Logo
Chương 26: Nguy cơ.

Vô số xúc tu di chuyển đồng loạt khiến bụi đất tung mù mịt, "bụi bay mù trời".

Nhìn cảnh này, cậu hiểu đám bụi đất ban đầu mình thấy từ đâu mà ra.

Đám chim dường như là khắc tinh của quái vật thịt. Mọi đòn phản công của quái vật thịt đều chỉ là sự giãy giụa vô ích. Bụi mù nhanh chóng bị thổi tan. Chỉ có một con chim, trong lúc bất cẩn bị bụi mù che mắt, bị xúc tu tóm được kéo xuống. Nhưng khi bụi tan, nó nhanh chóng được đồng đội giải cứu.

Tiếp đó, từng đám xúc tu dễ dàng bị móng vuốt sắc bén cắt đứt, rồi bị lũ chim nuốt chửng. Vẻ mặt chúng càng thêm phấn khích, tiếng hót cũng trở nên vui vẻ hơn.

Khi một con quái vật thịt bị cắt hết xúc tu, nó lập tức trở thành mục tiêu bị đám chim tập trung tấn công.

Chỉ vài phút sau, một con quái vật thịt đã bị nuốt sạch bởi lũ chim.

Như hiệu ứng domino, từng con quái vật một thất thủ, nối gót nhau chịu chung số phận bị xẻ thịt.

Bức tường quái vật mà cậu vò đầu bứt tai tìm cách vượt qua, chẳng mấy chốc đã tan hoang. Máu thịt vương vãi khắp nơi, từ xa cũng có thể thấy một cuộc thảm sát nghiêng về một phía.

Nhưng chỉ còn chục phút nữa là sang ngày thứ mười một.

Đột nhiên, đám chim như bị thứ gì đó đe dọa. Tất cả đều ngừng tấn công và ăn thịt quái vật. Chúng cùng nhau hót vang một tiếng đầy mạnh mẽ, rồi mỗi con gắp một con quái vật thịt bay thẳng lên trời, nhanh chóng biến mất.

Chứng kiến cảnh tượng đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên vắng vẻ, Nhất há hốc miệng, sững sờ.

Nhưng chỉ vài phút sau, một cảm giác lạnh sống lưng truyền đến, kèm theo đó là sự bất an ngày càng tăng.

Cậu không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng từ phản ứng của đám chim và cả bản thân, cậu biết chắc chắn đó không phải là điều tốt đẹp.

Không ngần ngại, cậu điều động năng lượng tạo ra một vòng đá khá lớn bao quanh mình, rồi nhanh chóng tạo ra cái cuốc và đào sâu xuống đất.

Ban đầu, do đất bị hút lên trước nên việc đào khá dễ dàng. Nhưng càng xuống sâu, hiệu suất càng giảm do đất ở đây rất cứng. Cậu vừa phải hút đất, vừa phải đào.

Trong lúc đó, trên mặt đất đang diễn ra một sự thay đổi chóng mặt. Mặt Trời luôn treo ở góc vuông với mặt đất, đang dần bị một màu đen che khuất. Màu đen lan rộng từ từ, trông như một con quái vật bùn đang ngọ nguậy cơ thể, ăn tươi nuốt sống con mồi.

Khi thời gian điểm sang ngày mới, Mặt Trời giờ đây đã bị màu đen bao trùm. Cả vùng đất chìm vào bóng tối sâu thẳm. Cảnh vật phủ lên một màu đen vô tận.

Từ trong bóng tối ấy, có thứ gì đó đang được sinh ra. Chúng ẩn hiện trong bóng tối, như đang chờ đợi con mồi.

...

Ở dưới lòng đất rất sâu, Nhất đang dựa vào chiếc cuốc thở hổn hển. Từ lúc bắt đầu, cậu đã liên tục đào không ngừng nghỉ. Đến khi cảm giác rợn tóc gáy biến mất, cậu mới dừng lại.

Nhất nhìn cái hang mới đào, trông như một cái giếng. Để đạt hiệu suất cao, cậu đã mặc kệ tất cả mà đào thẳng xuống.

Giờ muốn lên, ít nhất phải tạo một cái thang.

Nghĩ ngợi một hồi, cậu quyết định không vội. Vì đào lúc hút đất rất dễ, nhưng đất cũng dễ sụp đổ. Chỉ có đào bình thường mới đảm bảo an toàn. Nhưng đào bình thường thì muốn làm một bậc thang cũng mất vài ngày chứ chẳng đùa.

Với lại, giờ cậu vẫn rất kháng cự việc đi lên, cảm thấy bất an và không an toàn. Ai biết cảm giác lạnh sống lưng của cậu là điềm báo về thứ gì, lỡ nó báo động về quái vật, thì giờ cậu mà lên chẳng phải là dê vào miệng cọp sao?

Quyết định xong, cậu bỏ cái cuốc qua một bên, rồi từ từ dùng khả năng, thu thập năng lượng từ đất xung quanh. Dù sao vừa tiêu hao xong, cũng là lúc cần bổ sung gấp.

Đến ngày thứ mười ở đưới hang, cậu vui mừng vì cuối cùng cũng hoàn thành công việc. Trên tay cậu lại có thêm một thủ đoạn bảo mệnh.

