Tỉnh dậy, Nhất thấy mình đang nằm trên mặt đường lát đá đen tuyền. Cậu gật gù.
"Đúng như truyền thừa nói. Lại phải đánh lại."
Nhất lao nhanh về một hướng. Nhờ kinh nghiệm có được, chỉ vòng vèo qua vài con đường, cậu đã đứng trước một cánh cổng đen lớn. Hai bên cổng là vách tường cao trải dài.
Vẻ mặt nghiêm túc, Nhất lấy vũ khí, nhẹ nhàng đẩy hai cánh cửa vào trong.
"Coi nào, liệu lần này nó sẽ giữ nguyên hay thay đổi đây. Thật mong chờ điều thú vị."
Từ bên trong, một thân hình méo mó với vài chiếc răng bay mất, dùng tốc độ kinh hoàng bay ngược ra khỏi cổng.
Lăn lóc trên mặt đường vài vòng, cậu ta mới giữ được thăng bằng và khó khăn đứng dậy.
Phía cánh cổng, một bàn tay to lớn vươn ra kéo cánh cửa vào trong, hé lộ thân hình lực lưỡng với bắp thịt cứng cáp hoàn hảo.
Không hoàn hảo, vì trên ngực nó là một vết thương sâu hoắm, có thể nhìn thấy trái tim đang đập. Nhưng máu thịt đang ngọ nguậy chữa trị. Chắc chỉ vài phút nữa sẽ lành lại.
Ngoại hình của nó giống gấu, đứng bằng hai chân, trên đầu là hai cặp tai mèo.
Lau máu ở khóe miệng, Nhất từ từ đứng dậy. Đôi tay gãy xương đã lành lại, răng bị đập nát cũng đã khôi phục.
"Khá lắm. Còn mạnh hơn con chó lần trước. Nhưng chỉ đến thế thôi." Nhất vẩy tay khiêu khích.
Con quái vật vẫn không hề nao núng. Nó bắt đầu bước ra khỏi cổng, từ từ tiến lại gần cậu.
Khi Nhất đang chuẩn bị triệu hồi ảnh phân thân để bổ sung cho đợt tấn công, một luồng gió mang đậm sát khí ập đến.
Nghiêng người né tránh, Nhất chỉ kịp thấy thoáng chốc nửa thân hình mình đã nằm gọn trong tay con quái vật.
Thấy không thành công, con quái vật xoay người, thân hình biến mất.
Nhất nhận ra con quái vật này giấu nghề. Lúc đầu đánh nhau, nó không hề dùng thủ đoạn kỳ lạ này.
Trong lúc cậu nghỉ ngơi, phân thân đã hoàn thiện và có thực thể. Vừa xuất hiện, nó đã mang nửa thân còn lại của cậu chạy ra xa.
Nhảy xuống hoạt động, phân thân mới tạo không hề gây khó chịu. Nhất gật đầu, quay sang đưa vũ khí cho phân thân, dặn dò nó trốn thật kỹ.
Chỉ vừa kịp hai giây sau, chỗ cậu đứng ban nãy mặt đá nổ tung tạo thành một cái hố lớn. Con quái vật từ đó đứng dậy nhìn về hướng Nhất vừa chạy trốn, rồi biến mất.
Nhất cũng chẳng phải tay vừa. Cậu nhất tâm nhị dụng, vừa hồi phục lại nửa thân dưới, vừa cụ hiện thêm phân thân thứ hai và thứ ba.
Tuy hơi đường đột nên phân thân thứ ba hơi yếu, khi đối mặt với quái vật thì liên tục bị ăn đòn. Phân thân thứ hai ra sức quấn lấy quái vật, nện liên tục vào vết thương cũ, khiến bước tiến của nó không thể không ngừng lại để đối phó với hai thứ phiền phức này.
Tuy tạm thời cản được, nhưng Nhất biết thời gian không còn nhiều. Sau gần hai mươi giờ đại chiến trong lôi đài khép kín sau cổng, cậu có thể tổng kết ra rằng muốn hạ gục nó phải dùng một đòn thật mạnh và chí mạng vào phần đầu hoặc tim.
Nhưng nhục thân của nó quá mạnh mẽ. Vũ khí trên tay có thể đả thương nó, nhưng thân pháp và kinh nghiệm của quái vật không hề kém cạnh. Nên suốt cuộc chiến cậu chỉ khiến nó bị thương đúng một lần.
Nhưng có vẻ vết thương ngoài da không ảnh hưởng đến nó mấy và lành lại rất nhanh. Nhất đành dùng chiêu hiểm đổi thương để tạo cơ hội. Cuối cùng đổi lấy việc bị đá bay ra ngoài, cậu đã tạo ra một vết thương lớn ở ngực nó. Tiếc thay, thiếu chút nữa là phá được trái tim.
Nhìn vũ khí trên tay, một số ý tưởng đã nảy sinh trong đầu cậu.
Ngồi trên đống xác giống y hệt mình, Nhất thở dài. Rồi nằm xuống, trong giây lát cậu có chút hối hận về việc làm trước đó. Nhưng nhanh chóng gạt nó đi.
Cậu rẽ sang hướng đối diện chạy như bay.
Không lâu sau đó, chỗ Nhất và phân thân chia nhau ra, thân hình quái vật cầm trên tay hai cái xác bị nện nát bét tiến lại. Sau khi đánh giá xung quanh, nó nhìn về hướng Nhất chạy trốn, rồi biến mất.
