Logo
Chương 20: Thời gian đã điểm.

Không biết đã đi bao xa, nhưng khi ngoảnh lại, hắn vẫn thấy rõ chiếc thuyền ở phía xa.

Huyền Thiên đứng trước những cái hố cát to gấp ba lần người hắn. Không nói một lời, hắn vung tay đấm mạnh xuống cát. Từng đợt sóng xung kích lan tỏa, khiến cát lở xuống, che lấp một vài cái hố.

Cười khẽ, Huyền Thiên thu tay về, chắp sau lưng.

"Thế này là đủ rồi. Nào, lũ bọ cạp đáng chết, hãy để hôm nay là ngày tàn của các ngươi."

Vài phút sau, kể từ khi Huyền Thiên tạo ra chấn động.

Từng đợt rung động lan theo mặt cát xuất hiện. Theo đó, những chiếc càng nhọn hoắt và đuôi kim sắc lạnh của một đám quái vật giống bọ cạp đồng loạt trồi lên từ các hố.

Vừa ngoi lên, chúng đã gào thét đầy hung tợn, như đang giận dữ vì có kẻ dám phá hoại hang ổ của chúng.

Ngay khi thấy Huyền Thiên, chúng đồng loạt lao lên tấn công.

Huyền Thiên vẫn chắp tay đứng đó.

Khi một con bọ cạp tiến đến gần, nó lập tức tung hai chiếc càng to lớn tấn công về phía Huyền Thiên, thế như thái sơn áp đỉnh. Huyền Thiên vẫn thản nhiên, đưa tay tung một cú đấm về phía trước.

Hai chiếc càng đập vào nắm đấm, nhưng cảnh tượng tay bị nghiền nát không hề xảy ra. Thay vào đó, cánh tay hắn chặn đứng hai chiếc càng. Mặt cát nơi hắn đứng chỉ rung lên một gợn sóng nhẹ.

Con bọ cạp chưa kịp phản ứng, Huyền Thiên đã dùng tay còn lại đấm thẳng vào đầu nó. Khác với việc cú đánh của bọ cạp không làm hắn hề hấn gì, lần này nắm đấm của Huyền Thiên dễ dàng xuyên qua lớp giáp trông cứng cáp, đập nát đầu con quái vật.

Huyền Thiên giết xong, chỉ vẩy đống máu xanh trên tay, nhìn về phía đám bọ cạp với vẻ khiêu khích.

Cái chết của đồng bọn chỉ khiến đám bọ cạp khựng lại một chút. Nhưng khi thấy kẻ thù vừa phá hang vừa giết đồng loại lại còn dám khiêu khích, chúng càng thêm tức giận, gầm thét và lao về phía Huyền Thiên.

Huyền Thiên đứng trước hàng trăm con bọ cạp lớn hơn hắn nhiều lần, cười gằn: "Bọn tôm tép, lên đây ta tiễn các ngươi một đoạn!"

Tiếp đó, bụi mù bay đầy trời, những tiếng gầm rú xen lẫn tiếng cười man rợ vang lên.

.............

Nhất chứng kiến bản thân dần chìm xuống nước, thấy sự to lớn của lão rùa.

Ngay lập tức, không một giây chậm trễ, cậu hấp thụ viên thuốc.

Vòng thứ mười xuất hiện hoàn chỉnh. Con mắt đen ở lòng bàn tay xuất hiện, kéo Nhất vào Không Gian Trùng Điệp.

Khi tỉnh táo lại, Nhất nhìn khung cảnh hắc ám quen thuộc.

Một khung cảnh đen tối, u ám và tĩnh lặng.

Lần này cậu đến đây với mục đích trốn một thời gian. Ai biết chỗ vừa rồi có phải hang ổ của lão rùa quái vật kia không. Giờ ra ngoài sớm chỉ tổ hại thân. Dù sao, cách trốn này cũng không dùng liên tiếp trong thời gian ngắn được.

Vì vậy, cậu dành thời gian tiếp theo để mò mẫm khám phá khả năng của bản thân.

Trong lúc thử nghiệm, Nhất đã khám phá ra khả năng cụ hiện vật chất từ hư ảo rất dễ dàng, chỉ bằng một ý niệm. Nhưng vì thế, một vấn đề cũng xuất hiện.

Ví dụ, cậu cụ hiện con Mách Tiệt trên tay này. Khi cậu cụ hiện nó ở dạng ảo, tuy giống thật nhưng vẫn là ảo, không có thực thể.

Khi cậu dùng năng lực quán triệt vào nó, biến ảo thành thật, nó ngay lập tức không giữ được hình dạng và tan biến.

Vì thế, cậu đã mất khá nhiều thời gian để thử nghiệm. Cuối cùng, cậu cũng tìm ra nguyên nhân. Tất cả nằm ở tri thức của cậu. Giống như "mo vậy, ta nghĩ biến ra thứ gì cũng được, không cần quan tâm nhiều thứ". Nhưng ở ngoài thực tế, việc tạo ra thứ gì đó cần phải hiểu biết ít nhiều mới tạo được. Trường hợp của cậu mắc phải giống hệt như vậy.

Khi cụ hiện Mách Tiệt dạng ảo, cậu không cần hiểu nó, chỉ cần biết hình dạng là được. Nhưng khi cụ hiện thành thực thể, cậu lại vướng phải tri thức hạn hẹp về Mách Tiệt, nên không thể cụ hiện thành công.

