Logo
Chương 23: Chuối ?

Hoa Mai nghe xong sững người, cuối cùng lấy hết dũng khí nói:

"Vậy... Nhất có thể bảo vệ mọi người được không? Coi như tớ xin cậu. Vì họ đều là người trong thôn. Nếu họ chết, chắc cha mẹ, người thân của họ sẽ đau khổ lắm. Tớ... tớ nghĩ đến cảnh ông nội đau lòng nếu tớ chết, cũng thấy sợ nữa."

Nhất có vẻ cảm động, trầm ngâm rồi thở dài, phẩy tay:

"Thôi được. Nể tình ông nội cậu có ơn với tớ, tớ sẽ giúp. Nhưng với hai điều kiện. Đáp ứng được thì tớ giúp."

Hoa Mai mừng rỡ gật đầu:

"Chắc chắn họ sẽ đồng ý. Nhất nói đi.”

Nhất im lặng một lát như sắp xếp ngôn từ, nhẹ giọng nói: "Thứ nhất, tớ không làm chỉ huy, chỉ làm hộ vệ. Thứ hai, quyền quyết định là ở bọn cậu, nhưng nếu tớ đưa ra quyết định mà bị phản đối, tớ vẫn sẽ làm theo ý mình, mặc kệ những người còn lại."

Hoa Mai nghe kỹ hai điều kiện, vội vàng chạy về bàn bạc.

Trong khi đó, Nhất cũng hoàn thành việc chế tạo vũ khí. Lần này cậu có một cây chùy gai tròn mới.

Thân chùy làm từ xương, còn phần đầu giữ nguyên. Tuy mới chỉ có hình thức ban đầu, nhưng cậu sẽ hoàn thiện sau.

Tiếp đó là một ít thịt và nội tạng, sau khi được cậu chọn lọc kỹ lưỡng.

Và 20 cái phi tiêu làm từ móng của chuột quái, rất cứng và sắc nhọn.

Còn lại toàn là đồ vô dụng. Cậu tiện thể hấp thụ luôn, tăng thêm hai bậc nữa, nâng tổng số lên ba.

Theo suy đoán của cậu, cấp 1 để tái tạo chi cần chín tầng, vậy cấp 2 có lẽ chỉ cần bảy, tám tầng gì đó là đủ.

Sờ vào cánh tay trái bị cụt, cậu thầm nghĩ:

'Sẽ nhanh thôi.'

Sau khi sắp xếp mọi thứ gọn gàng, cậu vác đống đồ tiến về phía mọi người.

Đến nơi, một thanh niên bước ra, đưa tay thân thiện tự giới thiệu:

"Rất vui được làm quen. Cảm ơn bạn đã đồng ý đồng hành cùng bọn tớ. Mình tên Đô Thiên Tề. Bạn có thể gọi mình là Thiên Tề cho ngắn gọn. Mình là chỉ huy nhóm, rất mong được bạn chiếu cố."

Thiên Tề móc từ bên hông ra một quyển sách đưa cho cậu:

"À, đây là công pháp trưởng thôn cung cấp cho bọn mình, dùng để hấp thu Man. Trang cuối có một vài chú thích lưu ý. Bạn cầm lấy xem."

Cậu nghi ngờ cầm quyển sách từ tay Thiên Tề, lật ra xem. Đúng như Thiên Tề nói, nó là một quyển công pháp tên là Hồ Ảo Kinh, và theo chú thích, đây chỉ là bản thượng. Điều thu hút cậu hơn là một dòng lưu ý đề cập đến cách thoát khỏi nơi này:

"Lưu ý 3: Cách thoát là khi đạt cảnh giới Man. Một cảm giác huyền diệu sẽ chỉ đường."

Chắc chắn Mạc Danh đã hỏi cậu điều này ban đầu. Mơ hồ thế này ai mà biết được. Manh mối duy nhất là lên cảnh giới mới. Trong sách chỉ miêu tả việc ăn một loại quả như nho. Chắc phải bắt đầu từ manh mối này thôi.

Về phần công pháp, cậu chẳng hứng thú xem, nhưng vẫn giả vờ gật gù khen ngợi rồi cất quyển sách đi.

Tiếp đó là màn giới thiệu của mọi người.

Theo đó, cậu biết nhóm này gồm hai mươi người. Chỉ huy là Thiên Tề, phó chỉ huy là Mạc Danh, còn Hoa Mai phụ trách hậu cần. Mười bảy người còn lại đảm nhiệm các nhiệm vụ khác.

Cậu thấy sự phân công này khá ổn. Sau đó, cậu hội thảo với Mạc Danh và Thiên Tề về kế hoạch tiếp theo.

Cuối cùng, sau vài tiếng bàn bạc, tất cả thống nhất tiến đến chỗ quả chuối ban đầu của cậu.

Thiên Tề chỉ huy mọi người di chuyển. Cậu đi đầu, dùng kỹ thuật leo lên vách đá, sau đó dùng sợi dây đã chuẩn bị từ trước kéo mọi người lên.

Trên đường đi, do không gặp nguy hiểm, cộng thêm có cậu, mọi người dần bình tĩnh lại, có người còn rỉ tai nhau nói chuyện giải trí.

Cậu thì vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác. Ai biết trong cái nơi này có chuyện quái quỷ gì xảy ra cơ chứ.

