Cậu cảm thấy sống lưng lạnh toát, tiỉnh thần hoảng loạn.
Khi tỉnh lại, cậu thấy mình đang ở một không gian đen kịt, mênh mông.
Nhanh chóng kiểm tra bản thân, cậu nhận ra đây là cơ thể thật, không phải linh hồn nhập vào như cậu nghĩ.
Tiếp đó, cảm giác thức tỉnh truyền thừa ập đến.
...............
Một lúc sau...
Giờ cậu đã hiểu rõ hơn, lần trước cũng được nhắc đến nhưng chưa chi tiết.
Đây là [Không Gian Trùng Điệp], nơi giới này tiêu diệt những chủng tộc dị loại như cậu. Cậu chỉ cần tìm diệt những con quái vật trong này, một cánh cửa hình con mắt sẽ xuất hiện. Bước qua cánh cửa đó là có thể trở về.
Cậu thở dài.
"Đúng là trời ghen ghét người tài."
Không lãng phí thời gian nữa, vì thời gian ở đây trôi qua tương đương với bên ngoài. Càng bị kẹt lâu, cậu càng thiệt thòi.
Cậu lần mò vô định trong bóng tối. Hai tiếng trôi qua, cuối cùng cậu cũng tìm thấy con quái vật.
Nó đang nằm trên một tảng đá phát sáng. Đó là lý do cậu phát hiện ra nó sớm như vậy.
Từ xa có thể thấy nó là một con tôm quái. Hai cặp càng to lớn, phần đuôi ánh lên vẻ sắc bén, lớp vỏ thì cứng cáp.
Cậu nở nụ cười. Vì cậu biết rõ lợi thế của mình. Trong hai mươi tư tiếng đầu tiên, cậu có thể sử dụng năng lượng vô hạn. Sau đó, năng lượng mới hồi phục chậm chạp.
Không chần chừ, cậu đọc chú ngữ, những ảnh phân thân từ cơ thể cậu được triệu hồi. Tất cả đều kết nối với cậu bằng một đường dẫn năng lượng.
Trước đây cậu từng nghĩ năng lượng không thể tách rời. Đó là do cậu ngu dốt. Sau khi bị Ngạc Ma đánh và được khai sáng, cậu nhận ra bản chất, vật triệu hồi biến mất khi tách ra là do không có năng lượng của cậu. Vì vậy, cậu chỉ cần cung cấp năng lượng cho chúng là được.
Đến cái thứ năm, cậu dừng lại. Bình thường cậu không dám dùng nhiều như vậy, vì rất tốn sức khống chế và tiêu hao năng lượng khủng khiếp.
Nhưng có năng lượng vô hạn, cậu chơi tất tay.
Cậu lao vào đánh giáp lá cà. Vừa tiếp cận, con tôm đã mở to mắt nhìn, sau đó dùng tốc độ mà cậu khó khăn lắm mới theo kịp, vồ nát một ảnh phân thân bằng đôi càng. Xoay thân, nó dùng đuôi cắt đôi phân thân thứ hai.
Cảnh tượng đó khiến cậu lạnh cả người. Ngọn lửa ngạo mạn vừa nhen nhóm đã bị dập tắt.
Hai phân thân hồi phục ngay lập tức. Chúng lại xông vào cùng ba cái còn lại, đánh giáp lá cà. Không gây được sát thương nhưng lại rất hiệu quả trong việc thăm dò và làm tiêu hao sức lực của đối thủ.
Sau bốn tiếng đánh nhau, cậu chỉ nhận thấy con tôm có một chút dấu hiệu xuống sức. Ý định chờ nó suy yếu rồi ra tay kết liễu đành phải tạm gác lại.
Mười tiếng sau...
Với ánh mắt ngơ ngác, cậu nhìn con tôm vẫn quẩy hăng say giữa đám phân thân mà nhức cả đầu.
"Mẹ nó, không biết mệt à? Mệt đi cho bố nhờ!"
Biết chờ đợi thêm cũng vô ích, cậu cắn răng lao vào chiến đấu. Cậu không hề mù quáng. Với sức tấn công kinh khủng và những đòn hiểm hóc của con tôm, cậu không nghĩ mình có thể đối đầu trực diện.
Cậu vòng xung quanh đám phân thân, chăm chú chờ đợi.
Trong lúc đó, nhiều lần cậu suýt mất mạng vì con tôm, khiến cậu toát mồ hôi lạnh.
Nhưng không gì là hoàn hảo. Sau gần hai mươi tiếng chiến đấu không ngừng nghỉ, bộ liên chiêu kín kẽ của nó bắt đầu xuất hiện sơ hở.
Nhưng cậu không vội. Vì con tôm tuy đần, nhưng nếu cậu tung ra một đòn không đủ sức gây trọng thương hoặc kết liễu, nó sẽ nhận ra sự nguy hiểm từ cậu và bỏ mặc đám phân thân để tấn công cậu.
Lúc đó thì xong đời. Vì vậy, cậu cần một đòn duy nhất vào chỗ hiểm.
Khi thời gian vừa tròn hai mươi ba tiếng kể từ lúc cậu tiến vào Không Gian Trùng Điệp.
Con tôm sơ hở phần đầu. Cậu cầm đao lao vút tới. Khi thấy cậu xuất hiện, con tôm bất ngờ, chỉ kịp xoay người dùng đuôi về phía cậu, với mục tiêu chém cậu.
Cậu bình tĩnh, không hề hoảng loạn. Vì từng chiêu thức của nó, cậu đã diễn tập cách né tránh hàng nghìn lần trong đầu.
