Vừa lúc Nhất kịp phản ứng, thứ tích tụ trong miệng Ngạc Ma, tưởng chừng cần thêm thời gian, đã phóng ra ngay lập tức.
Một vũng bùn đen ngòm, đặc quánh, cao và dính nhớp trùm kín lấy cậu, khiến sắc mặt cậu tái mét. Bùn cao đến tận vai, gần như vô hiệu hóa mọi cử động.
Một tiếng vang lớn vọng lại, chiếc miệng Ngạc Ma khép vào.
"Thế là hết," Nhất nghĩ tuyệt vọng khi khí tức tử vong ập đến. Dù vậy, cậu vẫn không cam tâm. Cậu kích hoạt cây gậy, tạo ra một lá chắn đỏ bao quanh.
Từng vết rạn nứt lan ra trên bề mặt lá chắn. Thấy vậy, Ngạc Ma càng điên cuồng cắn xé.
Mao đứng bên ngoài, vẻ mặt âm trầm, khẽ lẩm bẩm.
Hàm răng to lớn của Ngạc Ma chực chờ nghiền nát cậu. Nỗi sợ hãi trong Nhất dần biến thành sự điên cuồng.
"Nghĩ đi! Nghĩ đi! Mày vẫn còn cách! Không thể chết ngu ngốc như thế này..." Khát vọng sống mãnh liệt trỗi dậy trong cậu, thôi thúc cậu tìm kiếm lối thoát.
Bên trong lá chắn, thời gian chỉ còn đếm bằng giây.
Bên ngoài, Nhất vừa bước vào, Mao thu lại vẻ lo lắng, tiến đến bên cửa. Vẻ mặt và khí chất hắn ta hoàn toàn thay đổi.
"Đồ lợn ngu xuẩn. Mày chỉ là công cụ thôi. Chờ khi ngươi lấy được thứ ta cần, ta sẽ ban cho ngươi thêm chút thời gian sống. Dù sao ngươi cũng có công giúp ta mạnh lên. Haha..."
Mao tức giận hét lên, đè nén sự nghi hoặc, Ngạc Ma từ bỏ mục tiêu ban đầu, chậm chạp dùng hai chân tàn tật đuổi theo Nhất.
"Nếu không lấy được, thì ngươi cứ chết luôn trong đó đi. Nhưng mong rằng ngươi đừng làm uổng phí công sức ta bỏ ra để rèn luyện ngươi."
Vẻ mặt Mao lại chuyển sang tức giận, hắn ta đá liên tục vào cửa. Mỗi cú đá đều chạm vào một màn sáng bảo vệ.
"Thứ truyền thừa khốn nạn. Chỉ lấy thêm mấy món thôi mà cũng dám ngăn cản ta!" Mao gầm thét.
Sau khi trút giận, Mao bình tĩnh lại, đứng im bên cửa chờ đợi.
Ngạc Ma lại nổi giận, tiếp tục đuổi theo Nhất.
Trước khi chết, nó thấy con côn trùng đáng ghét ngóc đầu lên ngay cạnh. Mặt Nhất tím tái, mạch máu nổi lên, tham lam hít lấy hít để không khí. Rồi cậu quay sang nhìn nó với ánh mắt...
...
Xong xuôi, Nhất ngóc đầu lên, tham lam hít thở. Rồi nhìn cái xác Ngạc Ma với ánh mắt pha lẫn tức giận, hả hê và tiếc nuối.
Ánh mắt Nhất sáng lên.
Tiếp theo, Nhất thụt đầu vào vũng đen đặc. Hình dáng cậu biến mất trong vũng bùn.
Ngạc Ma hơi ngơ ngác trước hành động tự sát của con côn trùng đáng hận.
Nhưng nó vẫn quyết tâm lôi xác Nhất ra, nghiền nát thành trăm mảnh để giải tỏa cơn đau đớn.
Nó gặm nát màn chắn, chuẩn bị cắn về phía con côn trùng nhỏ bé.
Thì từ bên trong vũng bùn đen đặc, một thân hình mà Ngạc Ma căm ghét lao ra, kéo theo một vệt dịch đen.
Giọng nói kỳ lạ vang lên.
Khi nó đuổi kịp bóng dáng quen thuộc, nó vung tay đánh vào ngực Nhất. Nhất như mọc mắt sau lưng, nghiêng người né tránh đòn chí mạng. Nhưng đổi lại, cánh tay còn lại bị nghiền nát, rồi tan biến vào không khí không dấu vết.
Ngạc Ma cảm thấy kỳ lạ khi nhìn cánh tay bị nghiền nát dưới chân bốc hơi. Nhưng với trí thông minh hạn chế, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhất chưa vội chọn kho báu mà đi dần vào trong. "Đồ cất càng sâu thì càng quý" - ai mà chẳng biết.
Vòng vèo một lúc, Nhất như sức cùng lực kiệt, di chuyển chậm lại. Ngạc Ma vui mừng cười tàn nhẫn, vồ đến. Tiếp theo, con mồi của nó bị che phủ bởi vũng bùn đen.
Hóa ra chạy nãy giờ, Nhất lại quay về chỗ vũng bùn đen này.
"Thế cũng tốt, chơi trò trốn tìm vậy. Ta sẽ từ từ khiến ngươi tuyệt vọng rồi chết," Ngạc Ma nghĩ thầm khi tiến vào vũng bùn.
