những cơ quan dùng để chặn kẻ bám đuôi này đều có sự thay đổi trở nên kỳ dị hơn."”
Với vẻ mặt cau có, Mao nói tiếp:
"Thời gian cần để tìm ra đường đúng sẽ dài hơn. Mà chưa tính cả việc đi trên con đường đúng có gặp phải thứ gì cản trở không. Việc đó làm em sợ sẽ không đến nơi đúng thời hạn được. Nên giờ anh phải lựa chọn giữa đi tiếp và cầu mong sẽ thuận lợi, hay về lại đường ban đầu, thời gian nhất định nằm trong vòng hai tháng."
Cậu nhanh chóng hiểu ý Mao. Không vội trả lời, cậu suy nghĩ chút ít.
"Anh sẽ có câu trả lời trong vòng ba tiếng nữa. Trong lúc đó em cứ nghỉ ngơi đi."
Thấy vẻ mặt nhức đầu, đau óc của cậu, Mao không nói gì nữa. Mao đi tới túi đồ, lấy ra một chiếc gối bông, bỏ xuống sàn rồi gối đầu đi ngủ. Ít phút sau, tiếng hít thở đều đặn của Mao vang lên.
Nhận thấy Mao đã ngủ, cậu bắt đầu nhẹ nhàng nhảy lên trần, nhanh tay hái một đoạn dây leo xuống.
Không ngoài dự đoán, dây leo không hề bị đứt. Nó còn chủ động cuốn lấy tay cậu kéo lên.
Cậu dùng thanh đao đã chuẩn bị sẵn ở tay còn lại, tiếp đó vung lên, cắt đứt dây leo, rồi mang theo đống dây leo đang bám trên tay xuống cùng.
Vừa đáp xuống, cậu nhanh chóng di chuyển ra xa chỗ ban đầu.
Theo đó, từng tiếng xì xèo vang lên ngay chỗ cậu vừa đứng.
Nhìn lại, thứ phát ra âm thanh đó là từ những giọt dịch tím chảy ra từ vết cắt của dây leo.
Quan sát một lúc, dịch cũng ngừng chảy. Vết thương đã lành trở lại.
Cậu nghĩ thầm:
'Mẹ kiếp. Cây này, dựa theo cách Mao nói, ít nhất cũng đạt tới việc hấp thu Man ban đầu hoàn thành. Không, chí ít đã đến giai đoạn tăng cường tinh thần. Chứ không, việc chỉ hấp thu Man cường hóa cơ thể sẽ không khiến cho dây leo tự có khả năng chủ động tấn công mạnh mẽ như vậy.'
