Trên đường trở về điểm tập hợp, cậu nhìn lại thu hoạch của mình. Trước hết là mảnh đá lấp lánh, cậu lấy thêm được ba mươi viên nữa. Nhưng so với số lượng hơn mấy chục ngàn viên thì chẳng thấm vào đâu, khiến lòng cậu nhức nhối. Cậu càng thêm thèm khát sở hữu nhiều hơn, thỉnh thoảng còn mơ mộng bành trướng, ước ao có được một viên nguyên vẹn để hút cho đã thèm.
Những mảnh cậu kiếm được, cũng như đám quái vật tranh giành, chỉ là những mảnh vỡ vụn nhỏ bay ra từ những viên đá nguyên vẹn. Nghĩ đến việc con nào cũng to lớn như vậy, thì viên đá nguyên vẹn chắc chắn phải lớn đến mức nào.
Hai bên tay cậu lại có thêm giáp, chân và thân cũng có. Lần này trang bị tận răng. Vui mừng hơn nữa, cậu tìm được một mảnh vỡ của quái vật rất phù hợp. Gia công thêm một chút, cậu đã có một thanh đao mới, tạo hình lưỡi cong vòng như lưỡi liềm. Còn cái chùy cậu cũng cải tạo xong, nhưng giờ chắc không dùng nữa, để tặng cho Thiên Tề vậy.
Thiên Tề đứng lên, tiến tới, ngượng ngùng cười.
Tiếp cận đám người, cậu mới để ý nhiều người mặt mày tái mét, có người nhìn cậu với ánh mắt đầy oán trách.
Cậu vội vàng hỏi han: "Chuyện gì vậy? Sao mặt mày tái mét thế kia?"
May mắn thay, có vẻ hiệu quả. Tờ giấy cũ hiện ra nhanh chóng, năng lượng cũng giảm từ từ về mức ban đầu.
"Thì cậu bảo không được rời khỏi, nên mọi người chấp hành. Thế nên... dù mắc đi vệ sinh cũng nhịn. Tiếp đó thì cậu thấy đấy."
Cậu mới nhận ra hóa ra là lỗi của mình.
Thế nên cậu xin lỗi rồi cho mọi người đi vệ sinh. Trong lúc đó, cậu kể lại chuyện đại khái cho Thiên Tề.
Thiên Tề lúc này mới hiểu rõ vì sao trên người cậu mang đầy giáp.
"À, Thiên Tề. Mình mới có vũ khí mới rồi. Cái này tặng cho cậu." Cậu như nghĩ đến điều gì, đưa tay về sau, trao cái chùy cho Thiên Tề.
Thiên Tề định từ chối vì đã có vũ khí, nhưng khi nhìn thấy món vũ khí tạo hình khốc liệt, bá đạo mà cậu đưa cho, liền nhanh chóng đổi ý.
Khi giải quyết xong nhu cầu cá nhân, mọi người lại tiếp tục di chuyển. Cậu bây giờ mới ngờ ngợ hình như quên chuyện gì quan trọng, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, cuối cùng chỉ có thể tạm thời gác lại.
Vì hướng mục đích là phải đi qua chỗ chiến đấu, nên mọi người được cậu cẩn thận chỉ huy, vừa né tránh vừa tiếp tục đi. Trong lúc đó, nhiều người phải trầm trồ thán phục trước trận chiến kinh thiên ấy. Chỉ nhìn vào từng cái hố to lớn, những vết máu khô cạn lớn là đủ thấy được sự hùng vĩ.
Cuối cùng cũng đến nơi. Cậu nhìn về khu đất trống không phía trước, vẻ mặt hoang mang. Ngọn núi màu vàng chuối đã mất tăm. Cậu mới vỡ lẽ ra cảm giác quên mất thứ gì là từ đâu.
