Giọng cậu lạnh lùng vang lên: "Dùng công pháp Hồ Ảo Kinh hút hết năng lượng của chúng. Hút xong thì tự lần theo cảm giác mà tìm cửa thoát, tự lo liệu cho tốt."
Không hề ngoảnh lại, cậu kéo Hoa Mai rời đi. Đến khi khuất hẳn bóng đám người, cậu mới dừng lại, đưa cho Hoa Mai một viên đá giống hệt lúc nãy.
"Dùng đi. Thành công thì nói cho tớ biết cảm giác kỳ lạ của cậu ở đâu. Tớ sẽ giúp cậu đến đó." Nhất dặn dò.
Hoa Mai cũng không chậm trễ, ngồi xuống niệm công pháp hấp thu. Vì công pháp này vốn dùng để giúp người luyện nhanh chóng bước vào cảnh giới đầu tiên, nên chỉ vỏn vẹn hai tiếng, Hoa Mai đã vượt qua giai đoạn rèn thể và tinh thần, cuối cùng bước vào cảnh giới Man bậc 1.
Ngay lập tức, Hoa Mai cảm nhận được một thứ gì đó trong tâm trí chỉ về một hướng. Cô mở mắt, định nói với Nhất nhưng lại ngập ngừng, vẻ mặt phức tạp.
Nhất thấy vẻ mặt khác thường của Hoa Mai thì hỏi han:
"Sao rồi? Cảm nhận được chưa?"
Hoa Mai gật đầu.
"Vậy nó ở đâu, tớ đưa cậu đi."
Hoa Mai chỉ ngay vào tảng đá sau lưng cậu.
Cậu chợt hiểu vì sao vẻ mặt Hoa Mai lại kỳ diệu đến vậy.
Khí vận gì thế này? Cánh cửa chỉ cách bản thân có hai ba bước chân!
Nếu không nhờ đọc trong mảnh giấy kia, biết rằng cánh cửa có thể xuất hiện cách xa cả hàng triệu, chục triệu kilomet, cậu còn tưởng mọi chuyện đơn giản.
Thầm chửi rủa trong lòng, cậu nhấc bổng Hoa Mai lên ném thẳng về phía tảng đá. Theo đó, Hoa Mai biến mất không dấu vết. Cậu sợ ném chậm một chút, cậu sẽ không nhịn được mà đánh cho Hoa Mai một trận.
"Cay thật! Đúng là người với người khác nhau một trời một vực mà. Tại sao cửa của mình lại xa đến thế?" Cậu tức tối hét lên.
Đúng vậy, trước đó cậu đã thử với bản thân.
Ban đầu khá loằng ngoằng, vì cậu không sử dụng công pháp của thế giới này. Cậu đã khá chật vật để hiểu rõ, cuối cùng cậu đưa năng lượng quán xuyên vào bản thân, suy nghĩ và gia công. Đến lần thứ ba, cậu cũng đã hoàn thành. Cảm thụ đầu tiên là nhục thân bền chắc hơn, xương cốt được cường hóa thêm vững chắc.
Và cậu lập tức cảm nhận được một thứ gì đó tồn tại trong đầu, chỉ về một hướng nào đó. Nó khơi gợi một cảm giác mơ hồ về khoảng cách giữa hai bên, nên cậu biết nó cách cậu rất xa, xa ơi là xa.
Thử nghĩ xem, một người phải bôn ba khắp cái nơi quỷ quái, nguy hiểm này để về, còn một người bước hai bước đã đến đích. Hỏi sao không tức điên cho được!
Cố khuyên nhủ bản thân, cậu từ từ bình tĩnh lại. Còn phải làm xong chuyện, rồi chuẩn bị cho chuyến đi phía trước.
Thế nên cậu lại quay lại chỗ ban đầu. Khung cảnh vẫn đầ bi ai. Chín người bị bỏ lại đều đã được cởi trói, nhưng tất cả đều như người mất hồn, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Cậu nhìn mà than thở. Sau đó di chuyển ra phía sau mọi người. Vì lúc đầu mọi người chọn trốn dưới hòn đá to, nên khi cậu lén lút di chuyển về sau đội hình, không ai phát hiện ra.
Nhanh chóng ra tay tập kích, tất cả chưa kịp phản ứng đã nằm la liệt dưới đất.
Nhìn đám người, cậu nhìn số năng lượng trên tay, thở dài nghĩ:
"Haiz, không phải mình lương thiện. Chỉ là đúng lúc muốn thí nghiệm một chút thôi. Đúng rồi, chính là thế."
Rồi từ từ dùng tay áp sát vào cơ thể từng người.
Hai mươi phút sau.
Nhất lau mồ hôi, nở nụ cười.
"Thế là xong. Còn bao nhiêu thì tự coi tạo hóa của mấy người."
Ngâm nga câu hát, cậu lần mò theo hướng dẫn trong đầu mà di chuyển, bỏ lại phía sau đám người còn bất tỉnh.
Không lâu sau khi Nhất đi, một người trong số đó tỉnh dậy, tiếp đó từng người một cũng tỉnh theo.
Xoa xoa cái cổ đau nhức, ai nấy đều nhìn xung quanh, vẻ mặt đề phòng.
Một người dò hỏi: "Ai biết chuyện gì không? Thấy đau cổ một cái là tối sầm mặt lại luôn."
Có người đáp: "Tôi cũng vậy."
Tiếp đó mọi người thăm hỏi lẫn nhau, ai cũng có trải nghiệm giống hệt.
Bỗng một người như nhận ra điều gì đó, vội vàng nhắm mắt lại, lúc mở ra thì đầy vui mừng, hô to: "Thấy rồi... Thấy rồi! Ta được cứu rồi!"