Nhưng khi tiến lên được một trăm bước, nó buộc phải dừng lại. Phía trước như có một bức tường vô hình ngăn cản. Dù cố gắng thế nào cũng không thể tiến thêm.
Khi Nhất tiến vào, nó nhanh chóng thấy cái đầu quen thuộc trồi lên rồi lại chìm xuống. Nó lợi dụng thân hình to lớn, coi nhẹ lực cản trong vũng bùn, vồ đến.
Nhưng nó vồ hụt. Nó lại thấy con côn trùng trồi lên ở phía trước, cách nó một đoạn ngắn. Nó không nghĩ ngợi, vồ tới. Con côn trùng với vẻ mặt sợ hãi bị nó bổ bẹp từ đầu đến chân.
Nhưng khi nhìn lại, thân hình con côn trùng biến mất kỳ lạ, cảm giác cũng không giống như lúc nó đập nát chiếc chi bên trên của con côn trùng.
Một cảm giác nguy hiểm ập đến. Nó chưa kịp phản ứng, trái tim nó đã bị thứ gì đó đâm nát vụn.
Nó chết mà không kịp nhìn thấy gì.
...
Nhất rút dao ra khỏi tim Ngạc Ma. Lưỡi dao tiến sâu vào, cậu còn vặn mạnh để đảm bảo nghiền nát hoàn toàn trái tìm nó.
Cùng lúc tiêu diệt được Ngạc Ma, vòng ánh sáng dần tan biến. Mọi thứ xung quanh trở về ban đầu, ngoại trừ vũng bùn đen và xác Ngạc Ma.
"Đánh bại Ngạc Ma, cảnh giới (Phàm yêu giai đoạn luyện tinh thần 50%)"
"Đánh giá: Năm sao"
"Phần thưởng: Chờ đợi..."
"Có muốn tiếp tục (Không) (Có)"
Nhất nhanh chóng hét to: "Không!" Điên à mà đánh tiếp. Mới ban đầu đã suýt mất mạng rồi. Ai biết đối thủ tiếp theo là thứ quái quỷ gì.
Ngay khi cậu vừa từ chối, giọng nói vang lên.
"Phần thưởng đã mở. Hãy vào chọn. Chú ý mỗi một sao tương ứng với một phần thưởng."
Rồi một chiếc cổng đen quen thuộc xuất hiện. Cậu từ tốn đi vào.
Vừa vào trong, một cảm giác u mê, điên đảo không gian xuất hiện. Khi tỉnh lại, cậu thấy mình đang ở trong một căn phòng rộng lớn với lối đi kéo dài. Hai bên trưng bày những bảo vật phát sáng.
Thở dài. Biết với trình độ của bản thân, đến đây là cực hạn.
Cậu quay lại chỗ ban đầu, bước đến bên trái, lấy vào tay chìa khóa mà Mao bảo.
Đây là chìa khóa mà Mao bảo. Tuy gọi là chìa khóa, nhưng nó không có hình dạng chìa khóa, mà là một viên ngọc trắng ngà tỏa ánh sáng kỳ ảo. Năng lượng mà cậu cảm nhận được khi chạm vào là rất lớn. Cậu tin rằng chỉ cần hấp thụ nó, cậu sẽ qua được cấp 0, thậm chí hơn nữa.
Lắc đầu, bỏ sang một bên, dù sao cũng là chìa khóa. Cậu tập trung vào việc sờ soạng từng món đồ vật.
Công nhận, tuy chỉ có gần năm mươi món, nhưng toàn là hàng ngon.
Như bốn thứ mà cậu chọn được trên tay: ngọc ấn màu xanh ngọc bích, thước ngọc, viên thuốc và bảo ngọc phát sáng.
Tuy không biết tác dụng của chúng là gì, nhưng đây là những món mang năng lượng dồi dào nhất mà cậu chọn được.
Háo hức, cậu ôm hết trên tay chạy trở về cánh cổng.
Trước khi đi, giọng nói kỳ lạ hỏi.
"Chắc chắn đây là lựa chọn của ngươi?"
Cậu hô to: "ĐÚNG!"
Khi cậu xác nhận, vòng sáng khởi động, khi tỉnh táo lại, cậu đã trở về bên xác Ngạc Ma.
Cậu không thể chờ đợi thêm, tiến tới xác Ngạc Ma, bắt đầu đọc chú cấm: "THU!" Hấp thu đến khi Ngạc Ma biến thành tro bụi.
Cùng lúc hấp thu xong, số vòng tròn ở lòng bàn tay cậu đã đạt tới chín vòng, vòng thứ mười còn một chút nữa.
Cậu vừa háo hức, vừa lo âu, nhưng cũng dần bình tĩnh lại. Dù sao bước này, việc này cậu chắc chắn phải trải qua.
Thu xếp năm món lấy được vào túi. Cậu lấy ra một vài mảnh dây leo. Lặp lại thao tác hấp thu.
Cuối cùng, vòng tròn thứ mười cũng đầy.
Theo đó, từng vòng tròn hợp lại thành một. Từ bên trong, một con mắt hiện ra. Nó có đồng tử đen như vực thẳm, khí tức bất tường tràn lan.
Nó dần mở to mắt rồi nhìn về phía cậu.