Từ lúc ban đầu cậu đoán nó to lớn như ngọn núi là không hề ngoa. Thực sự trên đường đi xa, cậu vẫn có thể nhìn thấy nó, nhưng vì quá to nên không thể nào nhìn hết toàn thể.
Ấy thế mà đến chỗ chiến đấu này đáng lẽ phải nhìn thấy dáng vẻ của nó rồi.
Tờ giấy cũ hiện ra thành công. Cô nén đau lòng. Cậu từ từ theo dõi thông tin viết trên tờ giấy.
Nhiều suy đoán bắt đầu đấu tranh trong đầu cậu.
Thấy cậu nhìn về phía trước đờ đẫn, Hoa Mai tiến tới, nhẹ nhàng lay cậu.
"Này... này Nhất, cậu sao thế?"
Nhất mới dừng lại suy đoán mà trả lời: "À, không có gì. Thôi, mọi người nghỉ ngơi tại chỗ đi. Mình có chút việc, lát sẽ quay lại."
Mọi người cũng gật đầu rồi cùng nhau ngồi xuống nghỉ ngơi sau chuyến đi dài.
Nhất sau khi rời khỏi, nhanh chóng dò xét lại lần nữa. Xác định đích xác là chỗ ban đầu, cậu lại bắt đầu nghĩ miên man, càng nghĩ càng hù dọa mình.
Cuối cùng, cậu chôn ký ức kinh khủng đó đi, tìm một tảng đá rồi đục một cái lỗ, trốn vào.
Đưa tay ra hấp thu. Lần này cậu quyết tâm tăng cường thực lực.
Tiếp đó, chỉ thấy từng viên đá phát sáng dần, hóa thành tro bụi trên tay cậu. Hình bóng cậu thỉnh thoảng lấp lóe, khi thì quay lại với một bên giáp tay vỡ, lúc thì bay luôn cả mũ.
Cứ thế đến lần thứ tám lấp lóe, khi bước ra với dáng vẻ chật vật, máu me khắp người, cậu nắm chặt tay, cảm giác quen thuộc truyền thừa xuất hiện.
Khi kết thúc, cậu mở mắt ra. Ánh mắt như ngộ ra điều gì.
Nhìn lại trên tay, còn bốn viên đá nữa. Cậu do dự rồi lấy một viên hấp thu, còn lại cất vào trong túi.
Khi hấp thu xong, lòng bàn tay chỉ hiển thị nhích lên được năm phần mười của vòng đầu tiên. Cậu thì thầm:
"Đúng như truyền thừa nhắc, mỗi nấc thang cấp 10...100...1000...10000 và hơn thế nữa là một lần tăng cường."
Ánh mắt cậu đầy lấp lánh, liếm đôi môi khô khốc, Nhất giơ tay lên, nhẩm thầm: "Hãy cho biết một số thông tin cơ bản nơi đây."
Ngay lập tức, một tờ giấy hiện ra trên tay. Năng lượng theo đó tụt dốc không phanh. Vẻ mặt hưng phấn của cậu lập tức chuyển sang hoảng loạn.
Vội vàng lấy một viên ra hấp thu. Cậu tìm cách, tiếp đó thử vội thay đổi lời nói: "Thông tin về cách ra vào thôi.”
"Cậu nói thật chứ?"
Lau mồ hôi trên trán, cậu cũng phải hú hồn trước hành động nghịch dại của bản thân. May sao nảy ra ý khắc phục kịp thời.
Cuối cùng, khi còn lại một phần mười vòng đầu tiên, thì viên đá tan thành bụi.
"Có thắc mắc cứ nói. Cậu cần gì phải phân vân, làm như là mình sẽ ăn thịt bạn vậy."
Đọc xong, cậu mới tỉnh ra: "Hóa ra là thế."
Tiếp đó, cậu sửa soạn lại ngoại hình cho đỡ kinh khủng rồi dạo bước về chỗ mọi người.
