Logo
Chương 14: Mách Tiệt.

Cậu hắng giọng: "Khụ khụ... À... ừm... chỉ là mấy cái dây leo thôi mà. Sao em nhìn anh kỳ lạ vậy?"

"À, không có gì. Em thấy anh độc đáo cả trong hành động lẫn suy nghĩ ấy mà." Mao thu lại ánh mắt, đáp.

"Anh xem đó là một lời khen."

......................

Sau cuộc trò chuyện đó, những ngày tiếp theo, Mao và cậu không hề giao tiếp.

Mao bận rộn chạy đi chạy lại dò xét. Cậu thì đi vào từng lối mà Mao đã kiểm tra, tìm kiếm thứ có thể hấp thụ. Cả hai đều có việc riêng.

Năm ngày tìm kiếm trôi qua. Trong lúc cậu đang nghỉ ngơi sau trận chiến với đám quái vật biến dị đầu chuột thân mèo vừa diễn ra, thì tiếng hô đầy vui mừng của Mao làm cậu giật mình đứng dậy.

Mao từ lối đi thứ mười sáu đếm từ trái sang bước ra, bộ quần áo lấm lem không kém gì cậu.

Với nụ cười rạng rỡ, Mao thông báo tin tức mà cậu đã chờ đợi từ lâu:

"Anh Nhất ơi! Anh Nhất! Cuối cùng... cuối cùng em cũng tìm được rồi. Nó ở đây. Nhanh lên, anh cầm đồ đạc vào với em. Từ lúc em tìm ra đường, cơ quan đổi đường đã bắt đầu đếm ngược thời gian rồi. Nếu trong năm phút không vào, trình tự lối đi sẽ tự động xáo trộn mất. Chúng ta phải nhanh chóng."

Nghe vậy, cậu không lãng phí một giây nào, cầm đồ đạc đã sắp xếp sẵn của cả hai, lao vào lối đi theo chân Mao.

Thấy cậu vào trong, Mao cũng nhanh chóng di chuyển về phía trước. Càng đi sâu vào trong, sâu hơn bất cứ quãng đường nào cậu từng đi.

Cuối cùng, phía trước xuất hiện một vách ngăn màu đỏ. Không chần chừ, Mao, người dẫn đầu, cầm cây gậy kỳ lạ trên tay gõ mạnh vào vách ngăn.

Một khoảng trống được tạo ra. Cậu và Mao luồn vào.

Vào bên trong, Mao dừng lại thở dốc. Cậu cũng biết đã đến nơi an toàn, liền bỏ đồ xuống, bắt đầu quan sát xung quanh.

Ngoài tấm màn đỏ ra, kết cấu ở đây cũng giống bên ngoài.

Vì vậy, cậu tiến tới nghiên cứu màn sáng trong lúc Mao hồi phục.

Đưa tay chạm vào kiểm tra, cậu nhận ra màn chắn này hoàn toàn được tạo thành từ năng lượng Man.

Dò xét sâu hơn, có thể thấy nguồn cung cấp năng lượng kéo dài từ chỗ cậu vào sâu trong con đường phía trước.

Mao cũng đã hồi phục. Cậu và Mao lại cùng nhau đi tiếp.

Lần này, con đường vẫn tối om. Nhưng nhờ ánh sáng từ đuốc của cậu và cây gậy kỳ lạ của Mao, đường đi phía trước đã sáng sủa hơn nhiều.

Trong lúc đi bộ, cậu tranh thủ nhìn lại thời gian.

Hai mắt cậu tập trung vào dãy số bên phải. Thời gian hiện lên là [349 năm 6 tháng 29 ngày 20 giờ 50 phút 25 giây].

Cậu nhận ra mới đó mà đã qua một tháng kể từ ngày cậu xuất phát. Nhìn lại chặng đường đã trải qua, cậu bùi ngùi vì sự trưởng thành của bản thân.

Con đường phía trước chỉ có duy nhất một lối đi. Cậu và Mao men theo đến ngày thứ sáu. Trong khi đưa cho Mao và bản thân miếng thịt phơi khô nhai lấy sức, cuối cùng cậu đã chứng kiến sự thay đổi.

Ở phía trước có một căn phòng. Bước vào, bên trong là kết cấu hình chữ nhật. Nhìn về phía trước, cách khá xa, một cánh cổng có vẻ là lối ra ở đó.

Nhưng điều làm cậu thấy khó chịu nhất là khoảng cách từ chỗ cậu đến đó bị chặn bởi hàng đám sâu to tướng đang bò lổm ngổm dưới sàn.

Bề ngoài của chúng phải gọi là kinh tởm cùng cực. Cơ thể chúng liên tục chảy ra thứ mủ trắng, rơi rớt dính khắp nơi.

Cùng lúc đó, giọng nói nghiêm túc của Mao vang lên: "Cẩn thận. Chúng không phải sâu bình thường, mà là loài sâu Mách Tiệt.

Chúng sinh ra đã có khả năng hút và dự trữ một tia năng lượng Man trong cơ thể. Anh có thấy cánh cổng đối diện kia không?

