"Trước giây phút thiêng liêng này, ta, trưởng thôn đời thứ 107 Sà Lan, chúc các cháu bình an, may mắn, gặp dữ hóa lành." Ông lão đứng trên bục cao nhìn chăm chú đám thanh thiếu niên phía dưới.
Người thì nắm chặt tay, người ôm gia đình khóc nức nở, kẻ ôm đùi run rẩy. Mỗi người một vẻ, nhưng ai nấy đều không giấu được vẻ lo âu trên gương mặt non nớt.
Nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, ông lão Sà Lan nói tiếp.
"Tất cả những gì cần nói, ta đều đã nói. Tuy những lần trước đều thất bại và không ai trở về..."
"Nhưng chưa chắc lần này các cháu cũng vậy. Nên nhớ, mỗi người một số mệnh. Vì thế, hãy tự tin, ngẩng cao đầu đối mặt, đừng làm mất mặt thôn Ao Bình!"
"Rõ chưa!"
Nghe những lời của trưởng thôn, đám thanh thiếu niên như được tiếp thêm động lực, lòng nhiệt huyết bừng lên. Dù vẫn còn lo âu, tất cả cùng đứng lên, giơ cao tay đồng thanh đáp.
"Chúng cháu xin thề, sẽ không làm mất mặt thôn ta!"
Thấy vậy, Sà Lan vuốt râu cười. Ông cho các thiếu niên thiếu nữ thăm hỏi người nhà, làm gì thì làm, nhưng mười phút sau phải quay lại đây.
Mười phút sau, sau khi hoàn thành tâm nguyện, nhiều gương mặt đã bớt lo âu, thay vào đó là vẻ trưởng thành hơn.
Sà Lan trầm ngâm nhìn tất cả, vì ông biết những đứa trẻ này sắp phải gánh vác một trọng trách nặng nề.
Thu hồi tầm mắt, ông ngước nhìn bầu trời. Tuy không nhìn thấy, nhưng ông cảm nhận được nó đang hình thành.
Vài thiếu niên tinh ý nhận thấy hành động khác thường của trưởng thôn, cũng ngẩng đầu lên, rồi đơ người ra, mặc kệ bạn bè lay động bên cạnh. Điều kỳ lạ đó thu hút sự chú ý của càng nhiều người.
Rồi mọi người đều thấy trên bầu trời đang hình thành một mắt bão màu sắc sặc sỡ. Ai nấy cũng xôn xao bàn tán, khí thế ngút trời, vô tình làm không khí căng thẳng vơi đi nhiều.
Sà Lan biết nhưng không nói gì, vẫn nhìn chằm chằm lên trời.
Cuối cùng, ông thì thẩm: "Đến rồi.”
Cùng lúc đó, từng tiếng la hét kinh ngạc, sợ hãi vang lên.
...
Hơn hai phần ba số thiếu niên thiếu nữ như bị một bàn tay vô hình nhấc bổng lên, kéo về phía bầu trời.
Rồi khi chạm vào mây, những bóng dáng ấy như bị nuốt chửng, biến mất không dấu vết.
Khi tất cả đã biến mất, Sà Lan mới thu hồi ánh mắt. Ông nhìn đám thiếu niên thiếu nữ còn lại, nói với giọng bình thường, có chút an ủi.
"Những người có thiên phú đã được tiếp dẫn đi. Các cháu ở lại, chứng tỏ không có thiên phú. Chúc mừng các cháu sẽ được an toàn sống cuộc đời bình thường. Tuy ta biết nhiều cháu còn tiếc nuối, nhưng số phận đã an bài, bản thân mình nên chấp nhận. Đừng quá cố chấp."
"Hôm nay là kết thúc. Các cháu về đi, báo tin cho gia đình, chắc họ đang lo lắng lắm."
Vài thanh niên thiếu nữ định tiến lên nói gì đó, nhưng khi nghe lời trưởng thôn, tất cả đều dừng lại, cùng những người còn lại cúi đầu cảm ơn trưởng thôn, rồi cùng nhau trở về.
Khi mọi người đã về hết, Sà Lan nhìn lên bầu trời hỏi.
"Đã có tung tích gì về những đứa trẻ mồ côi không phải người của thôn ta mất tích chưa?”
Ngay sau đó, từ trong bóng tối của căn nhà, một người mặc áo choàng đen bước ra, cung kính đáp.
"Hiện tại đã có chút manh mối, sẽ nhanh chóng truy tìm được. Lão sư yên tâm."
Sà Lan quay mặt lại nhìn, ánh mắt nghiêm nghị.
"Ta ngửi thấy mùi âm mưu, có lẽ có những lão già chết tiệt tham gia, không được khinh thường. Tăng cường thêm lực lượng điều tra, ta cần kết quả nhanh chóng."
Người áo đen cung kính đáp: "Con sẽ cẩn trọng và thực hiện tốt, đem lại thành quả sớm cho lão sư. Con xin cáo từ:”
Sà Lan phất tay, người áo đen lui vào bóng tối biến mất.
Vuốt cặp râu, Sà Lan híp mắt thì thầm.
"Cuối cùng các ngươi đang âm mưu gì đây... đừng làm ta thất vọng."
"Khụ khụ. Haiz, già từng tuổi này vẫn phải ra làm việc. Thật chẳng biết đến lúc nào mới có đứa đủ sức thay cho lão già này về hưu đây."
"Á... ui... da, đau mông quá. Cái quái gì đây, đệt, chuối khổng lồ à?" Nhật ngạc nhiên kêu to.