Về đến nơi, Thiên Tề đang gặm nhấm miếng thịt khô, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của cậu liền vội tiến tới:
"Sao thế? Lại đánh nhau à? Tuy biết cậu thích đánh nhau, nhưng cũng phải tiết chế chứ. Chắc chiến đấu cũng đói rồi. Đây, tôi có miếng thịt, ăn vào cho đỡ."
Cậu nghe Thiên Tề nói mà chỉ biết chửi thầm trong lòng:
'Có ngươi mới ham mê đánh nhau.'
Nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười đón nhận miếng thịt, vừa nhai ngấu nghiến vừa nói:
"Tìm được cách về rồi. Nhưng danh ngạch có hạn. Tối đa được mười người. Các cậu tự bàn bạc đi."
Ban đầu Thiên Tề ngạc nhiên, sau đó hiểu ý cậu nói, giọng run rẩy hỏi lại.
Nhất nhàn nhạt trả lời: "Không cần quan tâm. Cứ biết cậu có phần trở về là được. Tớ không thích bị làm phiền khi nghỉ ngơi, nên cậu thích thì ngồi xuống cũng được, miễn không phát ra tiếng động."
Cậu chỉ gật đầu.
Mọi người xung quanh mới kì lạ, sao chỉ huy lại run rẩy thế kia.
Có người suy nghĩ cậu định diệt khẩu, có người ác ý cậu đòi một ngày phải có một cô gái hầu hạ cậu mới chịu bảo vệ mọi người. Nói chung tin đồn thất thiệt nháo nhào tung bay đầy trời.
Nhưng khi Mạc Danh mang tin tức từ Thiên Tề về, mọi người mới vỡ lẽ. Hi vọng, hi vọng trở về.
Tiếp đó ai nấy cũng vui mừng, nhưng nghe tin chỉ có mười người thì niềm vui chóng tàn.
Ai nấy cũng mặt như tro nguội.
Cậu thấy bầu không khí trở nên ngột ngạt, cũng không thèm khuyên can, mà kéo theo Hoa Mai đi trong sự ngỡ ngàng của cô và mọi người. Chỉ nghe tiếng cậu vọng lại:
"Một tiếng nữa phải quyết định xong. Mười danh ngạch tự lựa chọn cho tốt. Hoa Mai sẽ không chiếm danh ngạch của mấy người, không cần lo." Bóng dáng cậu khuất dần sau tảng đá.
Mọi người biết thời gian không nhiều, bắt đầu tranh cãi với nhau để tranh giành danh ngạch. Không ai nhường ai. Vì danh ngạch, thủ đoạn từ uy hiếp đến dụ dỗ tất cả đều được mang ra...
Trốn sau tảng đá, cậu ngồi xuống tĩnh tâm.
Hoa Mai, người bị cậu kéo đến, đang ngập ngừng, bồn chồn đứng bên.
Cuối cùng như không chịu được nữa, cậu mở mắt ra nhìn Hoa Mai hỏi.
Hoa Mai như muốn nói tiếp, nhưng thấy cậu nhắm mắt nghỉ ngơi nên nhịn lại, đứng im bất động.
Hoa Mai giật cả mình, gãi đầu xin lỗi: "Là mình có lỗi. Chỉ là lời bạn vừa nói. Mười danh ngạch cho mọi người, còn mình vẫn có nữa. Thế còn bạn thì sao?"
.........
Sau một tiếng.
Nhất mở mắt ra, đứng dậy bước về chỗ mọi người. Hoa Mai cũng đi theo.
Đến nơi, khung cảnh không thể nào quen thuộc hơn. Một bên bị trói lại, bị bịt miệng và mắt. Còn lại những người hoạt động được vừa đúng mười người.
Với vẻ mặt vẫn lạnh tanh, cậu tiến tới, chưa kịp cho mười người nói gì đã tung từ trong tay ra mười viên đá nhỏ xíu tẹo teo, phân biệt rơi vào tay mười người.
