Logo
Chương 15: Cá Chà Bà

Cậu im lặng gật đầu chờ đợi.

Mấy phút sau, viên đá đỏ rực lên, cánh cửa dần mở ra. Cậu đi đầu, Mao thu gậy đi theo sau.

Sau cánh cửa là một hành lang dài. Cậu và Mao bắt đầu tiến sâu vào. Càng đi sâu, họa tiết hai bên hành lang càng thay đổi. Vật liệu đá quen thuộc biến thành một loại vật liệu màu đen với những đường khắc như mạch máu.

Cậu tò mò chạm vào. Đúng như vậy, từng đường khắc là từng dòng năng lượng Man chảy xuôi, cấu tạo nên như mạch máu trong cơ thể người.

Sau khoảng hai tiếng đi sâu vào, điểm kết thúc đã ở trước mắt. Cậu nhanh chóng tiến đến, nhưng nhận ra bên trong không phải là cuối hành lang, mà là một ngã rẽ thành hai lối đi khác nhau.

Cậu đành dừng lại chờ Mao.

Ít phút sau, Mao đến bên cạnh cậu. Đứng trước hai lối đi, Mao phân vân một lúc rồi chỉ sang lối đi bên phải.

Cậu và Mao tiến vào lối đi bên phải. Trên đường đi, Mao dặn dò:

"Hai lối đi, bên phải là chỗ lấy chìa khóa, bên trái là lối ra. Vì em chưa đến đây bao giờ nên phải đi bên phải lấy chìa khóa trước, sau đó vòng về bên trái sau.

À quên nữa, theo bố mẹ em kể, khu cất chìa khóa là một kho hàng. Chỗ mà đội của bố mẹ em dùng để chứa tạm đồ khi quá tải. Nên trong đó chứa đủ thứ thập cẩm. Mà với tỉ lệ biến dị hiện nay, em nghĩ con đường lấy chìa khóa này chắc chắn sẽ có đánh nhau. Anh phải chuẩn bị tinh thần."

Cậu bình tĩnh nghe hết, không đáp lời, chỉ rút đao ra, dùng hành động để trả lời.

Đi thêm hai mươi phút nữa, cậu thấy cửa nhà kho mà Mao nói.

Cậu để Mao lùi về phía sau, từ từ tiến đến cánh cửa. Cầm đao trong tư thế sẵn sàng, cậu hé mở cửa.

Một tiếng vút cao vút vang lên. Một thứ gì đó từ bên trong lao ra phía cậu.

Dù đã cảnh giác, nhưng khi né tránh, cậu vẫn bị vật đó làm rách một mảnh áo.

Mất mục tiêu, nó đâm sầm vào hành lang.

Chưa kịp định thần, thứ đó lại bật ra từ bức tường rồi bắn về phía cậu.

Lần này nó nhắm thẳng vào đầu cậu. Nhưng nhờ giác quan và bản năng được mài giũa, cậu nghiêng đầu sang một bên.

Cùng lúc đó, nó bay sượt qua. Cậu di chuyển sang một bên, dùng đao chém vào nơi mà cậu đoán nó sẽ bay qua.

Vừa vung đao đến vị trí chỉ định, cậu nghe thấy một tiếng "đùng", rồi từng tia lửa tung tóe từ điểm va chạm. Tiếng va chạm như hai thanh kim loại chạm nhau, cộng thêm lực phản chấn làm cậu mất tập trung trong giây lát.

Thứ đó chớp thời cơ, mượn lực từ thanh đao bay về hướng cũ, nhanh và mạnh hơn, rồi tấn công cậu.

Cậu chỉ kịp giơ đao lên đỡ. Lại một lần va chạm nữa. Lần này nó không cho cậu cơ hội, bật lại một cách nhanh chóng.

Nó lặp lại chiêu cũ. Cậu càng cố sức để theo kịp đòn tấn công, còn nó càng đánh càng mạnh, càng nhanh.

Trong không gian mờ ảo, chỉ thấy liên tiếp từng đóa hoa lửa sinh ra từ những cú va chạm giữa nó và thanh đao của cậu.

Đến phút thứ năm, nó lại tấn công. Cậu lại dùng đao đỡ. Nhưng lần này, ngay khi va chạm, mặt cậu tái mét. Lực đạo lần này quá mạnh, cậu không đỡ được nữa.

Vì thế, cậu né tránh, chuyển hướng đao, làm nó trượt theo lưỡi đao văng ra ngoài.

Cậu nhanh chóng nhảy lùi về sau, giơ đao cảnh giác nhìn về hướng nó vừa va chạm.

Nhưng nó như một con thú chỉ đang bảo vệ lãnh thổ. Khi kẻ xâm phạm rút lui, nó cũng không thèm đuổi theo.

Giống như tình hình bây giờ. Đợi hai phút, cậu vẫn không thấy động tĩnh gì.