Có thể thấy lòng bàn tay cậu hiển hiện chín vòng tròn.

"Giờ lên thử xem thế nào. Dù sao có là quái vật cũng không nên ở lại một chỗ quá lâu." Nhất thì thào, tay thủ thế như đang cầm thứ gì đó.

Ngay sau đó, một cái thang làm bằng gỗ chắc chắn xuất hiện. Hai tay cậu cũng vừa lúc giữ hai bên cạnh thang.

Nhìn lại thấy năng lượng chỉ giảm đi chút xíu, cậu mới đưa tay chạm vào đất bên cạnh. Khi rút tay lại, năng lượng lại trở về như ban đầu.

Vừa lòng, Nhất đặt hai chân thang vào vị trí cái lỗ đào từ trước để cố định, rồi nhanh chóng trèo lên.

Càng lên cao, cảm giác ấy lại dần trở lại. Lần này còn nghiêm trọng hơn, cái lạnh giá như đóng băng da thịt cậu.

Run lên dữ dội, cậu cũng mặc kệ. Dù sao duy trì cảnh giới Man bậc 1 khá tốn năng lượng, nên cậu đã không duy trì nữa. Giờ cậu chỉ là người bình thường, chuyện này cậu cũng đã phần nào dự đoán trước.

Không chậm trễ, với từng nhịp leo lên khó khăn, cuối cùng sau vài phút Nhất cũng leo ra khỏi cái hang.

Nhìn xung quanh, vẫn là chỗ ban đầu bị cậu tạo đá bọc kín kẽ. Nhìn không ra có dấu hiệu gì là bị xâm phạm.

Ngoe nguẩy người đứng dậy, cậu từ từ xoa hai tay vào nhau, bởi cơ thể cậu ngày càng cứng nhắc hơn. Nhiệt độ bây giờ phải tầm âm mười mấy độ.

May cậu rèn luyện cơ thể, nên nhiệt độ này vẫn cầm cự được vài ba tiếng. Thời gian đó cũng đủ rồi.

Rón rén tiến lại vách đá mà cậu tạo ngay bên miệng hang, cậu đưa cái chùy lên, dùng phần gai nhọn hoắt chọc thủng một cái lỗ.

Từ đó nhòm ngó ra bên ngoài. Thật sự, khi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, cậu không dám thở mạnh, sợ dẫn đến điều gì đó.

Vì bên ngoài là một vùng tối đen như mực. Độ đen của nó giống như ánh sáng bị che khuất rồi nhân lên gấp nhiều lần. Cảm giác như đang đặt mình dưới đáy biển sâu thẳm vậy. Ngoài bóng tối, không hề nghe thấy hay nhìn thấy chút gì.

Theo dõi tầm vài phút vẫn không thấy thay đổi gì, cậu to gan cụ hiện một hòn đá nhỏ ném ra ngoài.

Tiếp đó, hòn đá như bị bóng tối nuốt chửng, không còn một dấu tích nào. Nhờ vào mối liên kết, cậu cảm nhận được hòn đá sau khi ném vào như đang ở trong tầng tầng lớp lớp chất nhầy, bị bao vây kín kẽ rồi bị ép nát vụn.

Tất cả diễn ra trong im lặng. Nếu không nhờ khả năng của bản thân, cậu còn tưởng hòn đá chỉ bị bóng tối che khuất.

Nhưng cậu vội vàng nghĩ lại.

'Cái gì ngoài đó là thứ chất nhầy... Không ổn!'

Cậu coi phản ứng của mình đã nhanh lắm rồi, nhưng đối thủ còn nhanh hơn. Hàng nghìn, hàng triệu, hàng tỉ, vô số xúc tu đen như những chiếc kim châm thủng vách đá chui vào.

Chúng chi chít nhau xô vào tấn công cậu.

Biết bản thân đã bị phát hiện từ lâu, nhưng may thay cậu đã có đề phòng đường lui.

Cậu ngay lập tức nhích người về sau. Cả cơ thể rơi tuột xuống cái hang. Từng cây xúc tu như dòng nước cuồn cuộn chảy theo xuống. Tuy rơi tự do đã nhanh chóng, nhưng cứ đà này cậu sẽ bị đuổi kịp nhanh thôi.

Đám xúc tu như cậu nghĩ, không, nó còn nhanh hơn, tiếp cận cơ thể cậu. Cậu nghĩ thầm may mắn.

"May có tầng bảo hiểm thứ hai. Chuẩn bị thêm không bao giờ thừa. Cũng coi như một công đôi việc, vừa trốn quái vật vừa thí nghiệm xem trong truyền thừa có đúng không.”

Trước khi xúc tu chạm vào cậu, cậu cũng hoàn thành việc hút đủ năng lượng. Trên tay cậu, con mắt hiển hiện. Màn đêm che phủ tất cả.

Thân hình cậu tiêu biến đi, khiến đám xúc tu vồ hụt. Bọn chúng cuốn quýt lên lần mò xung quanh, ít có con nào dám mò xuống dưới, trông có vẻ việc mò xuống sâu hơn khiến chúng rất kháng cự.

Sau một thời gian không thu hoạch được gì, xúc tu bạo nổ lên, vung vẫy phá tan cái hang. Khi đất đá vùi lấp hết, bọn chúng mới nguội ngoai rút lui về bóng tối.