Logo
Chương 22: Người quen.

Vẫn có những người đứng lên chống trả. Nhưng vì đây là lần đầu họ đối mặt với loại quái vật này, cộng thêm tâm lý hoảng loạn, chỉ vài đòn đã bị nó quật đuôi, tan xác.

Tiếng la hét, kêu cứu, chửi rủa vang lên. Mạc Danh bịt tai, cố gắng chạy tiếp, miệng lẩm bẩm: "Xin lỗi, xin lỗi... xin lỗi..."

Mạc Danh dẫn đầu nhóm nhờ thể lực tốt, nhưng vô tình vấp phải đá, ngã xuống đất, trở thành người tụt lại phía sau.

Biết mình sắp bị quái vật nghiền thành thịt vụn, Mạc Danh nhắm mắt chờ đợi.

Nhưng một lúc sau, cậu chỉ nghe tiếng ầm ầm cùng tiếng quái vật rống lên, bản thân thì không hề hấn gì.

Mạc Danh mở mắt, ngạc nhiên thấy một thanh niên thấp bé, chừng một mét năm tám, đang chiến đấu với quái vật. Thân pháp và kinh nghiệm chiến đấu của người này khiến cậu phải há hốc mồm.

..... ......

Người thanh niên lao lên, vung đao. Quái vật chuột giơ đôi móng vuốt sắt nhọn ra đỡ.

Cậu không đối đầu trực diện, vì lực và độ bền vũ khí hai bên quá chênh lệch.

Thay vào đó, cậu dùng kỹ xảo, di chuyển để làm tán lực, rồi lách sang một bên, khiến quái vật trượt theo lưỡi đao, đâm đầu xuống đất.

Ngay lập tức nó lấy lại thăng bằng, nhưng thay vì lao vào, nó dùng đôi móng vuốt đào lỗ, chui xuống đất.

Cậu cảnh giác, tập trung cảm nhận những rung động dưới chân. Không lâu sau, cậu cảm nhận được một cơn rung chấn ngày càng mạnh.

Theo bản năng, cậu nhanh chóng lộn người liên tục về phía sau.

Vừa kịp lộn xong, cậu nghe một tiếng nổ lớn. Nhìn lại chỗ mình vừa đứng, hai đôi móng sắt nhọn đã khoét nát mặt đất. Nếu chậm chân một chút, cậu đã thành thịt xiên que.

Giữ bình tĩnh, cậu dõi theo động tác tiếp theo của kẻ thù.

Con chuột từ bên cạnh lao lên, vồ về phía cậu.

Cậu nhanh chóng né sang một bên.

Ngay sau đó, một tiếng nổ vang lên. Cậu quay đầu lại xem xét. Hóa ra tiếng nổ phát ra từ cái đuôi của con chuột khi đập xuống đất.

Mặt đất nơi va chạm nứt toác, cho thấy uy lực của đòn đánh.

Nó nhìn cậu với cặp mắt đỏ ngầu, rồi giơ hai móng vuốt lên, nhảy về phía cậu. Những cú chém của móng vuốt xé toạc đất đá, tạo thành những rãnh sâu.

Bụi mù bốc lên khiến việc né tránh những đòn vuốt sắc lẹm của nó ngày càng khó khăn hơn.

Đang né móng vuốt từ bên trái, thì từ bên phải, móng vuốt lại vồ tới, tạo thành thế gọng kìm, như muốn bóp nát cơ thể cậu.

Cậu nhanh chóng cúi người xuống để né, nhưng từ phía dưới, cái đuôi lao đến trước mặt cậu.

Chỉ kịp giơ đao lên đỡ, lực đạo mạnh mẽ hất tung cậu, dán người vào vách đá.

Cơn đau ập đến, khóe miệng rỉ máu. Dù có mũ bảo vệ, cậu vẫn cảm thấy tinh thần choáng váng.

Biết cứ thế này sẽ chết, cậu cắn mạnh vào môi, cố gắng trấn tĩnh lại, rồi nghiêng người né tránh.

Từ trên cao, một bóng đen bao phủ xuống chỗ cậu vừa nằm.

Thấy vồ hụt, con chuột nhanh chóng lấy đà, vọt về phía cậu.

Cậu nhảy sang một hướng, cố gắng chạy trốn.

Con chuột như đắc ý, đuổi theo sát nút. Sắp đuổi kịp, nó dùng hai chân sau lấy đà, nhảy vồ tới.

Tưởng chừng sẽ bị xé xác, nhưng không. Bóng dáng cậu bỗng biến mất, rồi một tiếng kêu thẳm thiết phát ra từ miệng con quái vật chuột.

Khi nhìn lại, bụng quái vật chuột đã có một vết thương sâu hoắm, nội tạng trào ra hết. Nó quằn quại một chút rồi nằm im bất động.

Còn cậu thì chui ra từ một cái hố, tay cầm thanh đao nhuốm máu, cơ thể cũng nhuộm máu, trông như vừa bước ra từ lò sát sinh.

Phủi bụi trên mặt, cậu không thèm để ý đến quái vật, tiến tới đám thanh thiếu niên, vừa đi vừa vội vàng ăn chút thảo dược để giảm đau.

Thấy cậu đến gần, nhiều thiếu nữ, thiếu nam sợ hãi, nôn mửa liên tục rồi sợ hãi rúc vào nhau.

Chỉ có một số ít còn đủ dũng khí tiến đến bắt chuyện.

