Ngay khi vừa hít phải, Cá Chà Bà đã phản ứng. Nó quằn quại khoảng hai phút rồi bất động. Sương đỏ bắt đầu ồ ạt toát ra từ một vị trí nào đó trên cơ thể nó, nhưng cũng nhanh chóng tan biến.
Cảnh tượng đó khiến cậu chắc mẩm Cá Chà Bà đã chết. Cẩn trọng, cậu vẫn giữ cảnh giác khi tiến đến kiểm tra.
Lần này thì con vật không còn phản ứng gì nữa. Nhìn bàn tay con vật như quả bóng, mặt mũi chắc cũng đáng sợ lắm. Cậu nghĩ vậy vì mặt nó đã bị độc hủy hoại hoàn toàn. Giờ đây, Cá Chà Bà gần như chỉ còn lại lớp vỏ, bên trong là một mớ nội tạng hỗn độn đã tan rữa, khiến cậu buồn nôn.
Nhưng tiếp theo là phần cậu thích nhất: thu thập chiến lợi phẩm.
...
Do phần bên trong đã bị hủy, cậu cầm Cá Chà Bà dốc ngược xuống, để mớ hỗn độn bên trong chảy hết ra. Thế là cậu đã lấy được thứ mình muốn.
Cậu dùng miếng vải lau chùi bên trong con cá, rồi kéo toạc phần trong ra, tạo thành một chiếc mũ tròn.
Đội thử lên đầu, cảm giác đầu tiên của cậu là nó hơi chật. Nhưng dù sao thì cũng có giáp đầu, cậu không nỡ bỏ.
Tiếp theo, cậu thử độ bền của chiếc mũ.
Xoa xoa lớp vỏ đen bóng của Cá Chà Bà, cậu nhận thấy một vết nứt nhỏ.
Cậu biết vết nứt này do mình tạo ra. Cậu đã dồn hết sức chém ba lần vào cùng một chỗ mới tạo ra được nó. Điều đó cho thấy độ chắc chắn của lớp vỏ này.
Nhưng điều này khiến cậu bối rối. Trong trận đánh, chiếc vỏ đã phải chịu nhiều lực hơn thế, nhưng khi lấy được, cậu đã kiểm tra và không hề thấy một vết nứt nào.
Vậy mà giờ mới ba lần chém đã nứt. Cậu đành tự giải thích rằng cơ chế đặc biệt trong cấu tạo cơ thể của Cá Chà Bà đã giúp phân tán lực.
Thở dài, cậu mang chiếc mũ lại chỗ Mao.
Vừa thấy chiếc mũ trên đầu cậu, Mao nở nụ cười tươi rói.
"Chúc mừng anh đã trả thù thành công."
Cậu chỉ cười trừ.
"Không có gì. Thắng nhờ chút mánh khóe thôi."
"À mà Mao, em có muốn vào trong với anh không, hay ở đây đợi?" Cậu hỏi.
Mao ngập ngừng một lúc rồi từ chối, lấy lý do không đủ sức, sợ sẽ làm vướng bận cậu.
Rồi Mao trao cho cậu cây gậy, nói rằng nó có thể đỡ một đòn chí mạng và dặn cậu hãy dùng nó một cách cân nhắc. Cô cũng miêu tả hình dạng chiếc chìa khóa.
Cậu gật gù lắng nghe, dặn dò Mao cẩn thận.
Xong xuôi, cậu tiến đến cánh cửa. Lần này cậu mở ra một cách dễ dàng. Chắc con Cá Chà Bà là kẻ canh cửa duy nhất ở đây.
Bước qua khe hở vừa đủ một người, cậu ngước nhìn cảnh vật bên trong và không khỏi kinh ngạc trước sự nguy nga. tráng lệ của nó.
Một không gian rộng lớn có thể chứa trên mười nghìn người, thậm chí còn hơn. Nơi này được tạo hình như một lôi đài, với hai thềm đá cao ở hai bên. Mỗi bên có một dãy bậc thang dẫn đến trung tâm, nơi có một khối đá vuông vức khổng lồ chiếm đến 3/4 không gian. Bốn góc của khối đá có bốn cột đá điêu khắc những hình thù kỳ lạ và tinh xảo.
Hiện tại, cậu có rất nhiều thắc mắc, nhưng cố nén lại và tiến về phía trước. Đi xuống thềm đá, cậu lại đi lên bậc thang để tiến đến trung tâm.
Đến nơi, khi cậu đang định xem xét thiết kế của trung tâm để tìm kiếm chìa khóa thì hoảng hốt phát hiện mình đã bị một vòng ánh sáng bao trùm. Trong nháy mắt, cậu đã bị đưa đến trung tâm lôi đài. Cậu giơ đao cảnh giác nhìn xung quanh.
Bất ngờ, một giọng nói vang lên:
[
Tư chất (bình thường)
Thiên phú (không có)
Thông minh (trung bình)
Cảnh giới (phàm nhân)
Bình xét: Thường thường = đại ngạo mạn.
Bắt đầu tiến hành thí luyện... đối thủ (Ngạc Ma)
]
Cậu còn chưa kịp hiểu cái giọng nói kia có ý gì thì một vòng ánh sáng đã nở rộ từ trung tâm, lan nhanh chóng, bao bọc toàn bộ không gian lôi đài. Từng họa tiết kỳ lạ trên cột đá cũng như sống lại, gầm thét dữ dội.
Cùng lúc đó, đối diện cậu xuất hiện một chiếc cổng hình bầu dục làm bằng ánh sáng đen như bầu trời đêm. Từ trong đó nhô ra đôi chân to lớn với móng vuốt sắc bén. Rồi thân và đuôi lần lượt xuất hiện.