Vừa suy nghĩ thì có chuyện. Từ phía trước, chỗ quả chuối ban đầu, từng lớp bụi mù dày đặc bay lên, cộng thêm tiếng mặt đất rung chuyển rõ ràng.

Cậu báo cho Thiên Tề, cả hai chỉ huy mọi người nấp sau một tảng đá lớn.

Sau khi dặn dò mọi người ngồi im lặng tại chỗ, không được rời đi dù có chuyện gì,

cậu mới di chuyển về phía tiếng động để theo dõi tình hình.

Càng đến gần cậu càng thấy kinh hãi. Vì cảnh tượng trước mắt cậu là một cuộc hỗn chiến giữa hai thế lực. Một bên là những con bọ cạp đen sì, bên còn lại là những con cua. Bọn chúng to lớn vô cùng, con nào con nấy phải to hơn cả nhà sáu tầng.

Lúc trước không nhận ra là do lớp bụi che khuất, cộng thêm khoảng cách xa.

Cậu chỉ dám yên lặng theo dõi chiến cuộc, biết đâu nhặt nhạnh được chút lợi lộc.

Chúng giao chiến rất đơn giản và thô bạo. Lấy thân thể và càng va chạm, đuổi bắt lẫn nhau. Tiếng ma sát, gầm thét, bụi mù, tiếng đất rung tất cả hòa vào tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và kinh khủng tột độ.

Trong lúc chiến đấu, nhiều thành viên của cả hai phe ngã xuống. Có lúc cậu còn để ý thấy thứ gì đó lấp lánh trong thân thể một con cua bị chết, khiến cậu thèm nhỏ dãi..

Nhưng biết rằng lúc này xông vào không chỉ là vấn đề sống hay chết, mà còn là xác có còn nguyên vẹn hay không.

Nên cậu vẫn ngồi im bất động. Trong lúc đó, cậu còn để ý thấy nhiều kẻ có ý định giống mình. Như ở gần chiến trường, một con chuột chũi đang ló đầu lên khỏi mặt đất nhìn chăm chú vào cuộc chiến.

Càng khiến cậu thấy áp lực.

Nhưng vì muốn mạnh lên, không thể không tranh.

Khi cậu để ý thì đã một ngày trôi qua, cuộc chiến dần đi đến hồi kết. Phía bọ cạp yếu thế hơn, đành rút luï.

Phe cua giành chiến thắng nhưng cũng tổn thất không nhỏ.

Chúng cùng nhau nhấc xác đồng bạn lên. Có con thì nhấc xác phe địch.

Chúng cứ thế kéo những cái xác đi xa, chỉ để lại khung cảnh tan hoang, cơm thừa canh cặn.

Nhưng đối với chúng là cơm thừa canh cặn, đối với người khác thì chưa chắc.

Ngay khi xác định bọn cua đã đi xa, từ trong bóng tối, khe đá, lòng đất, bầu trời... những con quái vật chui ra tranh đoạt lẫn nhau.

Cậu biết mình không thể đấu lại một đám như vậy. Nên thừa cơ triệu hồi ra một phân thân ảo, tiến tới mảnh vỡ lấp lánh mà cậu từng thấy.

Đó cũng là nơi tranh giành nhiều nhất.

Cậu ỷ vào phân thân là ảo ảnh mà đi xuyên qua bọn quái vật. Tiếp đó, nhờ vào giác quan cộng hưởng mà chọn một viên với kích thước phù hợp nhất mang đi. Tất nhiên, chúng không dễ để cậu mang đi như vậy. Nhưng cậu chơi trò bẩn. Chỉ cụ hiện cái chân, rồi dùng nó đá viên lấp lánh đi. Bọn quái vật bất lực ngăn cản, có con còn vồ xuyên qua phân thân, đập trúng con khác.

Thế là hai con lao vào đánh nhau sống mái.

Với thao tác đó, cậu thành công lấy được viên lấp lánh. Nhiều con vẫn không từ bỏ mà đuổi theo.

Cậu dễ dàng gì cho chúng theo được đến bản thể. Liền cụ hiện đôi tay, nhặt viên đá lên, ném mạnh về phía mình. Trước khi ném còn bọc một lớp màu tối bên ngoài.

Thế nên cậu lụm được viên đá một cách thuận lợi mà không bị cả quái vật trên trời để ý.

Loại bỏ lớp vỏ bọc màu đen, cậu nghiên cứu viên đá. Nó ánh lên ánh sáng màu tím đẹp mắt. Bên trong như có dòng năng lượng chảy xuôi.

Cậu nhanh chóng hấp thụ thử. Càng hấp thụ cậu càng ngạc nhiên, đôi mắt sáng lên:

"Đồ tốt, đồ tốt!".

Vì ngay khi hút, một dòng năng lượng rất tinh thuần chảy ra. Chỉ hấp thụ năm phần năng lượng trong đó mà cậu đã có gần mười tầng.

Cố nén lại dục vọng, cậu làm ra cánh tay mới trước tiên. Sau khi làm xong, trên lòng bàn tay cậu lại trở về chỉ còn một vòng nhỏ hơn chút.

Cậu không chậm trễ, vừa hút năng lượng còn lại, vừa dùng phân thân ăn trộm thêm.

Sau ba tiếng,

cơm thừa canh cặn cũng đã bị chia cắt xong. Những con quái vật ẩn mình rút lui.

Còn cậu thì cũng thu hoạch kha khá. Không phải do sợ sệt, nếu không thu hoạch còn nhiều hơn nữa.