Rồi lao nhanh về một hướng.
Những người còn lại đang thấy nghi hoặc, tự dưng nổi điên gì vậy?
Tiếp đó từng người bỗng dưng như phát cuồng mà hét lớn "Thoát rồi!" rồi chạy tán loạn. Mọi người mới biết đây không phải diễn. Ai nấy nhao nhao tìm kiếm. Cuối cùng một người trong đó hét lớn, mọi người còn lại nhảy vồ vào tóm lấy.
Người kia giãy giụa không thoát, vội vàng hô:
"Ái ui, thả ra! Các ngươi đang cản trở ta thoát đấy! Thôi mà, ta nói. Các ngươi tự mà cảm nhận trong đầu đi."
Mọi người mới vội vàng nhắm mắt lại, tiếp đó hô lớn "Thoát rồi!" rồi chạy tứ tung. Từ nơi náo nhiệt bỗng chốc trở lại vẻ tĩnh lặng.
.............
"Cuối cùng cũng chuyển sang khu vực mới." Nhất thì thào khi nấp sau một tảng đá.
Có thể thấy phía trước mặt cậu là một bức tường bụi mù nối dài vô tận. Lấp ló trong đó là những chiếc xúc tu đong đưa, trông thật kinh khủng.
Cách đó khá xa là bóng dáng những cây cổ thụ to lớn nối liền thành một mảnh không thấy điểm cuối.
Nhất đành phải nghỉ ngơi tại chỗ theo dõi tình hình, chứ nghĩ nát óc cũng không ra cách nào vượt qua. Đi vòng thì chẳng biết bức tường này kéo dài đến đâu.
Vừa biến hóa ra trái táo gặm từng miếng, cậu vừa suy nghĩ:
"Quái lạ, nơi đây không có ban đêm à? Để ý lại thì ra hôm nay đã là ngày thứ mười kể từ lúc vào thế giới BAKA này rồi."
Khuôn mặt cậu Ïu xìu: "Giờ mà có cấp 10 hoặc hơn thì đỡ rồi. Thích gì tra nấy."
"Tiếc là mấy ngày nay chẳng hiểu sao không gặp lấy một bóng quái vật. Thật sự là rất hoài niệm bọn chúng." Nhất lại thì thào, rồi dùng tay chạm xuống đất.
Từ chỗ bàn tay, mặt đất dần dần bị sa mạc hóa, trông như bị mất đi sự liên kết. Có chỗ còn ngả màu xám, phiêu phiêu theo gió thổi đi.
Khi mảnh đất dưới chân cậu đã gần như chuyển hết sang màu xám, cậu mới rút tay lại, vẻ mặt thỏa mãn.
"Nhưng không sao. Nhờ vào trí tuệ siêu phàm, ta đã tìm ra cách mới."
Đúng vậy. Sau khi có khát khao năng lượng mãnh liệt chưa từng có, cộng thêm việc bản thân không thể hút nổi vật có trí tuệ, mà chỉ thứ vô tri mới hiệu dụng.
Nên cậu đã thử và tìm ra cách lấy năng lượng mới này. Được cái tiện dụng, khắp nơi đều có. Nhưng chỉ là lấy được thành quả rất ít.
Không thấy sao? Nguyên một mảnh đất to dưới chân mà chỉ tăng được chưa đến hai phần mười của một tầng.
Đang tự hào với thành tựu của bản thân, từ trên cao cậu nghe thấy một tiếng hót thanh thót. Ngước mặt lên nhìn.
Từ trên cao, những bóng hình đỏ chót đang dần lớn hơn.
Khi đến gần, hình bóng mới lộ rõ toàn thể hình dáng của chúng. Tầm mười con, tất cả đều là cùng một loài chim đỏ. Đỏ từ trên xuống dưới.
Đôi cánh rộng mà thon thả, ánh sắc đỏ pha chút màu cam tỏa ra ánh sáng lộng lẫy. Đôi chân nhỏ nhưng hữu lực, bộ móng ám sắc đỏ như từng miếng sắt bị nung đỏ.
Cái cổ và đầu cân xứng. Hai đôi tròng mắt xen lẫn màu vàng và đỏ. Trên đỉnh đầu là ba chiếc lông tím dài xuôi xuống như chiếc vương miện.
Mỗi con đồ sộ như một ngọn núi nhỏ. Mười con đi cùng nhau khiến cậu liên tưởng đến một dãy núi lửa đang phun trào.
Tiếp đó, điều càng làm cậu vui mừng hơn là khi từng con chim một bay tới đám bụi, cùng nhau vỗ cánh. Nhờ đôi cánh to, mỗi luồng gió tạo ra như từng cơn bão, chúng càn quét, xé rách lớp bụi đất, cuối cùng để lộ ra thân hình bên trong.
Nhất cố gắng bám trụ vào tảng đá to tránh bị dư ba của cơn gió thổi đi, vừa nhìn chằm chằm vào thân hình mới xuất hiện.
Chúng như một tòa núi thịt nhỏ. Cơ thể đầy đồ sộ gớm ghiếc. Những chiếc xúc tu cậu thấy ban đầu thật ra chỉ là số ít trong vô số xúc tu mọc ra từ người quái vật.
Mỗi xúc tu như đảm nhiệm riêng từng vai trò. Như khi thấy đám chim bu lại, chúng dùng hai bộ móng sắt nhọn tấn công. Chúng vung vẫy từng cây xúc tu tráng kiện, to lớn ra tấn công lũ chim. Còn bên dưới, những xúc tu nhỏ hơn thì dùng số lượng lớn để vung vẫy đẩy thân hình về phía trước.