Khi vòng ánh sáng biến mất, cậu mới có thể đánh giá được con quái vật.
Nó có cái đầu giống bông hoa màu đen, đôi mắt đỏ ngầu, thân và đuôi như loài chuột màu xám, hai chân lại là chân gà màu tím.
Thật quái dị! Đó là suy nghĩ đầu tiên của cậu khi nhìn thấy nó.
Đang suy tư, một tiếng đập mạnh xuống sàn vang lên đầy uy lực.
Cậu nhanh chóng bị bao phủ bởi khí tức của cái chết. Giật mình né sang một bên, cậu chỉ kịp cảm thấy đau đớn ở tay trái. Cảm giác chết chóc lại ập đến.
Từ trong túi bên hông, cậu lấy ra một lọ Chướng Mị, không nhìn lại mà ném về phía sau. Rồi nhanh chóng lăn qua một bên.
Ngay sau đó, một tiếng kêu đau đớn vang lên. Ghê rợn hơn, nó lại nghe như tiếng của một thiếu nữ.
Chỉ nghĩ thôi đã khiến cậu nổi da gà. Không suy nghĩ nhiều, cậu nhanh chóng lùi ra xa, vừa xem xét tình hình bản thân.
Cậu tức giận mắng:
"Đệt, mất luôn tay trái rồi. Giờ làm ăn kiểu gì!"
Cậu nhanh chóng dùng ít thảo được đắp lên vết thương rồi dùng vải quấn tạm. Nhai thêm mấy vị thuốc giảm đau, tránh để cơn đau ảnh hưởng đến chiến đấu.
Rút đao ra, cậu dùng tay phải cảnh giác đề phòng Ngạc Ma.
Từ lúc trúng độc, nó vẫn quằn quại đau đớn. Cậu cắn răng tiến lại gần. Khi hai bên chỉ cách nhau khoảng năm mươi bước, nó cũng tỉnh táo lại sau cơn đau. Khi đứng dậy, nó hướng đầu về phía cậu, ánh mắt đầy oán độc. Kinh khủng hơn, một bên mặt của nó đã bị độc ăn mòn, để lộ ra lớp thịt đen tuyền.
Vừa thủ thế, nó đã lao lên, khoảng cách nhanh chóng bị rút ngắn.
Nhưng lần này cậu đã theo sát được thân hình của nó.
Khi móng vuốt của nó sượt qua thân cậu, cậu để lưỡi dao ngang, rạch một vết thương khá lớn trên thân con quái vật.
Theo quán tính, lưỡi dao rạch đến phần cuối mới dừng lại.
Ngạc Ma đau đớn thét lên. Nó dùng chiếc đuôi dài quật mạnh về phía đầu cậu.
Cậu đưa đao lên đỡ. Lực đạo rất lớn khiến đầu cậu ong ong dù đã có đao và giáp mũ bảo vệ.
Nhận thấy không ổn, cậu rút lại đòn đánh và định lùi về sau. Tay đã để bên chiếc gậy, sẵn sàng đỡ đòn tấn công tiếp theo của nó.
Kìm nén, cậu dùng đao chặt đứt chiếc đuôi, rồi lùi về giữ khoảng cách.
Từ vết thương, những giọt máu tím chảy ra, kèm theo đó là mùi gay mũi khó chịu.
Cậu đề phòng dùng khăn buộc kín miệng và mũi. Trong lúc đó, Ngạc Ma không tấn công nữa. Nó làm một hành động khiến cậu rất ngạc nhiên.
Nó đến và ăn luôn chiếc đuôi của mình. Sau đó, những vết thương của nó dường như đã lành lại.
Ăn xong, nó lại nhảy vồ về phía cậu.
Cậu cố gắng thích nghỉ với cơ thể khi đã cụt một tay, vừa né tránh từng đòn đánh.
Thấy không thể tấn công được cậu, nó dừng lại, mở miệng ra. Từ trong đó, có thể thấy có gì đó đang tích tụ.
Cậu không cố gắng tiếp cận để ngăn cản, mà lùi ra sau, dùng miệng kẹp đao, tay đưa vào túi rút ra một chiếc nỏ. Đầu mũi tên là một mũi nhọn chứa Chướng Mị.
Không do dự, cậu ngắm ngay chiếc miệng đang há to của Ngạc Ma và bắn.
Do không đề phòng, cộng thêm bất ngờ với thủ đoạn của cậu, mũi tên đã trúng vào miệng, đi sâu vào bên trong. Nhưng sắc mặt cậu không hề tốt lên.
Vì Ngạc Ma vẫn há miệng, thứ đang tích tụ vẫn không bị ảnh hưởng mà ngày càng lớn hơn.
Giờ cậu chỉ hi vọng độc sẽ có tác dụng.
Nhưng khi thấy nét mặt của Ngạc Ma nhăn nhó như đang cố gắng chịu đựng đau đớn mà vẫn nhất quyết duy trì việc tích tụ năng lượng, cậu tức giận mắng rồi lao lên, lấy ra hai lọ Chướng Mị cuối cùng và ném về phía Ngạc Ma. Thấy vậy, nó vẫn cố gắng chống cự.
Kết quả là hai chân của nó bị ăn mòn nghiêm trọng, để lộ ra hắc cốt.
Cùng lúc đó, cậu cũng tiếp cận, cầm lại đao từ miệng và hướng mũi kiếm đâm thẳng vào cằm của Ngạc Ma.
Trong khoảnh khắc, cậu thoáng thấy ánh mắt oán độc của nó lóe lên vẻ giảo hoạt.
