Hít sâu một hơi, cậu cầm sợi dây leo lên, khẽ đọc thầm chú ngữ, rồi nói: "THU."
Theo cảm nhận của cậu, từng tia năng lượng thoát ra khỏi dây leo, truyền theo tay vào cơ thể.
Một cảm giác thoải mái bất ngờ ập đến rồi nhanh chóng tan biến.
Sau khi hấp thụ xong, cậu đánh giá lại đống dây leo trên tay.
Màu xanh ban đầu vẫn còn, nhưng không còn tươi tắn nữa. Chỉ cần kéo nhẹ cũng nghe thấy tiếng răng rắc, độ dẻo dai gần như biến mất.
Cậu quyết định bẻ thử một đoạn dây leo. Đúng như dự đoán.
Bên trong không những không tìm thấy một giọt dịch tím nào, mà cảnh tượng bên trong hoàn toàn tiêu điều, chỉ có thể dùng một từ để diễn tả: *khô*.
Khác hẳn so với con cá ban đầu. Có lẽ cũng do cậu. Sau khi hút hết những tia năng lượng màu đỏ, cậu định dừng lại. Nhưng bỗng nhiên cậu cảm thấy vẫn còn một loại năng lượng kỳ lạ khác tồn tại. Cậu quyết định hút luôn cả nó.
Cậu chỉ biết nó không cùng loại với năng lượng Man. Nhưng sau khi nhìn lại cảnh tượng bên trong dây leo, có lẽ cậu đã hiểu sơ bộ thứ năng lượng đó là gì.
Chắc chắn rồi. Chính là nó. Thứ duy trì sự sống cho muôn vật. Cái gọi là "sinh mệnh".
Nhưng chưa hết. Cậu còn có thể hút lần ba.
Cậu tiến đến gần bức tường ở nơi hẻo lánh, lặng lẽ hấp thu. Chỉ trong chốc lát.
Dây leo trên tay cậu trở nên tàn úa. Màu xám xịt lan rộng nhanh chóng, như hồng thủy nuốt chửng màu xanh.
Rồi khi bao trùm toàn bộ, dây leo xảy ra một sự thay đổi vi diệu. Cùng lúc đó, cậu cũng không hút được thêm chút năng lượng nào nữa.
Dường như dây leo cũng biến mất khỏi cảm nhận đặc biệt của cậu.
Cậu tò mò chạm vào sợi dây leo màu xám. Nhưng một điều bất ngờ xảy ra. Chỉ một cử động nhỏ, cả đống dây leo trên tay cùng lúc sụp đổ thành từng hạt bụi, phiêu tán xuống chân cậu.
Ngơ ngác trước cảnh tượng này, trong đầu cậu vừa nảy ra câu hỏi để giải thích,
thì cảm giác thức tỉnh truyền thừa quen thuộc lại xuất hiện.
Sau khi tiếp thu xong, cậu hiểu rõ hơn về tình cảnh trước mắt. Đơn giản là cậu đã hút đi toàn bộ năng lượng cấu tạo nên dây leo, nên chúng không thể duy trì được nữa mà tan thành cát bụi.
Sau khi ổn định lại tâm trạng, cậu xem lại lòng bàn tay.
Từ lòng bàn tay, một vòng tròn đã được tạo thành hoàn chỉnh. Bên ngoài đã cơ bản xuất hiện một phần mười hình dạng của chiếc vòng thứ hai.
Sau khi ổn định lại suy nghĩ, cậu bắt đầu lặp lại hành động, mỗi lần lại chộp lấy một đoạn dây leo. Nhưng cậu không vội hấp thu, mà để chúng sang một bên.
Dần dần, dây leo trên trần càng ngày càng ít, những thứ bị che khuất cũng lộ ra. Đó là một viên đá trắng kỳ lạ, phát ra ánh sáng, được gắn ở giữa trung tâm trần nhà.
Sau khi sờ soạng hết đám dây leo, cậu thử chạm vào viên đá trắng. Nhưng cậu thất vọng nhận ra nó chỉ là vật liệu xây dựng, giống như những thứ tạo nên kiến trúc này, chỉ khác là nó có khả năng phát sáng. Lúc này cậu cũng hiểu ra thứ đã chiếu sáng nơi này ban đầu chính là nó.
Ngồi xuống, cậu mân mê đám dây leo. Dù đã bị chặt thành nhiều đoạn, chúng vẫn phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
Cậu nhanh chóng tận dụng điều đó để tỉ mỉ tạo ra một cây đuốc phát sáng, một ít để lại phòng hờ, còn bao nhiêu cậu mang đi hấp thu hết.
Do cấp bậc càng cao, trình độ tăng lên không nhiều như trước, nên chỉ đẩy số vòng lên thành năm cái rưỡi. Còn có một lý do nữa.
Nhìn đống dịch tím trước mắt. Nó khá ít, nhưng cũng tạm ổn, và tất cả đều có được từ việc cậu vắt khô đám dây leo.
Càng tìm hiểu, mắt cậu càng sáng lên. Đây là một loại dịch ăn mòn khá lợi hại. Nhiều lần ăn mòn các lọ chứa của cậu. Nhưng may mắn thay, nó không ăn mòn được hết mọi thứ. Giờ đây nó đang nằm gọn trong chiếc bình làm bằng chất liệu NABO của cậu.
Cậu định dùng nó để điều chế một số thứ, nhưng hiện tại vẫn chưa có kết quả gì.
Sau khi suy nghĩ một lát, cậu nảy ra một ý tưởng. Cậu nhanh chóng chạy đến túi đựng đồ, lấy ra nhiều loại thảo dược, khoáng vật mà cậu lượm được trên đường.