Điều đó khiến cậu phải than thở: "Đúng là học tập là mãi mãi, tri thức là vô tận."

Sau chuyện này, cậu quyết định phải củng cố lại tri thức dự trữ của bản thân, như vậy mới giúp cậu mạnh mẽ hơn được.

Ngẩn ngơ trong Không Gian Trùng Điệp, thí nghiệm không biết trời đất gì. Trong thoáng chốc đã đến mười ngày đếm ngược trước khi cậu đầy mười năm tuổi.

Thu lại mọi thứ, cậu vươn vai, vác thanh đao đã cùng cậu sát cánh trên chặng đường, cứ thế bắt đầu tìm kiếm quái vật.

Lần mò vô định trong đây.

Lần này có hơi ngoài dự đoán của cậu. Việc tìm kiếm không mấy thuận lợi, mãi đến ngày thứ sáu cậu mới phát hiện ra con quái vật.

Điều đó khiến cậu phải thở phào nhẹ nhõm. Nếu đến lúc lỡ mất thời cơ thoát ra, chẳng biết cậu sẽ đấm ngực dậm chân chửi rủa sự ngu đốt của mình thế nào.

Lẩm bẩm trong lòng, cậu tự nhủ: "Lần sau phải nghĩ chu toàn hơn... Lần sau phải nghĩ chu toàn hơn..."

Lần này là một con chuột. Khá khó đối phó vì tốc độ nhanh, nhưng bù lại lớp da không cứng cáp mấy. Cậu đã khá chật vật, vì đợt này cậu chiến đấu với nguồn năng lượng không vô hạn.

Nhưng đổi lại, kinh nghiệm đã tăng lên đáng kể. Cậu đã phải mất hai ngày trời loay hoay lợi dụng tốc độ của con chuột, khiến nó theo quán tính đâm đầu vào thanh đao của cậu.

Kết liễu xong, cậu có suy đoán nhưng vẫn thử hút con chuột. Không ngoài dự đoán, chẳng có phản ứng gì.

Với vẻ hơi thất vọng, cậu rút tay ra khỏi cơ thể con chuột, rồi ngẩn ngơ nốt thời gian cuối.

Khi thời gian đếm ngược [349 năm 0 tháng 0 ngày 0 giờ 10 phút 25 giây].

Cậu dùng tốc độ chậm như rùa, đưa hai tay đẩy. Lần này cậu dùng hai tay. Vì sao hai tay à? Vì cấp 1 có hóa hư thành thật, tạo cánh tay mới cũng dễ thôi. Còn tri thức ư? Đơn giản thôi, chặt nó ra rồi nghiên cứu, chẳng phải là được sao? Dù sao, biết sơ sơ đặc điểm thì cụ hiện ra là được rồi.

Cảm giác tăm tối quen thuộc lại xuất hiện. Khi tỉnh lại, cậu thấy mình đang ở dưới nước, chỗ cũ.

Cậu không vội mà từ từ lặng lẽ nhìn xung quanh. Khi đã xác định xung quanh không có gì, cậu mới vung vẩy hai chân và một tay để bơi lên.

Do chỉ còn một tay, cậu loay hoay mãi mới ngoi lên mặt nước, trước khi hết hơi.

Tiếp đó, cậu lấy viên thuốc đang hút dở, tiếp tục hút. Xong việc, cậu lại có thêm một vòng tròn.

Nhanh chóng cụ hiện một tấm ván gỗ lớn. Cậu rời khỏi mặt nước và nằm lên đó.

Nhìn dãy số đếm. Còn hai phút cuối. Cậu ngẩn người chờ đợi. Có một chút hồi hộp, một chút lo âu, một chút căng thẳng và một chút háo hức. Đó là những cảm xúc diễn ra trong lòng cậu những giây phút cuối cùng.

Cuối cùng, khi dãy đếm hiển thị [348 năm 11 tháng 30 ngày 23 giờ 59 phút 3 giây].

Xung quanh cậu vẫn yên tĩnh. Cậu khá ngờ vực, đứng lên nhìn lại xung quanh, xem có cánh cửa hay thứ gì đó tiếp dẫn không. Nhưng nhìn mỏi cả mắt vẫn chẳng thấy gì.

Khi trong lòng bắt đầu nghĩ đến việc có lẽ cậu đã quá đề cao bản thân, cậu không xứng đáng được chọn, thì một cảm giác kỳ dị xuất hiện. Cậu lại hân hoan, lần mò theo cảm giác ấy.

Cuối cùng, cậu đã tìm thấy, một đám mây to bảy màu sặc sỡ đang dần xuất hiện và tạo thành một mắt bão ngay trên bầu trời trên đầu cậu.

Khi độ lớn mắt bão đạt đến một kích thước nhất định, cả cơ thể cậu bị nhấc lên và hút về phía mắt bão.

Càng đến gần, cậu càng thấy được sức mạnh đáng sợ của mắt bão này. Từng luồng uy áp tràn ngập khắp không gian, như thể thời gian cũng bị nó bắt dừng lại.

Khi sắp bị hút vào, một điều kỳ dị xuất hiện. Những đám mây sắc màu đang xoay chuyển dần bị nhuộm đen. Giờ đây, từ vẻ thánh khiết cao thượng, chúng đã trở nên thâm uyên tàn ác.

Cậu có thể cảm nhận được ác ý lan tràn. Không thể kháng cự, cậu bị hút vào tâm bão. Cơn bão cũng hoàn thành nhiệm vụ tiếp dẫn mà dần lụi tàn biến mất.