Sau khi bị mắt bão đen cuốn đi, khi mở mắt ra, cậu thấy mình rơi vào một thứ gì đó mềm mại, chưa kịp suy nghĩ đã bị trượt xuống, lực ma sát làm mông cậu đau điếng.
Đến khi chạm chân xuống đất, ngoái đầu lại, Nhật mới nhìn rõ thứ sau lưng cậu là một trái chuối to lớn vô cùng. Nếu tính ra, nó phải to bằng cả ngọn núi.
Cậu cũng không chắc đó có phải chuối hay không, vì nó quá to, cậu chỉ dựa vào màu sắc mà đoán bừa.
Dẹp chuyện đó sang một bên, cậu bắt đầu dạo bước trên cái thế giới BAKA mà ông Đà với chú Khải từng nhắc đến. Nơi sản sinh ra những siêu phàm.
Đang lúc khảo sát thổ địa nơi đây, từ hướng đông, cách cậu không xa, cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng người kêu la thảm thiết.
Với tâm lý giúp được thì giúp, cậu lần mò theo tiếng kêu để xem xét.
Sau một lúc.
Đứng trên cao, cậu dõi theo diễn biến phía dưới.
Ở dưới, một đám thanh niên thiếu nữ trạc tuổi cậu đang chạy trốn khỏi một con quái vật giống chuột với chiếc đuôi như một cái chùy gai tròn.
Theo suy đoán, thiệt hại của nhóm này đã lên tới hai mươi người. Những người còn lại chắc chỉ trụ được chục phút nữa.
Chết nhiều như vậy một phần do địa hình hai bên là hai vách đá cao, chỉ còn lại con đường chạy về phía trước để tránh khỏi sự truy sát, khiến tất cả bị buộc phải chạy cùng nhau. Mà con chuột này tốc độ cũng khá nhanh, chỉ cần vung chiếc đuôi là đi năm sáu người rồi.
Nếu không phải do nó vừa đánh vừa ăn nên tốc độ giảm bớt, thì chắc lúc cậu đến, đám này chẳng còn mống nào.
Sau khi xem xét địa hình và thấy xung quanh chỉ có con này, cậu không đợi nữa, đứng dậy dùng kỹ thuật trượt xuống vách đá.
Tiếp đất an toàn, rút đao ra, cậu lao vào con quái vật trong ánh mắt kinh ngạc của đám thanh thiếu niên.
..................
"Mạc Danh, con phải bảo trọng." Đôi vợ chồng trẻ ôm vai đứa con trai trước mặt. Nước mắt không kìm được.
Cậu trai trẻ tên Mạc Danh với cơ thể săn chắc, vạm vỡ, làn da rám nắng khỏe mạnh, khuôn mặt cương nghị, chất phác hướng về cha mẹ phất tay nói:
"Cha mẹ đừng lo lắng. Con trai của cha mẹ sẽ không dễ dàng thua cuộc đâu. Cứ chờ tin của con."
Mạc Danh sau khi tạm biệt cha mẹ, tiến về chỗ trưởng thôn.
Được một lúc, theo đám người ngước lên bầu trời, Mạc Danh thấy được cảnh tượng đầy thánh khiết, huyền ảo lần đầu trong đời.
Cơ thể Mạc Danh theo đó bay lên cùng đám bạn. Đến gần, trước khi bị hút vào, Mạc Danh thấy được tất cả, từ sự thánh khiết chuyển thành âm u, tối tăm. Rồi sau đó Mạc Danh không còn cảm nhận được gì nữa.
Lúc tỉnh táo lại đã thấy mình ở một vùng đất xa lạ. Hai bên là vách đá cao. Đám bạn cũng cùng lúc tỉnh lại, đang bàn tán xôn xao.
Cậu cũng tham gia cùng.
Mọi người đang bàn bạc xem ai sẽ là chỉ huy và kế hoạch tiếp theo là gì. Vì mọi người đều biết, thế giới BAKA thần bí này đã nuốt chủng bao nhiêu thanh thiếu niên trong thôn.
Không ai dám khinh thường. Nên hiện tại cần phải có chỉ huy và kế hoạch chu đáo mới có thể sống sót được.
Nhưng chưa kịp bàn bạc xong, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau. Kèm theo đó là lớp bụi đất mù mịt.
Ai nấy cũng bàng hoàng.
Mạc Danh làm nghề cá lâu ngày mà luyện được đôi mắt tinh tường, nhìn ra sau lớp bụi đất là bóng dáng của một con quái vật.
Không chỉ cậu, vài người trong nhóm cũng nhận ra. Cùng nhau hô hoán mọi người mau chạy.
Tiếp đó, Mạc Danh chỉ biết cắm đầu vào chạy. Từ ban đầu muốn quay lại giúp đỡ đồng bạn chạy không kịp, trở thành chỉ biết xông thẳng lên phía trước.
"Chết... chết quá nhiều. Cha mẹ ơi, trưởng thôn ơi, cứu con với!"
Tuy đám thanh thiếu niên được mọi người trong thôn trang bị kiến thức lẫn kỹ năng chiến đấu, sinh tồn, nhưng khi đối mặt với thực tế đầy phũ phàng, tất cả đều đánh mất đi sự bình tĩnh lẫn dũng khí. Không ai dám vung vũ khí lên đối đầu, chỉ gào thét trong lòng, cầu mong bản thân chạy thoát.