Mang chúng ra và nhanh chóng sắp xếp. Đầu tiên, cậu cho bột BIA vào. Sau đó khuấy đều cùng dịch chiết từ cây BASA. Thêm một chút hỗn hợp bột mài từ các khoáng vật. Từ đó khuấy động, tạo ra một dạng chất lỏng màu xanh.
Đến phần quan trọng nhất. Cậu từ tốn nhỏ một giọt dung dịch vừa pha vào một chiếc bát làm từ NABO, tiếp đó nhỏ một giọt dịch tím vào.
Cậu căng thẳng chờ đợi. Khi hai giọt va chạm vào nhau, chúng lập tức phản ứng. Chúng kết hợp lại thành một dạng chất lỏng màu đỏ. Cùng với đó, từng sợi khí mỏng mang màu đỏ bắt đầu tỏa ra từ chất lỏng.
Cậu vội vàng lấy từ trong túi ra một chiếc lồng nhỏ. Bên trong đang nuôi nhốt những con vật nhỏ bé hình tròn với lớp vỏ sặc sỡ.
Đây là BICU, một trong số những con vật được các dược sư yêu thích, bởi khả năng thử nghiệm hiệu quả thuốc rất chuẩn xác. Vì thế, trên đường đi, cậu đã chuẩn bị sẵn để phòng trường hợp cần thử thuốc.
Nhanh chóng bắt ra một con. BICU nhanh chóng ngọ nguậy trong tay cậu. Cậu đưa tay thả nó vào trong bát. Ngay lập tức, nó ngừng ngọ nguậy, rồi bị hương thơm tỏa ra từ chất lỏng màu đỏ hấp dẫn, tiến lại gần.
Cậu vừa quan sát, vừa ghi nhớ.
"Ừm, mùi hương có đặc tính dẫn dụ."
Con vật tiếp xúc với chất lỏng, tham lam hút lấy, rồi cũng nhanh chóng cứng đờ ra. Trong chốc lát, từ cơ thể nó bắt đầu rỉ ra từng hạt sương đỏ nhạt. Theo thời gian, càng nhiều sương đỏ rỉ ra, khiến màn sương dần chuyển sang màu đỏ đậm như máu. Còn con vật giờ chỉ còn là một bãi nhầy nhụa.
Cậu không vội vàng mà xem xét.
Thời gian trôi qua. Sau hai phút, làn sương nhạt dần rồi tan biến.
****************
Khi chờ đợi thêm một chút nữa mà vẫn không thấy gì xảy ra, cậu bắt đầu nghiên cứu xác con BICU.
Cuối cùng, cậu cũng đã tổng kết ra được công dụng của nó.
Nó thuộc dạng độc, mang một mùi hương kỳ dị khiến con vật khác khao khát hút vào. Sau đó, từ bên trong, nó sẽ ăn mòn cơ thể, tạo ra một lớp sương đỏ mang hiệu quả ăn mòn cao.
"Ngẫm nghĩ xem nào. Nếu đã có khả năng ăn mòn lẫn dụ hoặc, vậy thì thứ độc này mình sẽ gọi nó là [Chướng Mị] đi."
Nghĩ lại cũng thấy vui sướng khi tự tay điều chế thành công một loại độc.
Tiếp đó, cậu dùng hết số dịch tím còn lại để làm thành từng lọ Chướng Mị.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, cậu đã làm thuốc nhanh chóng hơn rất nhiều.
Khi hoàn thành xong, cậu nhìn đống lọ thuốc trước mắt, cảm thấy an toàn hơn. Với số thuốc này, cậu sẽ có cho mình một phương thức chiến đấu mới. Điều đó rất hữu dụng cho chặng đường phía trước.
Sau khi thu dọn xong, cùng lúc đó, cậu đã có câu trả lời cho Mao. Nhưng dù sao, cậu cũng vừa trải qua nguy hiểm từ việc bị tấn công tinh thần, lại thêm hoạt động nhiều, tập trung ý chí để làm thuốc. Bấy nhiêu cũng đủ vắt kiệt sức lực cả về thể xác lẫn tinh thần. Nên cậu quyết định ngủ một giấc đã. Để mai nói với Mao sau.
----------
Đúng là ngủ đủ giấc vẫn là tốt nhất. Sau khi ngủ bù ba bốn tiếng, tinh thần cậu đã sung mãn trở lại.
Đứng dậy, cậu làm vài bài vươn vai khởi động, rồi nhanh chóng gọi Mao dậy.
"Anh Nhất. Đã qua bao lâu rồi? Mà anh có câu trả lời chưa?" Mao vừa tỉnh dậy đã hỏi cậu một loạt.
Cậu trả lời nhanh: "Từ lúc em ngủ đến giờ là năm tiếng rồi. Còn về câu hỏi kia, anh đã quyết định rồi, chúng ta tiếp tục đi tiếp."
Mao vừa đứng dậy nghe câu trả lời của cậu, vừa nói: "Vậy nếu anh đã quyết định, em cũng không nói nhiều. Anh cứ loay hoay ở đây, còn việc tìm lối đi cứ để người chuyên nghiệp như em phụ trách."
Vừa nói xong, Mao trong lúc xoay cổ khởi động, lướt qua trần nhà. Nhanh chóng, Mao kêu lên đầy ngạc nhiên.
"Đám dây leo đâu rồi?"
Cậu thấy vậy, ngượng ngùng đưa cho Mao cây đuốc và lọ thuốc, vừa giảng giải công dụng, vừa giải thích.
Mao từ kinh ngạc chuyển sang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu.