Để đao va chạm với đuôi, cậu dùng kỹ xảo mượn lực, ép đuôi tôm xuống đất. Ngay sau đó, cậu mượn đà leo lên đuôi, tiến đến đầu, bổ đao xuống.
Cơ thể con tôm co giật rồi im lặng. Cậu lau mồ hôi trên trán.
Pha vừa rồi tuy đã diễn tập nhiều lần, nhưng chỉ là diễn tập. Thực tế khác xa. Chỉ cần sai sót một chút thôi là thân thể cậu đã tan thành trăm mảnh rồi.
Rút đao ra, cậu bước xuống, tiến đến chiếc cổng hình chữ nhật. Họa tiết là những con mắt đen ban đầu trên tay cậu. Vị trí trung tâm là con mắt bản phóng đại dựng thẳng, chiếm hơn 3/4 cánh cổng. Nó mang một màu đen như vực thẳm.
Quay lại nhìn con tôm, cậu nhìn vào cổng. Đưa tay đẩy cổng. Hai cánh cổng mở ra. Màu đen bao phủ tầm mắt, khi nhìn lại được, cậu đã ở chỗ cũ.
Biết mình đã vượt qua, cậu nắm chặt tay lại.
Tiếp đó, cậu thử hấp thu vũng bùn đen. Cậu khá ngạc nhiên khi có thể hút được. Sau khi hút xong, trên lòng bàn tay trống không của cậu xuất hiện thêm hai vòng mới.
Ánh mắt cậu dõi theo chiếc cổng xa xa, lối vào lúc đầu. Cậu than nhẹ.
"Chắc hắn chờ không nổi. Nhưng tuồng kịch này ta bắt buộc phải diễn đến cuối."
Cầm chiếc chìa khóa, cậu vân vê trong tay, cười nhạt.
"Hừ, coi như trả lại ân tình của ngươi vậy."
Tiếp theo, cậu vừa đi tới cổng vừa chăm chú dùng năng lực hấp thu năng lượng của bốn món đồ vừa kiếm được.
Đúng như cậu dự đoán, hút đến món cuối cùng, còn một nửa năng lượng, số vòng trong lòng bàn tay đã đủ chín vòng chín. Còn một chút nữa là đủ mười, nhưng cậu dừng lại.
Nắm chặt tay, cậu đã chuẩn bị đầy đủ, đây là hồi kết.
Thời gian đến lúc cậu tròn mười tuổi chỉ còn lại hơn sáu tháng nữa.
Cầm trên tay cây gậy kỳ lạ và chiếc chìa khóa, cậu hướng về phía cổng, dùng lực đẩy.
Hai cánh cổng nhẹ nhàng mở ra một lối đi vừa đủ cho một người, cậu theo đó đi ra ngoài.
...........
"Thành công rồi! Mao ơi, anh lấy được rồi này. Chiếc chìa khóa đây. Còn cây gậy của em, anh trả luôn." Nhất nhìn Mao rồi đưa hai món đồ về phía Mao, người đang đứng trước cổng, trông có vẻ đã chờ đợi lâu.
Một tiếng vút. Chớp mắt, Nhất đã thấy mình bị vác lên vai, hai món đồ trên tay cũng bị lấy đi.
Mao hướng về đường cũ mà lao đi.
Nhất hốt hoảng kêu loạn.
"Mao, em đang làm gì vậy? Thả anh xuống..."
Một tiếng bốp lớn. Mặt Nhất in nguyên dấu bàn tay.
Cùng lúc, giọng Mao vang lên đầy lạnh lẽo.
"Im cái miệng chó của ngươi lại, nếu muốn sống. Giờ tên ta là Huyền Thiên, người nắm giữ sinh tử của ngươi. Ngươi hiểu không? Nghe ta thì sống, nghịch ta thì chết."
Nhất như cảm nhận được sát khí từ lời nói. Cậu im lặng gật đầu lia lịa.
Trong lúc nói chuyện, Huyền Thiên đã vượt ra khỏi lối đi bên phải, rồi không ngừng nghỉ chạy vào lối đi bên trái.
Lối đi rất ngắn. Chỉ cách chỗ bắt đầu vài đoạn là đã đến khu vực sinh hoạt, vì trên đường cậu có thấy vài căn phòng mọc san sát nhau. Khi đến một căn phòng được trang trí khá lạ ở cổng, Huyền Thiên dừng lại trước cửa rồi đi vào.
Khi ngước nhìn bên trong, trước mắt cậu là một căn phòng siêu rộng lớn. Cuối căn phòng là một thứ gì đó rất to lớn. Không đợi cậu suy đoán, Huyền Thiên đã lập tức phi nhanh đến tiếp cận thứ duy nhất trong căn phòng.
Đến nơi, cậu mới nhìn rõ thứ đó là gì. Nó là một chiếc quan tài làm bằng chất liệu đen tuyền rất đẹp. Huyền Thiên đẩy nắp quan tài ra. Bên trong chứa đầy dung dịch màu xanh rất lạ, loáng thoáng dưới đáy có một viên ngọc đang lấp lánh.
Tiếp đó, Huyền Thiên vác theo cậu nhảy thẳng xuống đống dung dịch.
Vừa tiếp xúc, một cảm giác kỳ lạ tràn ngập toàn thân cậu. Cơ thể như có nhiều vòi hút đang bám lấy và ngọ nguậy.
Cố kìm nén cảm giác kỳ lạ, cậu chú ý khi Huyền Thiên lặn sâu xuống đáy. Viên ngọc hiện ra trước mắt cậu một cách rõ ràng.
