Logo
Chương 19: Rùa?

Nó có hình dạng tròn trịa, gồm hai lớp. Lớp ngoài cùng màu trắng nhạt, bên trong màu đỏ như máu, tựa như có thể thấy dòng huyết dịch đang lưu chuyển.

Huyền Thiên vội vàng cầm viên ngọc lên.

Ngay khi chạm vào, Huyền Thiên khựng lại. Cậu nghe thấy tiếng động lạ.

Một lực hút từ phía dưới truyền đến, nhanh chóng tạo thành một cột xoáy lôi kéo cả hai xuống.

Bóng tối bao trùm.

Vừa thở dốc, cậu vừa mở mắt nhìn xung quanh.

Huyền Thiên cũng vừa tỉnh lại ít phút trước đó, đang vuốt lại mái tóc ướt sũng.

Thấy cậu nhìn, Huyền Thiên tiến đến vác cậu lên vai rồi tiếp tục đi.

Cậu tranh thủ quan sát xung quanh, nhận ra mọi thứ đã thay đổi. Nơi cậu đang đứng là một hòn đảo nhỏ, bốn bề là mặt nước mênh mông. Phía sau cậu, cách đó không xa, là một miệng giếng ướt. Phía trước, nơi Huyền Thiên đang tiến tới, có một bia đá dựng đứng giữa nước.

Đến chỗ bia đá, cậu thấy trên đó khắc những ký tự kỳ lạ, chính giữa có một lỗ hình tròn.

Theo suy đoán của cậu, chắc hẳn cần thứ gì đó tròn tròn để nhét vào. Cậu nghĩ ngay đến viên ngọc dưới đáy giếng lúc trước. Có lẽ nó dùng ở đây.

Hành động của Huyền Thiên sau đó chứng minh suy đoán của cậu. Huyền Thiên giơ viên ngọc lên và ấn vào.

"Không vừa!" đó là suy nghĩ đầu tiên của cậu khi viên ngọc tiến đến gần chiếc lỗ.

Nhưng kỳ lạ thay, khi viên ngọc tiếp xúc với bia đá, lớp vỏ trắng bên ngoài dần tan ra như tuyết gặp lửa. Khi tan hoàn toàn, phần lõi đỏ bên trong vừa khít với chiếc lỗ.

Ngay sau đó, từ dưới nước trồi lên một vật thể, có hình dạng như một chiếc thuyền khá rộng.

Huyền Thiên vác cậu lên thuyền.

Huyền Thiên hô lớn một tiếng "Tốc!" rồi cắm cây gậy kỳ lạ xuống đầu thuyền. Chiếc thuyền lập tức di chuyển nhanh chóng về phía trước.

Trên đường đi, vì thuyền di chuyển tự động, Huyền Thiên ném cậu xuống sàn. Rồi hắn ngồi trước mũi thuyền, tay mân mê chiếc chìa khóa mà hắn đã dụ cậu lấy.

Cậu im lặng, không gây rắc rối, tranh thủ quan sát chiếc thuyền.

Điều đầu tiên phải kể đến là lớp vỏ. Toàn bộ thuyền được cấu tạo từ một vật liệu màu đen tuyền, có những vết rạn nứt ánh lên màu vàng chói, khiến con thuyền vừa giản dị vừa uy dũng.

Chỉ cần chạm vào thuyền, cậu đã biết đây là một vật phi phàm. Từ khắp con thuyền tỏa ra những đợt năng lượng mạnh mẽ và tinh khiết hơn rất nhiều so với những gì cậu từng cảm nhận.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: "Có lẽ nếu mình..."

Đang lúc cậu suy tư, con thuyền dần di chuyển nhanh chóng và lặng lẽ rời xa hòn đảo.

Tiếp đó là hành trình ba tháng dài đằng đẵng và buồn tẻ, xung quanh chỉ là cảnh nước non mênh mông.

Cũng may là Huyền Thiên vẫn còn chút lòng người, thỉnh thoảng vẫn cho cậu chút thức ăn, nước uống. Tuy ít ỏi, chỉ đủ sống, nhưng vẫn tốt hơn là...

Đến thời điểm [349 năm 3 tháng 10 ngày 10 giờ 50 phút 25 giây].

Phía trước thuyền bắt đầu có sự thay đổi. Cảnh quan toàn nước nay đã xuất hiện bóng dáng những hàng cây to lớn vút lên trời.

Cậu liên tưởng đến những câu chuyện chú Khải và ông Đà đã kể.

Cậu rón rén lấy bản đồ ra so sánh. Đúng như dự đoán, phía trước là khu rừng mà cậu muốn đến.

Đi thêm hai ba ngày nữa, từ xa vọng lại tiếng đánh nhau khiến cậu giật mình.

Ngó ra phía thân thuyền, cậu thấy từ xa những bóng dáng đang bấp bênh trên mặt nước.

Khi thuyền tiến lại gần hơn, cậu mới thấy rõ hình dạng của những thứ đang lênh đênh trên nước. Chúng giống như những con cua với hai chiếc càng to lớn, những chiếc chân dài đầy nguy hiểm. Hơn hết, chúng vô cùng to lớn, mỗi con như một căn nhà di động. Cậu còn thấy một con to như tòa nhà ba tầng.

Thuyền không hề có dấu hiệu dừng lại mà vẫn lao thẳng về phía lũ cua. Dù thuyền đã đến gần, chúng vẫn ngó lơ, vung chiếc càng lớn xuống nước như đang đập thứ gì đó. Cậu nheo mắt nhìn, nhưng không thấy gì dưới nước.