Cậu ra hiệu "đừng đến đây!" cho Mao, người đang định tiến tới.

Cậu quyết định nghiệm chứng suy đoán.

Tiến lên hai ba bước, cậu cảnh giác, nhưng vẫn không có gì. Cậu tiếp tục tiến lên, vừa đi vừa cảnh giác. Đến bước thứ mười một, cậu lại nghe thấy thứ tiếng quen thuộc. Không ngần ngại, cậu giơ đao lên đỡ. Lần này chỉ là thăm dò, nên ngay khi đẩy lùi đợt tấn công, cậu rút lui. Nó cũng đình chỉ tấn công. Cậu thở phào nhẹ nhõm, may mắn vì nó không đuổi theo.

Từ từ lùi về sau, cậu về lại chỗ Mao an toàn.

Mao lo lắng tiến tới:

"Anh không sao chứ?"

"Không sao, chỉ trầy xước chút thôi." Cậu trả lời, rồi hỏi:

"Cái thứ đó, ý là thứ vừa giao chiến với anh, em biết nó là gì không?"

Mao hình như đã có suy đoán từ lâu, lập tức trả lời:

"Nếu không nhầm, nó là Cá Chà Bà. Nó có cách tấn công độc đáo là dùng cơ thể đặc biệt tạo sức bật húc mạnh vào mục tiêu. Khiến mục tiêu bị trọng thương không di chuyển được hoặc chết luôn. Rồi nó sẽ từ từ gặm nhấm con mồi dù chết hay thoi thóp.

Nếu cú húc không làm con mồi chết hoặc vẫn còn sức di chuyển, nó sẽ chạy trốn ngay."

Như chợt nhớ ra điều gì, Mao dừng lại suy tư rồi nói: "Con này cũng biến dị rồi.”

Cậu gật đầu, đồng ý với ý kiến của Mao.

Cậu ngồi xuống, trong khi Mao băng bó tạm mấy vết thương để tránh nhiễm trùng. Cậu bàn bạc tiếp:

"Anh kiến thức hẹp, đánh mù quáng với con này không ăn thua. Đến cả đao còn không phá được phòng thủ của nó, nói gì đến tiêu diệt.

Vậy Mao thấy nên diệt nó như thế nào?"

"Không phá được... Vậy thì khó đây. Trong sách bố mẹ để lại không hề đề cập đến điểm yếu. Chắc lúc đó bố mẹ em bắt con này còn dễ hơn ăn bánh..." Mao đang phấn khích suy đoán, rồi so sánh, nhưng thấy sắc mặt cậu dần đen lại, Mao im lặng.

Sau vài giây, xung quanh trở về yên tĩnh. Cậu nhận ra mình quá kém cỏi, lại sơ ý. Cậu cười nói với Mao:

"Được, suy đoán rất tốt. Không phải ngại, anh không để ý đâu."

Mao nhìn cậu mấy lần. Cậu cố gắng cười tươi và tự nhiên nhất cho Mao biết mình ổn, nhưng trong lòng mắng to: "Ngu xuẩn, đáng đời cái tội ganh ghét."

Mao nhận ra cậu nói thật, mở miệng nói tiếp suy đoán của bản thân:

"Vậy thay vì đánh trực diện bằng đao, ta thử thay đổi cách đánh?" Mao nói xong, nhìn về phía túi đồ của cậu.

Nhận thấy ánh mắt của Mao, cộng thêm lời Mao vừa nói, một suy đoán lóe lên trong đầu cậu, nhanh chóng nảy mầm phát triển.

Không chờ đợi được, vốn thêm uất ức vì bị Cá Chà Bà biến thành bao cát, cậu móc từ túi ra lọ chứa dung dịch đỏ, rồi tiến tới rìa lãnh thổ của Cá Chà Bà mà cậu đã thăm dò.

Cậu đổ một ít Chướng Mị ra sàn, rồi nhanh chóng lùi lại theo dõi.

Khi những làn hương đỏ bắt đầu bay ra, lan tỏa khắp một vùng lớn trước cửa, vị trí của Cá Chà Bà cũng bị bao trùm.

Cậu hồi hộp chờ đợi. Khi thấy thứ gì di chuyển lại gần chỗ Chướng Mị, cậu nhận ra đó là Cá Chà Bà.

Nó tiến đến nhưng không chịu hút, mà cứ đi loay hoay xung quanh, làm cậu ngứa ngáy khó chịu và lo lắng.

"Khỉ thật, sao mày không hút đi? Hút đi... Cứ đà này độc bốc hơi hết thì toang."

Nhưng hành động tiếp theo của Cá Chà Bà làm cậu êm lòng.

"Nó hút rồi! Hahaha..." Cậu hò reo trong lòng.

Thế mới biết, có lắm thứ rất đơn giản ta lại nghĩ nó phức tạp.