Chàng trai tên Mạc Danh tiến tới hỏi han cậu. Cậu không giấu diếm mục đích:

"Nơi này có nhiều thứ quý giá. Muốn tìm chút ít để tu luyện."

Mạc Danh nghi hoặc hỏi: "Vậy cậu có biết làm sao thoát khỏi đây không? Với lại, xin mạo muội hỏi, cậu ở đây lâu chưa?"

Cậu nhìn về phía một thiếu nữ quen thuộc đang dò xét mình. Suy tư một lúc, cậu đoán được đám người này từ đâu đến, nên quyết định trả lời câu hỏi thứ nhất:

"Không biết."

Câu trả lời khiến Mạc Danh và mọi người tái mặt, có người ôm mặt khóc.

Mạc Danh không nản, định hỏi câu hỏi thứ hai.

Cậu ngắt lời ngay:

"Không cần hỏi. Nếu muốn biết thì nhờ Hoa Mai giải thích cho." Nói xong, cậu xoay người, đi về phía xác quái vật.

Mọi người lập tức nhìn về phía thiếu nữ vừa đứng bên cạnh cậu.

Thiếu nữ tên Hoa Mai bị mọi người nhìn chằm chằm, lúng túng trả lời: "Tôi... tôi thật ra biết hắn là ai. Hắn tên là Nhất. Là người bên ngoài thôn đi vào. Thường xuyên đến chỗ ông nội tôi bán cá. Thỉnh thoảng tôi có phụ ông nội nên gặp hắn. Còn lại tôi không biết gì về hắn nữa."

Mọi người nghe xong đều thở phào.

Một tên béo nói: "May mắn là người trong thôn, vậy là ổn rồi. Có gì còn giúp đỡ nhau."

Có người nghe xong vẻ mặt khó chịu, giọng tức giận: "Cũng là người cùng thôn, cùng tuổi. Hắn ngoài việc đánh đấm giỏi thì được gì? Vậy mà còn ra vẻ thanh cao lạnh lùng."

Có người không chịu nổi, đứng ra khuyên can:

"Thôi đi. Chuyện này xong rồi. Dù sao cũng là người ta giúp đỡ. Nếu không bây giờ mọi người đã tan xác trong miệng quái vật rồi."

Nghe vậy, ai nấy đều gật đầu. Kẻ ghen ghét cũng chỉ biết im lặng.

---- ---

Cậu đứng trước xác con chuột, mặc kệ những lời xì xào bàn tán. Vì cậu biết để ý cũng chẳng có gì hay ho. Toàn những lời ngu ngốc.

Thế nên, nghiên cứu con chuột này còn hấp dẫn hơn.

Nhìn thanh đao đã mẻ hết cả, cậu thở dài. Quay sang nhìn cái đuôi con chuột, thầm nghĩ:

"Chắc cũng nên thay một thanh vũ khí rồi."

Mặc kệ hai tiếng chân đang tiến đến, cậu lấy đao ra, bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm.

Khi đang làm dở, giọng thiếu nữ vang lên đầy rụt rè: "Nhất đang làm gì vậy?"

Cậu không thèm quay sang, trả lời: "Còn gì nữa, thu thập chiến lợi phẩm.”.

Rồi bỗng dưng cầm bộ ruột của con chuột, đưa về phía thiếu nữ:

"Ăn thử không?"

Hoa Mai vội vàng lùi lại đầy sợ hãi, xua tay liên tục:

"Không cần... không cần. Cậu giữ lấy đi."

Làm vẻ mặt thất vọng, cậu lại quay lại tiếp tục công việc.

Chàng trai bên cạnh thấy cậu không có vẻ khó tính lắm, nên lấy dũng khí, ngập ngừng nói chuyện với cậu:

"Nhất. Mình tên là Mạc Danh, như đã giới thiệu lúc đầu. Cậu có thể làm chỉ huy của bọn mình được không?"

Cậu trả lời: "Sao không phải là cậu? Mình thấy dáng vẻ lẫn gương mặt của bạn rất hợp để làm chỉ huy."

Mạc Danh nghe xong, cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng cười:

"Sao thế được. Mình còn không bằng một phần nghìn của bạn. Với lại, sau màn trình diễn đánh bại quái vật đầy ngoạn mục của bạn, thì không ai xứng đáng làm chỉ huy ngoài bạn.”

"Không được." Nhất từ chối ngay.

Mạc Danh cố gắng: "Nể tình là người cùng thôn, cậu hãy giúp chúng mình với. Khi rời khỏi đây, chúng mình sẽ đền đáp hậu hĩnh."

Lần này, Nhất quay lại nhìn Mạc Danh với ánh mắt nguy hiểm:

"Đã nể rồi. Nếu còn nói thêm lời nào nữa, thì cái miệng chó của ngươi cũng không còn trên mặt ngươi nữa đâu."

"Cút xéo đi! Đừng để ta bực mình.".

Mạc Danh tái mét mặt, vội vàng rời khỏi.

Hoa Mai ngập ngừng nhìn cậu, rồi lại nhìn về đám bạn. Rồi như quyết định, cô hướng về đám bạn chạy đi.

Chưa kịp di chuyển, Hoa Mai đã bị cậu gọi lại:

"Đi đâu đấy? Cậu không biết trong này nguy hiểm lắm sao? Hãy ở bên cạnh tớ, coi như quen biết, tớ sẽ bảo vệ cậu cho đến lúc rời khỏi."