Bên cạnh nó có một vật giống hòn đá. Cần truyền đủ năng lượng Man vào hòn đá thì mới mở được cổng. Và bọn này phụ trách việc đó, bằng cách bắt tùng con một rồi bỏ lên cho hòn đá hấp thụ năng lượng.”

"Nhưng giờ chúng đã biến dị rồi. Cơ thể bị ô nhiễm, không thể hoàn thành nhiệm vụ vốn có mà còn mang tính công kích cực mạnh," Mao nghiêm túc kể tình trạng trước mắt.

Cậu tập trung lắng nghe, rồi đưa ra thắc mắc:

"Vậy giải quyết bọn này thì có thể, nhưng rồi về sau việc mở cửa sẽ thế nào?"

Mao quay lại nhìn cậu, trả lời với giọng khàn khàn:

"Nếu anh xử lý xong bọn này, việc sau em sẽ có cách."

Cậu nhìn vào mắt Mao thật lâu, rồi thở nhẹ, hét lớn:

"Đại gia của các ngươi đến đây!!!"

Nói rồi cậu nhảy xuống bậc thềm cao, lao vào cuộc chiến.

Ban đầu cậu còn ứng phó được. Nhưng càng ngày càng có nhiều con từ xa như ngửi được thuốc kích thích, con nào con nấy mắt đỏ lên hung hãn lao đến cậu. Những xác chết chồng chất lên nhau, cùng đám dịch trắng dẻo quẹo bám khắp chân và sàn nơi cậu đứng, làm những bước đi của cậu càng lúc càng chậm lại.

Tưởng chừng cậu sẽ nhanh chóng bị chúng nhấn chìm, thì cậu nhanh chóng lấy từ chiếc túi phía sau ra tùng lọ thuốc Chướng Mị, rồi ném mạnh về phía trước.

Từng lọ một rơi xuống rồi vỡ tan, tỏa ra mùi hương, thu hút đám sâu.

Áp lực cậu phải chịu dần giảm đi.

Nhưng không dừng ở đó. Từ trong cơ thể của từng con sâu đã hút dịch độc, từng mảng sương đỏ dần tràn ra, tạo nên một mảnh tử vực. Những con sâu nằm trong phạm vi đó không con nào còn sống sót.

Cứ thế, cậu dứt khoát cất đao, cầm vài lọ vừa đi vừa ném. Đám sâu nhanh chóng bị quét sạch.

Trong khi cậu đang đắc ý với chiến thắng của bản thân, Mao cũng đến bên cạnh cậu mà thán phục:

"Lợi hại thật. Nghe anh kể rồi, nhưng giờ chứng kiến mới thấy độc này thâm sâu."

Nghe vậy, cậu càng thêm đắc ý, nhưng không quên bảo Mao chờ ít phút hãy đi qua.

Sau ít phút, khi mảng sương tan hết, để lại từng bãi dịch xác gớm ghiếc.

Cậu và Mao mặc kệ, từ từ di chuyển đến cánh cổng.

Đến nơi, đúng như Mao nói. Bên cạnh cánh cửa, có một bệ đá. Trên đó nằm lơ lửng một hòn đá hình thoi.

Cậu tò mò chờ đợi động tác tiếp theo của Mao.

Mao không hề chậm trễ, đưa cây gậy kỳ lạ ra. Từng tia màu đỏ thoát ra từ cây gậy bị hòn đá hấp thụ. Theo đó, từ bên trong lóe ra sắc màu đỏ.

Trong lúc Mao đang truyền năng lượng, trông Mao không có vẻ gì đáng ngại.

Cậu nhanh chóng đặt ra nghi vấn của bản thân:

"Này Mao, anh có một thắc mắc. Theo lời em nói thì bọn Mách Tiệt này ở trạng thái ô nhiễm. Vậy trước khi chúng bị vậy thì trạng thái ban đầu của nó như thế nào? Và nguyên nhân gì dẫn đến chúng bị ô nhiễm?"

Vẻ mặt Mao trở nên đầy suy tư, rồi nhẹ nhàng trả lời:

"Đúng, chúng bị ô nhiễm. Ô nhiễm vì chúng đã 'ăn' thứ không nên ăn. Còn ban đầu, chúng có hình dạng giống lúc bị ô nhiễm, chỉ là cơ thể không tiết chất dính và tính tình hiền lành, thậm chí có thể nói là nhút nhát."

Cậu nhanh chóng tiếp thu thông tin và nắm bắt được trọng tâm:

"Vậy cái gọi là 'ăn' thứ không nên ăn là như thế nào?"

Mao trả lời với giọng trầm: "Ăn chính đồng loại.”

Cậu nghe xong cũng sững sờ, nhưng rồi cũng thở ra. Dù sao, việc này cũng không hiếm gặp trong thế giới động vật, nhất là thế giới côn trùng. Thì việc ăn lẫn nhau có lẽ đã trở thành một bản năng sinh tồn khắc sâu vào giống loài.