Cậu chờ đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra. Khi thuyền tiến sát đến gần cuộc chiến, Huyền Thiên kêu lên "Ngưng!", chiếc thuyền dừng lại.

Rồi hắn dùng giọng rất lớn hét về phía lũ cua:

"Đồ đã đưa đến. Mong lão ra nhận."

Vừa dứt lời, ở chỗ lũ cua, cậu thấy được thứ gì đó đang giao chiến với chúng.

Từ dưới nước, giọng của một ông lão vang lên:

"Khá lắm, rất được việc. Cứ chờ đó, ta giải quyết xong lũ nhóc này."

Tiếp đó, một cái đầu rùa to lớn như tòa nhà ba tầng vươn lên khỏi mặt nước, táp lấy con cua to lớn nhất, xé xác nó ra nhanh chóng.

"Những con còn lại chắc chắn sẽ không thoát khỏi số phận." Cậu nghĩ.

Bỗng dưng cậu bị nhấc bổng lên. Quay sang, cậu chỉ bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Huyền Thiên.

"Thứ công cụ. Đến đây là ngươi hết giá trị." Huyền Thiên nói rồi ném thẳng cậu xuống nước.

Nhìn cậu giãy giụa rồi chìm nghỉm, Huyền Thiên vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.

"Xuống địa phủ không cần sợ cô độc. Vì ngươi không phải người đầu tiên, cũng sẽ không phải là người cuối cùng.”

"Không phải cái truyền thừa chết tiệt cần người lấy kho báu rời đi phạm vi nhất định mới được phép đưa cho kẻ khác, nếu vi phạm sẽ bị thu hồi, thì ta đã giết ngươi từ lúc ra ngoài rồi."

Huyền Thiên vẫn lạnh lùng ném chiếc chìa khóa trên tay về phía lão rùa.

Hắn thu hồi ánh mắt, nhìn về phía cuộc chiến.

Cuộc chiến cũng đã đến hồi kết. Đám cua chỉ còn lại vài mảnh vỏ lênh đênh trên mặt nước.

Con rùa có vẻ hài lòng với chiến quả, bơi đến bên thuyền, đưa cái đầu to lớn lên, nhìn Huyền Thiên bằng đôi mắt to gấp nhiều lần hắn.

"Đồ đâu?"

Huyền Thiên nghe vậy vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không có vẻ gì là muốn đáp lời.

Không biết bằng cách nào, chiếc chìa khóa đang rơi bỗng đứng yên trên không rồi từ từ bay đến trước mặt lão rùa.

Liếc nhìn một lượt, lão rùa có vẻ hài lòng nói:

"Lần này đồ vẫn tốt. Chỉ là thằng nhóc nhà ngươi hút hơi nhiều so với lần trước.

Thôi, ta cũng không so đo. Về nói với hai lô bộc của ta, ta cần chúng dụ dỗ thêm nhiều người nữa, đừng kiêng dè lão già đáng ghét kia. Đã già còn thích lo chuyện bao đồng.

Dù sao ngươi cũng mười bốn tuổi rồi. Sang năm là mười lăm. Cũng không còn ở đây nữa. Ta cũng nên tích góp thêm ít, có khi còn có cơ hội tiến thêm, lúc đó sẽ không cần ở nơi đây nằm chờ chết."

"Hahaaa. Tình cảnh này làm ta nhớ đến câu nói của con người các ngươi. Thế nào nhỉ... à là... là chim non cuối cùng biết dang cánh bay tự lập. Đến nơi chúng nó ao ước, tưởng tượng."

Nói rồi lão không nhịn được cười.

Ở bãi cát trắng rộng lớn mênh mông, kéo dài vào trong là hàng cây to lớn vút tận trời xanh.

Lời cuối của lão rùa như chạm đến Huyền Thiên.

Huyền Thiên vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, đưa tay cắm gậy xuống thuyền và nói "Tốc!". Thuyền tiếp tục tiến về phía trước theo hướng cũ, cùng lúc giọng Huyền Thiên vang lên:

"Ta sẽ sắp xếp. Dù sao ta vẫn nợ lão ít nhân tình, thêm việc tu luyện trong năm cuối vẫn cần tài nguyên. Nên không cần lão nhắc, việc này ta cũng sẽ làm."

Lão rùa nhìn theo bóng con thuyền trôi về phía khu rừng, ánh mắt như hồi tưởng điều gì đó rồi thở dài trước khi lặn xuống nước.

"Ân tình ngươi nợ ta, chỉ bằng việc ngươi cứu ta lúc đó, thì cũng đã đủ trả hết rồi, ta còn nợ ngươi ấy chứ... Haiz con đường tiếp theo ngươi phải tự mình đi rồi.”

...............

Sau một tháng.

Nhìn xung quanh, hắn nhếch mép nói: "Đây là lần thứ tư đến. Nhưng vẫn cảm thấy nơi đây đáng sợ. Với tu vi Man bậc tám của ta, lần này có lẽ sẽ tự mình báo thù được."

Một con thuyền đen xen kẽ vàng vội vàng đỗ vào bờ.

Bước xuống thuyền là một chàng thiếu niên cao khoảng một mét chín, với mái tóc dài xõa sau vai, khuôn mặt anh tuấn. Hắn mặc bộ đồ đen kín người, vẫn giữ nét thanh tao. Nhìn gương mặt thì không ai khác là Huyền Thiên. Nhưng thân hình và khí chất đã trở nên uy nghỉ hơn.

Nắm chặt tay, hắn như có mục tiêu xác định giữa biển cát mênh mông và lao vút đi.