Ở phía xa, khi đang chạy, một cảm giác bị dòm ngó làm Nhất lạnh cả sống lưng.
Biết là quái vật đã đuổi theo, Nhất không những không sợ, mà còn nhếch mép.
"Thứ ngu dốt. Coi ngươi đắc ý được bao lâu."
"Kế hoạch bước đầu đã thành công. Kế tiếp phải cầu mong thứ đó không quá phức tạp. Nếu không việc cầm cự sẽ rất nguy hiểm."
Tiếp tục chạy, Nhất thỉnh thoảng còn tiện tay chế tạo vài hình nhân mang hơi thở giống mình, giấu vào từng chiếc hộp với ý định làm chậm bước chân quái vật.
Nhưng cậu không biết, mình đang làm việc thừa. Vì khi quái vật đi qua những chiếc hộp, đôi tai mèo trên đầu nó sẽ rung động vài cái. Tiếp đó, nó không hề dừng lại dù chỉ một chút.
Khi chỉ còn vài giây nữa là qua hai mươi tư giờ, Nhất sẽ mất đi con át chủ bài "năng lượng vô hạn".
Gương mặt cậu thoáng nhăn lại rồi giãn ra. Nhìn chiếc cổng quen thuộc trước mặt, Nhất không ngần ngại bước vào. Vừa vào trong, cậu nhanh chóng đóng chặt cửa và gia cố kín mít bằng những núi đá lớn cứng cáp nhất mình biết.
Lần này quái vật tụ lực càng lâu. Mất năm phút, cú đấm thứ sáu chính thức tung ra.
Giờ đây thành hay bại là tùy vào việc Nhất có cầm cự đủ qua đợt tấn công này của quái vật hay không.
Sau vài phút từ lúc Nhất, vị khách đầu tiên tiến vào cổng, cuối cùng bên ngoài cũng xuất hiện vị khách thứ hai. Đôi tai mèo trên đầu quái vật rung động liên tục. Như nhờ đó đoán được Nhất đang ở bên trong, nó bắt đầu hành động.
Dùng động tác giống con người, hai chân dạng ra làm trụ, một tay kéo về sau hết mức, tay còn lại nắm tay kia.
Tiếp đó chỉ thấy chớp nhoáng một cái, kèm theo tiếng động như núi lở, động đất. Cánh cổng kín đáo như bức đá nguyên khối, giờ đây ở vị trí chính giữa đã bị tách ra một khe hở nhỏ.
Từ bên trong, tiếng động làm Nhất tỉnh dậy. Trước tiên cậu nhìn về đống đá chặn cửa. Có thể thấy bằng mắt thường từng vết nứt lớn cùng nhiều vụn đá bay tung tóe. Theo kiểu này, cậu đoán chỉ chịu được chín cú... à không, chỉ năm cú đấm mạnh như vừa nãy nữa thôi.
Nắm chặt tay, nhìn hai phân thân mà mình đã tạo ra trước khi hết "vô hạn năng lượng", lòng Nhất cảm thấy có thêm chút niềm tin. Tiếp đó, cậu dùng năng lượng một cách tiết kiệm để chữa lành vết nứt, cố gắng kéo dài thời gian phá cổng lâu nhất có thể.
Ở ngoài, sau cú đấm không thành công, con quái vật chỉ ngừng lại một chút như thắc mắc, rồi lại tiếp tục tụ lực tung ra cú thứ hai.
Mỗi một lần đấm là khe hở trung tâm càng ngày càng lớn.
Cứ cách ba phút lại một đấm.
Đến cú đấm thứ năm, không như dự đoán, lực đạo trông yếu đi chút. Vì thế, vẫn thiếu một chút để thành công. Trông có vẻ việc ra đòn liên tục đã tốn kha khá sức của quái vật.
Nhưng vị khách lần này không thích khám phá. Nó chuyển động cái đầu, hai đôi tai mèo rung động theo.
Lực đạo đủ hơn bao giờ hết. Khe hở không chỉ mở ra thành công mà còn siêu thành công.
Lớp đá chặn bị đập nát vụn bay tứ tung, bụi đất bay đầy không gian. Hai cánh cửa cũng bị đẩy vào trong hết cỡ.
Lối vào giờ đây rộng lớn vô cùng, như mời chào mọi vị khách muốn vào thăm dò.
Vừa lúc thân hình quái vật xuất hiện, hai tai mèo nằm ngay lưỡi dao. Theo đó, hai cái tai mèo bị chém lìa bay vào lớp bụi biến mất.
Rồi khi nó hướng về một góc, ánh mắt nó khóa chặt lại, kèm theo đó thân hình không một tiếng động biến mất.
Bên trong, nhờ con chuột thả ra từ trước ngoài cổng, Nhất đã biết quái vật tìm được mình nhờ đôi tai mèo. Không một giây lãng phí, cậu điều động hai phân thân vào vị trí tác chiến. Cậu thì lao thẳng vào màn bụi mù.
Tiếp đó, với tốc độ nhanh hơn lúc lao vào, Nhất bay ngược trở lại. Cơ thể xoay tròn trên không, mãi đến vách tường mới kịp ổn định lại. Cảm giác nguy hiểm ấy lại đến. Không do dự, cậu hét lớn.
"Lên!!!"
Từ hai bên tường, hai phân thân tháo ngụy trang, vươn đao nhắm thẳng vào không khí trước mặt Nhất, cứ thế chém xuống.
Cảnh tượng ấy như thể con quái vật tự nguyện đưa tay mèo ra để bị phân thân của cậu chém đứt vậy.
